Muốn trốn khỏi thành phố ngột ngạt vì stress, bạn của tôi rủ tôi đi Vũng Tàu xem đua chó. Tôi đồng ý cái rụp, vậy là đi...
Hành trình ban đầu của chúng tôi là đi bằng tàu cánh ngầm, nhưng vì vẫn phải làm việc và bị chậm chuyến tàu cuối cùng lúc 17h00, chúng tôi ba lô đã trên vai thì quyết đi là đi bằng được, vậy là lên con ngựa sắt lao về hướng Vũng Tàu trong màn đêm.
21:00 Tới Vũng Tàu, vào xem đua chó (25.000/vé)đúng hôm nay thì nó lên giá. Đua chó chỉ diễn ra vào tối thứ bảy, chủ nhật, một sân vận động rộng lớn, trên đường Lê Lợi, ở giữa là sân đá bóng, vòng tròn bao quanh sân bóng là đường đua của các vận động viên chó, những con chó lêu nghêu, gầy ngẳng và chạy rất nhanh, mỗi đợt đua kéo dài khoảng 15 phút và có 8 con được xếp số từ 1 đến 8, những khán giả vào xem cổ vũ rất nhiệt tình vì bên cạnh việc xem chó còn có thể tham gia đánh cược.Khi chúng tôi vào sân thì đã có khoảng 300 người có mặt ở đó và không khí hết sức sôi động, hò reo ầm ĩ.
Sau khi xem được 3 hiệp thi đấu, chúng tôi đi tìm quán ăn tối và tìm khách sạn để ở đêm nay.
Khách sạn ngày thứ bảy khó kiếm đến kinh ngạc, cuối cùng cũng có một cái Happy Inn ở đường Hoàng Hoa Thám, một nhà nghỉ được hai đứa tôi gọi là ấn tượng khó phai.
Cái phòng mà chúng tôi thuê là phòng quạt (200k) và khi lên ở thì đúng là có quạt mà quạt không quay, có điện thoại mà điện thoại không kết nối, có bóng điện mà bóng điện sắp hỏng nên nhấp nháy như đèn mờ và nó ở tít trên lầu 4, trần nhà bong chóc và còn nhiều cái buồn cười của căn phòng này như có một cái hầm nối ra hành lang, khi chúng tôi phàn nàn thì được cho biết đó là phòng thường dành cho hướng dẫn và lái xe của các công ty du lịch khi đưa khách đến đây. Chúng tôi nhận phòng lúc này là 12h.
Tôi để chuông đồng hồ dậy 5h để ngắm bình minh nhưng bình minh của tôi là lúc 7h.
Check out, tập thể dục lên ngọn núi nhỏ, nơi có tượng đức chúa jesu dang hai cánh tay chào đón, cảnh hướng ra biển rất đẹp. Vượt qua mấy trăm bậc đá đến được tượng chúa và định leo lên cánh tay ngài để chiêm ngưỡng toàn cảnh biểm Vũng Tàu nhưng vì không mặc quần nên không được leo lên đó (Chú ý, ai muốn leo lên cánh tay ngài thì phải mặc quần, áo chỉnh tề, nghiêm cấm mặc váy hoặc quần áo hở hang...)
Nghe nói Vũng Tàu có quán Cây Bàng nổi tiếng, cũng ham hố muốn đến thưởng thức coi sao, nhưng khi đến đó ăn sáng thì quán chưa mở.
chúng tôi ăn sáng tại bến tàu, một kết luận buồn: tôi chẳng ưng quán ăn nào ở Vũng Tàu cả.
Sau khi ăn sáng no say, chúng tôi tìm đường lên ngọn Hải Đăng, đi vòng vòng cuối cùng đường lên ở ngay giữa đường từ bưu điện ra bến tàu. Con đường lên lòng vòng, lòng vòng nhưng trải nhựa rất đẹp, trên đường lên bạn có thể nhìn toàn cảnh thành phố Vũng Tàu, mái ngói đỏ tươi, biển một bên, thành phố một bên. Chụp hình và chụp hình vì ở đây cảnh ít nên chủ yếu chụp người. Chúng tôi tính leo lên đỉnh ngọn Hải Đăng nhưng không được(nghe nói nếu ngày thường ít người thì châm chước có thể cho lên nhưng những ngày này thì không thể vì một vài người lên người ta sẽ ùn ùn kéo lên, chết).
Xuống dưới ngọn hải đặng một chút có cái lô cốt của Pháp xây dựng từ thời chiến nay hoang phế và làm cho người ta có cảm giác sợ hãi khi đi xuống đây.
chúng tôi lại tiếp tục lòng vòng qua tượng thích ca phật đài trên đại lộ Trần Phú, nơi có tượng phật bằng xi măng cao, lớn nhất Việt Nam một nằm, một ngồi.
Lên đường đi Long Sơn, một làng nổi trên sông, nổi tiếng với nuôi cá bè, nuôi Hào trên sông. Đi từ Vũng Tàu, qua Thị xã Bà Rịa, có biển chỉ dẫn đi Long Sơn (5km)thì quẹo trái đến bến cầu đá, chúng tôi được thuyền chở đi dạo một vòng trên cửa sông (một nhánh nối với sông Thị Vải), ăn trưa trên nhà hàng nổi Long Sơn.
Trời đã về chiều, chúng tôi lên đường về lại Sài Gòn, trên đường về chúng tôi vào thưởng thức Lẩu kiểu Thái ở trong siêu thị Big C - Đồng Nai hay còn gọi là siêu thị Coran.
Tôi không thể không nói về cái món lẩu mà tôi cho là ngon nhất trong cuộc hành trình của chúng tôi và có lẽ là rất ngon theo nhận định chung của tôi.
Chúng tôi gọi cái lẩu sức khỏe, nó là một nồi lẩu rau, thập cẩm các loại rau, nước dùng ngọt vị tự nhiên và đặc biệt là nước chấm (đó là bí quyết).
Nhà hàng Neo SaBu Suki C13-C14 Tầng trệt, trung tâm thương mại Big C Đồng Nai, P. Long Bình - Biên Hòa. web: http://www.neosuki.comn ghe nói chủ của nó là một người Nhật. Tôi có hỏi là nhà hàng có chi nhánh nào ở tp Ho Chi Minh không nhưng rất tiếc là không, vì thế nếu tôi muốn thưởng thức loại lẩu này tôi phải đến địa chỉ trên.
Vậy là kết thúc chuyến đi Vũng Tàu.
Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2009
Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2009
Tour honey moon
Mình đã có 5 ngày cùng một cặp Hàn Quốc đi hưởng tuần trăng mật tại Nha Trang - Dalat của Việt Nam.


Khung cảnh lãng mạn, chuyện tình lãng mạn, hạnh phúc làm mình thấy nhớ người yêu hihi.

Xe đón khách tại sân bay Cam Ranh, đưa về khách sạn, check in,
Chiều tham quan thành phố Nha Trang, lang thang lên nhà thờ núi- một nhà thờ toàn bằng đá, đẹp, nằm trên quả đồi nhỏ nhìn ra ga tàu lửa Nha Trang, được xây dựng từ thời những năm 1928.
Tiếp tục tham quan tháp bà Ponagar, chụp hình cầu Xóm Bóng,
Xe đưa vào khu tắm khoáng bùn Tháp Bà, ở đây, một bồn tắm đôi được chuẩn bị cho hai người.
Tiếp tục đi thắng cảnh hòn chồng, dọc theo bãi biển để đến Hòn Chồng, chụp hình giữa biển trời bao la.
Kết thúc một ngày bằng việc dạo quanh bãi dài, hát bài Nha Trang ngày về.
Thưởng thức cafe phố biển,

Ngày 2: Nha Trang nổi tiếng với biển đảo, vậy thì ngày hôm nay dành cho tour đi đảo - Nha Phu, tắm biển, đi baloon...
Tối, thưởng thức món ăn tại nhà hàng, đi foot massage.
Ngày 3: Khởi hành đi Đà Lạt mộng mơ, Đà Lạt đón chúng tôi trong màn mưa. Hết muốn đi xe ngựa quanh hồ Xuân Hương nên đành đi taxi lên Đalat nights, thưởng thức rượu vang, đánh đàn piano, ngắm thành phố Đà lạt.

Tối đi ăn nem nướng Bà Hùng, Ngắm chợ Đalat, lang thang bên hồ Xuân Hương.
Ngày 4: Khởi đầu ngày mới đi thăm thiền viện Trúc Lâm, ngắm dòng khách hành hương, chụp hình với những bông hoa Đalat đang khoe sắc,

Thăm Crazy house, rất ấn tượng và đáng để xem.


This is honeymoon room

Thăm vườn hoa thành phố, toàn hoa là hoa, đi mãi mỏi chân thì ra. Ở đây chúng tôi gặp một người đàn ông Hàn Quốc tên Đi - ông đang mang một số mẫu Lan của Hàn Quốc, ghép thử và thành công, đang nhân rộng để bán, những cây hoa Lan nhỏ để trong phòng làm cảnh.

Tiếp tục đi Thung Lũng Tình Yêu, thuê ngựa đi một vòng thung lũng (70.000/con) tham quan thung lũng,


Kết thúc tham quan bằng việc đi thăm vườn trồng bông, Uống cafe tại một quán cũng rất phong cách bên ngoài thì thấy hết sức bình thường- Quán Nhà trăm mái - 57 - Phan Bội Châu - ngay cạnh nhà xe Thành Bưởi,

nhưng khi vào đến bên trong thì sẽ đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

Khung cảnh lãng mạn, chuyện tình lãng mạn, hạnh phúc làm mình thấy nhớ người yêu hihi.
Xe đón khách tại sân bay Cam Ranh, đưa về khách sạn, check in,
Chiều tham quan thành phố Nha Trang, lang thang lên nhà thờ núi- một nhà thờ toàn bằng đá, đẹp, nằm trên quả đồi nhỏ nhìn ra ga tàu lửa Nha Trang, được xây dựng từ thời những năm 1928.
Tiếp tục tham quan tháp bà Ponagar, chụp hình cầu Xóm Bóng,
Xe đưa vào khu tắm khoáng bùn Tháp Bà, ở đây, một bồn tắm đôi được chuẩn bị cho hai người.
Tiếp tục đi thắng cảnh hòn chồng, dọc theo bãi biển để đến Hòn Chồng, chụp hình giữa biển trời bao la.
Kết thúc một ngày bằng việc dạo quanh bãi dài, hát bài Nha Trang ngày về.
Thưởng thức cafe phố biển,
Ngày 2: Nha Trang nổi tiếng với biển đảo, vậy thì ngày hôm nay dành cho tour đi đảo - Nha Phu, tắm biển, đi baloon...
Tối, thưởng thức món ăn tại nhà hàng, đi foot massage.
Ngày 3: Khởi hành đi Đà Lạt mộng mơ, Đà Lạt đón chúng tôi trong màn mưa. Hết muốn đi xe ngựa quanh hồ Xuân Hương nên đành đi taxi lên Đalat nights, thưởng thức rượu vang, đánh đàn piano, ngắm thành phố Đà lạt.
Tối đi ăn nem nướng Bà Hùng, Ngắm chợ Đalat, lang thang bên hồ Xuân Hương.
Ngày 4: Khởi đầu ngày mới đi thăm thiền viện Trúc Lâm, ngắm dòng khách hành hương, chụp hình với những bông hoa Đalat đang khoe sắc,
Thăm Crazy house, rất ấn tượng và đáng để xem.
This is honeymoon room
Thăm vườn hoa thành phố, toàn hoa là hoa, đi mãi mỏi chân thì ra. Ở đây chúng tôi gặp một người đàn ông Hàn Quốc tên Đi - ông đang mang một số mẫu Lan của Hàn Quốc, ghép thử và thành công, đang nhân rộng để bán, những cây hoa Lan nhỏ để trong phòng làm cảnh.
Tiếp tục đi Thung Lũng Tình Yêu, thuê ngựa đi một vòng thung lũng (70.000/con) tham quan thung lũng,
Kết thúc tham quan bằng việc đi thăm vườn trồng bông, Uống cafe tại một quán cũng rất phong cách bên ngoài thì thấy hết sức bình thường- Quán Nhà trăm mái - 57 - Phan Bội Châu - ngay cạnh nhà xe Thành Bưởi,
nhưng khi vào đến bên trong thì sẽ đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.
Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2009
Xe đạp ơi 4 ngày - ngày 4 Đồng Tháp - Sài Gòn
Ngay 4:
Hôm nay là ngày cuối cùng của hành trình đạp xe, chúng tôi lang thang qua những làng, những cù lao, những con đường rợp bóng soài, lên đò, xuống đò, vượt sông hậu, sông tiền để về Bến tre, dọc theo hàng dừa ngút ngàn – đất dừa để tham quan sưởng sản xuất kẹo dừa, các sản phẩm làm từ dừa, tham quan đình làng mấy trăm năm tuổi và cây thiên tuế 200 năm tuổi. – già nhất ở đồng bằng sông Cửu Long.

Thưởng thức cháo cá miền Tây trước khi lang thang qua vựa Thanh long nổi tiếng của tỉnh Tiền Giang để kết thúc 4 ngày ở Mekong – đồng bằng sông Cửu Long. Cảnh đẹp quá và trái ngon quá, hôm nay là buổi cuối cùng nên mình chẳng ngại mua mấy ký Thanh long về làm quà, chà ngọt thật và rẻ nữa, có 3k/kg. Anh lai xe mua hẳn 7kg, mình chỉ mua có 4kg.
Vậy là kết thúc 4 ngày lang thang ở đồng bằng sông Cửu Long – vựa lúa lớn nhất cả nước mà không hề nhàm chán, chúng tôi được xem cả quy trình trồng lúa từ Tiền Giang, Châu đốc đang mùa cấy đến Vĩnh Long, Cần thơ lúa đang thì con gái đến Đồng Tháp mùa gặt hái, lúa trĩu nặng bông. Từ vựa khóm, vựa dưa, vựa Thanh Long, vựa chôm chôm vựa bưởi đến rừng dừa, thốt nốt, rừng tràm, rừng soài…Từ làng người Kinh , Khmer đến người Hoa. Đâu đâu cũng chào đón chúng tôi với những nụ cười rạng rỡ, nét đẹp hồn hậu, phóng khoáng rất miền Tây.
Hôm nay là ngày cuối cùng của hành trình đạp xe, chúng tôi lang thang qua những làng, những cù lao, những con đường rợp bóng soài, lên đò, xuống đò, vượt sông hậu, sông tiền để về Bến tre, dọc theo hàng dừa ngút ngàn – đất dừa để tham quan sưởng sản xuất kẹo dừa, các sản phẩm làm từ dừa, tham quan đình làng mấy trăm năm tuổi và cây thiên tuế 200 năm tuổi. – già nhất ở đồng bằng sông Cửu Long.
Thưởng thức cháo cá miền Tây trước khi lang thang qua vựa Thanh long nổi tiếng của tỉnh Tiền Giang để kết thúc 4 ngày ở Mekong – đồng bằng sông Cửu Long. Cảnh đẹp quá và trái ngon quá, hôm nay là buổi cuối cùng nên mình chẳng ngại mua mấy ký Thanh long về làm quà, chà ngọt thật và rẻ nữa, có 3k/kg. Anh lai xe mua hẳn 7kg, mình chỉ mua có 4kg.
Vậy là kết thúc 4 ngày lang thang ở đồng bằng sông Cửu Long – vựa lúa lớn nhất cả nước mà không hề nhàm chán, chúng tôi được xem cả quy trình trồng lúa từ Tiền Giang, Châu đốc đang mùa cấy đến Vĩnh Long, Cần thơ lúa đang thì con gái đến Đồng Tháp mùa gặt hái, lúa trĩu nặng bông. Từ vựa khóm, vựa dưa, vựa Thanh Long, vựa chôm chôm vựa bưởi đến rừng dừa, thốt nốt, rừng tràm, rừng soài…Từ làng người Kinh , Khmer đến người Hoa. Đâu đâu cũng chào đón chúng tôi với những nụ cười rạng rỡ, nét đẹp hồn hậu, phóng khoáng rất miền Tây.
Nhãn:
cycling,
mekong delta,
phượt,
TAI LIEU GUIDE
Xe đạp ơi 4 ngày -Ngày 3 Châu Đốc - Đồng Tháp
Ngày 3:

Sáng chúng tôi đi thăm làng cá bè nổi tiếng trên dòng sông Hậu của tỉnh An Giang,

rồi đạp xe lang thang qua Đồng Tháp, ở Mekong nó cũng thật đặc biệt khi đạp xe lang thang, cảm giác như mọi thứ đều gần hơn, chậm lại, tôi bỗng quên đi cái cuộc sống gấp gáp, xô bồ, áp lực nơi chốn Sài Thành.
Nhìn những trái mít no tròn sai trĩu chít mà ham quá. Hôm nay mông mình không còn đau nữa, cảnh lại đẹp. Mỗi ngày không biết đi qua bao nhiêu cái cầu vì cứ đếm đến 10 thì chán mà bỏ đếm.

Đồng tháp đang mùa lúa chín vàng, một dải lụa vàng óng mênh mông, tôi vừa đạp xe(vẫn bị tụt hậu nên vừa đạp xe vừa thở hổn hển) vừa hát bài hát “em đi giữa biển vàng”…
Sáng chúng tôi đi thăm làng cá bè nổi tiếng trên dòng sông Hậu của tỉnh An Giang,
rồi đạp xe lang thang qua Đồng Tháp, ở Mekong nó cũng thật đặc biệt khi đạp xe lang thang, cảm giác như mọi thứ đều gần hơn, chậm lại, tôi bỗng quên đi cái cuộc sống gấp gáp, xô bồ, áp lực nơi chốn Sài Thành.
Nhìn những trái mít no tròn sai trĩu chít mà ham quá. Hôm nay mông mình không còn đau nữa, cảnh lại đẹp. Mỗi ngày không biết đi qua bao nhiêu cái cầu vì cứ đếm đến 10 thì chán mà bỏ đếm.
Đồng tháp đang mùa lúa chín vàng, một dải lụa vàng óng mênh mông, tôi vừa đạp xe(vẫn bị tụt hậu nên vừa đạp xe vừa thở hổn hển) vừa hát bài hát “em đi giữa biển vàng”…
Nhãn:
cycling,
mekong delta,
phượt,
TAI LIEU GUIDE
Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2009
Xe đạp ơi 4 ngày: ngày 2 Vĩnh Long - Cần Thơ - Châu Đốc
Ngày 2:
Hôm nay trước khi đạp xe, đoàn tham quan chợ nổi – một hoạt động đời thường của người dân miền Tây.
Khi vườn của họ được thu hoạch, thương lái sẽ đến mua, nhưng sau đó nếu thu hoạch chỉ vài trăm kg, họ sẽ chở xuồng đi chợ nổi để bán.
Người dân ở Mekong thường dậy rất sớm 4, 5h họ đi thu hoạch chôm chôm, bó và chở ra chợ nổi để bán. Họ ăn trưa khoảng 9,10h và ăn chiều khoảng 3,4h chiều
xung quanh nhà thường có rất nhiều mộ rất to, đó là mộ của tổ tiên, họ hàng, khi người thân của họ qua đời, họ chôn ngay tại vườn hoặc trên ruộng lúa của họ. Người qua đời được chôn cất và xây dựng mộ duy nhất một lần chứ không như một số vùng miền Bắc với tục cải táng (Người qua đời được chôn cất ở một khu riêng biệt và khoảng 3-4 năm sẽ được cải táng đào lên, thu phần xương cốt còn lại cho vào tiểu bằng sành nhỏ hơn và chuyển sang một khu mới gọi là sang nhà mới cho người chết.)
chúng tôi tiếp tục đạp xe qua những vườn cây trĩu trái. Người dân ở đây cho biết, bưởi được trồng một năm cho hai vụ chính nhưng quanh năm đều cho trái lai rai bán, những trái bưởi thơm ngon, ngọt, mọng nước và không hạt, được gọi là bưởi năm roi khi còn non nó cũng có hạt nhưng khi bưởi chín thì hạt tự tiêu. Khác với người miền Bắc, trồng bưởi ở đây chỉ để lấy trái và trái chỉ để ăn hoặc làm nước ép trái cây. Tôi tuyệt nhiên không thấy họ dùng lá bưởi hay vỏ bưởi để nẩu nước gội đầu hay làm chè bưởi., hay cắt gọt cầu kỳ làm vật phẩm cúng tế.
Mông tôi vẫn còn hơi đau và vì nhỏ bé nên tôi luôn bị tụt lại phía sau so với cả đoàn. Kết thúc vườn bưởi, chúng tôi đến với ruộng lúa bạt ngàn xanh, lúa đang trong thời kỳ con gái hát bài hát trữ tình thì thầm cùng nhạc gió. chúng tôi ăn bữa cơm trưa tại Long Xuyên, ở đây tôi thưởng thức món chả cá rất ngon và có một cô bán những chiếc bánh nhỏ xíu làm mình tò mò hỏi thì được biết đó là bánh tình yêu – “ai mà chưa có người yêu, ăn vào sẽ có, ai mà đã có người yêu ăn vào về muốn cưới luôn” – làm mình phải mua mất 5k.
Xe chở chúng tôi đến vùng biên giới tịnh biên của tỉnh An Giang, lại đạp xe qua những con đường lồi lõm dọc kênh chằng chịt để đến với rừng chàm Trà Sư – một rừng Tràm ngút ngàn rộng lớn với 6km2 xa xa là biển lúa như những sân golf quốc tế đâu đó điểm xuyết những cây thốt nốt đặc trưng của vùng biên cương.

Đất đai ở đây màu mỡ vì một năm có đến 3 tháng mùa nước nổi, đất nhuyễn đến nỗi người ta không phải mất công còng lưng cấy mà chỉ việc đứng sõng lưng và mén cây mạ xuống là rễ cây có thể cắm sâu vào đất mà mọc lên thành lúa.
chúng tôi đạp xe quanh những con đường được che phủ bởi tràm, ngửi mùi tràm, đi trong hương tràm bát ngát mà nhớ tới bài hát “Hương tràm”.

Mùa này nước cạn nên không thể đi thuyền vào sâu trong rừng được nhưng tôi cũng đã có dịp được ngồi thuyền vào xem chim cò đẻ, mớm con, dọc theo những con kênh tĩnh lặng, những con cồng cộc, con cổ rắn đang lặn ngụp kiếm mồi, nghe tiếng khua mái chèo vội sải những sải cánh rộng bay lên tạo nên một không gian thiên nhiên hết sức sống động.
Chúng tôi leo lên chèo quan sát chim cò, từng đàn cò đi kiếm ăn đang bay về tổ, xa xa là dãy Cấm Sơn, và bên đối diện là đỉnh núi Sam – Châu Đốc.

Ở cái vùng đồng bằng mà đỉnh núi cao nhất là núi Cấm Sơn cũng chỉ có 710m so với mực nước biển thì khi nói đến rừng là chúng ta hiểu ngay chỉ có duy nhất một kiểu rừng ngập nước Tràm hay đước này thôi.

Chúng tôi tiếp tục đạp xe qua những vườn cây thốt nốt, vườn soài của huyện Tịnh Biên để đến về Châu Đốc, dự định leo núi Sam nhưng vì mệt quá nên đành về khách sạn nhìn núi Sam qua cửa sổ.
Tối lang thang ở cái thị xã vùng biên nhỏ xíu nhưng nhộn nhịp đáo để. Nghe nói số lượng du khách đến với Châu Đốc còn đông hơn gấp hai lần số dân sinh sống tại đây. Có một nét đặc trưng ở đây là người ta sử dụng rất nhiều xe đạp lôi. Nếu như ở Mỹ tho – Tiền Giang họ dùng xích lô thì ở đây là xe đạp lôi, cái thùng nó ở đằng sau và có thể chở đến 5-6 người. Chúng tôi thấy mình thật dở hơi khi đến Châu Đốc mà vào quán hải sản ăn tối.


Hôm nay trước khi đạp xe, đoàn tham quan chợ nổi – một hoạt động đời thường của người dân miền Tây.
Khi vườn của họ được thu hoạch, thương lái sẽ đến mua, nhưng sau đó nếu thu hoạch chỉ vài trăm kg, họ sẽ chở xuồng đi chợ nổi để bán.
Người dân ở Mekong thường dậy rất sớm 4, 5h họ đi thu hoạch chôm chôm, bó và chở ra chợ nổi để bán. Họ ăn trưa khoảng 9,10h và ăn chiều khoảng 3,4h chiều
xung quanh nhà thường có rất nhiều mộ rất to, đó là mộ của tổ tiên, họ hàng, khi người thân của họ qua đời, họ chôn ngay tại vườn hoặc trên ruộng lúa của họ. Người qua đời được chôn cất và xây dựng mộ duy nhất một lần chứ không như một số vùng miền Bắc với tục cải táng (Người qua đời được chôn cất ở một khu riêng biệt và khoảng 3-4 năm sẽ được cải táng đào lên, thu phần xương cốt còn lại cho vào tiểu bằng sành nhỏ hơn và chuyển sang một khu mới gọi là sang nhà mới cho người chết.)
chúng tôi tiếp tục đạp xe qua những vườn cây trĩu trái. Người dân ở đây cho biết, bưởi được trồng một năm cho hai vụ chính nhưng quanh năm đều cho trái lai rai bán, những trái bưởi thơm ngon, ngọt, mọng nước và không hạt, được gọi là bưởi năm roi khi còn non nó cũng có hạt nhưng khi bưởi chín thì hạt tự tiêu. Khác với người miền Bắc, trồng bưởi ở đây chỉ để lấy trái và trái chỉ để ăn hoặc làm nước ép trái cây. Tôi tuyệt nhiên không thấy họ dùng lá bưởi hay vỏ bưởi để nẩu nước gội đầu hay làm chè bưởi., hay cắt gọt cầu kỳ làm vật phẩm cúng tế.
Mông tôi vẫn còn hơi đau và vì nhỏ bé nên tôi luôn bị tụt lại phía sau so với cả đoàn. Kết thúc vườn bưởi, chúng tôi đến với ruộng lúa bạt ngàn xanh, lúa đang trong thời kỳ con gái hát bài hát trữ tình thì thầm cùng nhạc gió. chúng tôi ăn bữa cơm trưa tại Long Xuyên, ở đây tôi thưởng thức món chả cá rất ngon và có một cô bán những chiếc bánh nhỏ xíu làm mình tò mò hỏi thì được biết đó là bánh tình yêu – “ai mà chưa có người yêu, ăn vào sẽ có, ai mà đã có người yêu ăn vào về muốn cưới luôn” – làm mình phải mua mất 5k.
Xe chở chúng tôi đến vùng biên giới tịnh biên của tỉnh An Giang, lại đạp xe qua những con đường lồi lõm dọc kênh chằng chịt để đến với rừng chàm Trà Sư – một rừng Tràm ngút ngàn rộng lớn với 6km2 xa xa là biển lúa như những sân golf quốc tế đâu đó điểm xuyết những cây thốt nốt đặc trưng của vùng biên cương.
Đất đai ở đây màu mỡ vì một năm có đến 3 tháng mùa nước nổi, đất nhuyễn đến nỗi người ta không phải mất công còng lưng cấy mà chỉ việc đứng sõng lưng và mén cây mạ xuống là rễ cây có thể cắm sâu vào đất mà mọc lên thành lúa.
chúng tôi đạp xe quanh những con đường được che phủ bởi tràm, ngửi mùi tràm, đi trong hương tràm bát ngát mà nhớ tới bài hát “Hương tràm”.
Mùa này nước cạn nên không thể đi thuyền vào sâu trong rừng được nhưng tôi cũng đã có dịp được ngồi thuyền vào xem chim cò đẻ, mớm con, dọc theo những con kênh tĩnh lặng, những con cồng cộc, con cổ rắn đang lặn ngụp kiếm mồi, nghe tiếng khua mái chèo vội sải những sải cánh rộng bay lên tạo nên một không gian thiên nhiên hết sức sống động.
Chúng tôi leo lên chèo quan sát chim cò, từng đàn cò đi kiếm ăn đang bay về tổ, xa xa là dãy Cấm Sơn, và bên đối diện là đỉnh núi Sam – Châu Đốc.
Ở cái vùng đồng bằng mà đỉnh núi cao nhất là núi Cấm Sơn cũng chỉ có 710m so với mực nước biển thì khi nói đến rừng là chúng ta hiểu ngay chỉ có duy nhất một kiểu rừng ngập nước Tràm hay đước này thôi.
Chúng tôi tiếp tục đạp xe qua những vườn cây thốt nốt, vườn soài của huyện Tịnh Biên để đến về Châu Đốc, dự định leo núi Sam nhưng vì mệt quá nên đành về khách sạn nhìn núi Sam qua cửa sổ.
Tối lang thang ở cái thị xã vùng biên nhỏ xíu nhưng nhộn nhịp đáo để. Nghe nói số lượng du khách đến với Châu Đốc còn đông hơn gấp hai lần số dân sinh sống tại đây. Có một nét đặc trưng ở đây là người ta sử dụng rất nhiều xe đạp lôi. Nếu như ở Mỹ tho – Tiền Giang họ dùng xích lô thì ở đây là xe đạp lôi, cái thùng nó ở đằng sau và có thể chở đến 5-6 người. Chúng tôi thấy mình thật dở hơi khi đến Châu Đốc mà vào quán hải sản ăn tối.
Nhãn:
cycling,
mekong delta,
phượt,
TAI LIEU GUIDE
Thứ Tư, 10 tháng 6, 2009
Xe đạp ơi 4 ngày: Ngày 1 Tiền Giang - Vĩnh Long
Ngày 1:Vựa trái cây

Hôm nay mình bắt đầu hành trình đạp xe 04 ngày về Đồng bằng sông Cửu Long(Mekong Delta). Hành trình của mình từ Saigon đi Tiền Giang, Vĩnh Long, Cần Thơ, An Giang, Đồng Tháp – Saigon. Hành trình này được gọi là hành trình tứ giác Long Xuyên.
Tỉnh đầu tiên chúng tôi dừng đó là Tiền Giang, một thành phố bắt đầu của đồng bằng sông Cửu Long – Thành phố Mỹ Tho, nhỏ và đặc biệt còn sử dụng rất nhiều xe xích lô trong cuộc sống thường nhật.
Chúng tôi vượt qua không biết bao nhiêu chiếc cầu để tới cánh đồng khóm bạt ngàn.

Trời bắt đầu mưa nhẹ, đường đất đỏ trơn và lầy, chúng tôi mới đi được một đoạn mà chân đã lấm tấm đỏ vì bùn đất nhưng cảnh làng quê hai bên đường hết sức thanh bình, yên ả. Ở cái sứ sở đất phèn chẳng cây gì trồng được này mà những cánh đồng khóm cứ thế đâm chồi nảy lộc, trái nào trái nấy to, tròn vàng rụm và ngọt lừ.

Người dân trồng khóm cho biết, từ lúc trồng đến lúc bắt đầu thu hoạch khoảng 1,5 năm rồi từ đó có trái lai rai đến 7,8 năm. Khóm được phân theo luống, mỗi luống cách nhau con mương vừa đủ rộng để chiếc xuồng ba lá có thể len vào vừa để trữ nước tưới tiêu. Khi thu hoạch, người ta chỉ việc chặt khóm thả xuống mương, rồi lên xuồng chèo theo mà vớt vào xuồng rồi chở tời điểm tập kết có xe đến mua xỉ.

chúng tôi tiếp tục lang thang trên những con đường làng của vựa Saboche(Hồng xiêm), cả làng này trồng Saboche, người ta thu hoạch những trái già, ngâm chúng vào nước xà phòng mà kỳ cọ cho đến sáng bóng rồi bỏ mối cho lái buôn, chúng tôi rất ngạc nhiên khi những trái chín bị vứt vào một xó và mình đến tha hồ mà xin vì những trái chín không vận chuyển được xa và tiêu thụ tại chỗ kém.
Hết vựa Saboche chúng tôi lại đến với cù lao Sầu riêng – cả một cù lao rặt sầu riêng, đi chưa tời đã thấy mùi. Có lẽ cái thú vị nhất của những chuyến đi lang thang miền Tây là thưởng thức trái cây, vùng nào thức nấy, mùa nào trái nấy, trên con đường vừa đạp xe đầu, tay chạm cả vào những trái cây nhúc nhúc bên đường mà ham.
Chiều lang thang đạp xe qua vựa chôm chôm,

trái chín đỏ rực cả một góc vườn, giờ đang đầu mùa chôm chôm nên trái vẫn còn mắc, chúng tôi mua 10k một bó chôm chôm, vừa ăn vừa vứt vỏ ngay tại vườn thật đã. Cả năm chỉ có một vụ chôm chôm nên nhà nào cũng có một vài loại trái cây khác ngoài chôm chôm. hết vườn chôm chôm là tời vườn măng cụt, những lá măng cụt xanh mướt làm mình tự hỏi trái cây đâu hết rồi những trái xanh hiện ra, rồi trái đỏ, thẫm đã chín trông thật đẹp mắt. Mình còn nhớ hồi ở ngoài Bắc, lúc đó mình còn đang sưu tầm tem và có tem hình trái măng cụt thích ơi là thích. Mình mua 20k/kg măng cụt ăn vẫn thấy thòm thèm hi hi…
Kết thúc một ngày dài đạp xe 40km bằng việc qua một chiếc phà, ăn không biết bao nhiêu loại trái cây, lang thang từ vườn nọ sang vườn kia mà quên cả mệt nhọc để đến giờ đi ngủ mới thấy ê mông quá…Nghe bạn đồng hành nói, tại bữa đầu tiên nên thế thôi mai mốt sẽ đỡ, mình cũng hi vọng thế.

Trong giấc ngủ tại nhà dân mình vẫn còn đang lang thang trong những vườn cây,trái tòng teng đung đưa theo gió.

Hôm nay mình bắt đầu hành trình đạp xe 04 ngày về Đồng bằng sông Cửu Long(Mekong Delta). Hành trình của mình từ Saigon đi Tiền Giang, Vĩnh Long, Cần Thơ, An Giang, Đồng Tháp – Saigon. Hành trình này được gọi là hành trình tứ giác Long Xuyên.
Tỉnh đầu tiên chúng tôi dừng đó là Tiền Giang, một thành phố bắt đầu của đồng bằng sông Cửu Long – Thành phố Mỹ Tho, nhỏ và đặc biệt còn sử dụng rất nhiều xe xích lô trong cuộc sống thường nhật.
Chúng tôi vượt qua không biết bao nhiêu chiếc cầu để tới cánh đồng khóm bạt ngàn.
Trời bắt đầu mưa nhẹ, đường đất đỏ trơn và lầy, chúng tôi mới đi được một đoạn mà chân đã lấm tấm đỏ vì bùn đất nhưng cảnh làng quê hai bên đường hết sức thanh bình, yên ả. Ở cái sứ sở đất phèn chẳng cây gì trồng được này mà những cánh đồng khóm cứ thế đâm chồi nảy lộc, trái nào trái nấy to, tròn vàng rụm và ngọt lừ.
Người dân trồng khóm cho biết, từ lúc trồng đến lúc bắt đầu thu hoạch khoảng 1,5 năm rồi từ đó có trái lai rai đến 7,8 năm. Khóm được phân theo luống, mỗi luống cách nhau con mương vừa đủ rộng để chiếc xuồng ba lá có thể len vào vừa để trữ nước tưới tiêu. Khi thu hoạch, người ta chỉ việc chặt khóm thả xuống mương, rồi lên xuồng chèo theo mà vớt vào xuồng rồi chở tời điểm tập kết có xe đến mua xỉ.
chúng tôi tiếp tục lang thang trên những con đường làng của vựa Saboche(Hồng xiêm), cả làng này trồng Saboche, người ta thu hoạch những trái già, ngâm chúng vào nước xà phòng mà kỳ cọ cho đến sáng bóng rồi bỏ mối cho lái buôn, chúng tôi rất ngạc nhiên khi những trái chín bị vứt vào một xó và mình đến tha hồ mà xin vì những trái chín không vận chuyển được xa và tiêu thụ tại chỗ kém.
Hết vựa Saboche chúng tôi lại đến với cù lao Sầu riêng – cả một cù lao rặt sầu riêng, đi chưa tời đã thấy mùi. Có lẽ cái thú vị nhất của những chuyến đi lang thang miền Tây là thưởng thức trái cây, vùng nào thức nấy, mùa nào trái nấy, trên con đường vừa đạp xe đầu, tay chạm cả vào những trái cây nhúc nhúc bên đường mà ham.
Chiều lang thang đạp xe qua vựa chôm chôm,
trái chín đỏ rực cả một góc vườn, giờ đang đầu mùa chôm chôm nên trái vẫn còn mắc, chúng tôi mua 10k một bó chôm chôm, vừa ăn vừa vứt vỏ ngay tại vườn thật đã. Cả năm chỉ có một vụ chôm chôm nên nhà nào cũng có một vài loại trái cây khác ngoài chôm chôm. hết vườn chôm chôm là tời vườn măng cụt, những lá măng cụt xanh mướt làm mình tự hỏi trái cây đâu hết rồi những trái xanh hiện ra, rồi trái đỏ, thẫm đã chín trông thật đẹp mắt. Mình còn nhớ hồi ở ngoài Bắc, lúc đó mình còn đang sưu tầm tem và có tem hình trái măng cụt thích ơi là thích. Mình mua 20k/kg măng cụt ăn vẫn thấy thòm thèm hi hi…
Kết thúc một ngày dài đạp xe 40km bằng việc qua một chiếc phà, ăn không biết bao nhiêu loại trái cây, lang thang từ vườn nọ sang vườn kia mà quên cả mệt nhọc để đến giờ đi ngủ mới thấy ê mông quá…Nghe bạn đồng hành nói, tại bữa đầu tiên nên thế thôi mai mốt sẽ đỡ, mình cũng hi vọng thế.
Trong giấc ngủ tại nhà dân mình vẫn còn đang lang thang trong những vườn cây,trái tòng teng đung đưa theo gió.
Nhãn:
cycling,
mekong delta,
phượt,
TAI LIEU GUIDE
Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2009
Cu Chi tunnel
Hôm nay mình đi Củ Chi cùng hai vị khách đến từ Sing và Thượng hải, hai vị khách này chẳng muốn tìm hiểu nhiều về chiến tranh nhất là vị khách nữ, chỉ lấy nền chụp hình suốt, làm mình thấy buồn nhưng vì là khách nên kệ.
“Củ chi mảnh đất của những anh hùng, giặc Mỹ muốn biến Củ chi thành vùng đất chết nhưng củ chi không bao giờ chết” – Khi còn ở ngoài Bắc, điểm đầu tiên khi vào Nam mình muốn đến đó là Củ Chi, tuy nhiên vì nhiều lý do mà mãi sau 5 tháng mình mới đi được Củ Chi.
Bữa đầu tiên mình đến với Củ Chi, mình đi xe bus hai lượt mới tới được địa đạo, chui lên chui xuống một tí đã hết, mình chẳng thấy nó ấn tượng gì cả, chẳng thấy xúc động gì cả, nó làm xụp đổ trí tưởng tượng của mình.
Lần thứ 2 đi mình mới biết rằng local guide lười chỉ cho mình đi có mỗi 30m rồi thôi trong khi còn có thể đi tiếp đoạn 50m hay 120m.
Được ngồi trong hầm ăn, nối với bếp ăn Hoàng Cầm – hay bếp giấu khói, thưởng thức khoai mì – bây giờ là thưởng thức còn xưa kia đó là lương thực chính của bộ đội ta – một loại thực phẩm mà chẳng có lấy chút dinh dưỡng gì, chắc chắn là không giống với thời ngày xưa và mình chỉ biết là khoai mì (sắn) rất ngon.
Đến giờ thì mình không đếm được mình đi Củ Chi bao nhiêu lần nữa nhưng mình vẫn thích đi. Nó là niềm tự hào để mình khoe với khách của mình. Mình thích nhất quang cảnh đào địa đạo,cách sống, chiến đấu và lạc quan trong mọi hoàn cảnh của con người Việt Nam.
Chui địa đạo bao lần, bao lần nhìn thấy những con cuống chiếu to bằng ngòn tay, những con bọ cạp nhe cái càng ra eo ôi… rồi đọc “Bóc vỏ trái đất” của Mã Thiện Đồng mình mới thấy thấm, hiểu quá khứ, thấy cảm thông, trân trọng.
Mình thích không gian của đền Bến Dược, bên trong thiêng liêng, oai hùng: “ Chính giữa là tượng Bác Hồ, hai bên là bàn thờ những anh hùng mà (tên anh không biết, chiến công anh bất diệt) - Rất nhiều những người mẹ, người cha, những nam thanh nữ tú đã cống hiến tuổi thanh xuân của mình cho mảnh đất này, nhiều gia đình đã mất đi người con cuối cùng cho đất thép thành đồng “– gần 50000 tên của các chiến sỹ đã được khắc tên vàng trong đền, một đền tưởng niện lớn nhất cả nước.
Những người hành hương thường ngồi nghỉ mệt ở khu sau đền Bến Dược, nơi nhìn ra biểu tượng hồn thiêng đất nước và dòng sông Sài Gòn uốn lượn, xa xa là ngọn núi Bà Đen – ngọn núi cao nhất miền Nam nước ta (900m so với mực nước biển).
Enermy want to turn Cu Chi become the death land but Cu Chi never die…mỗi khi văn phòng hỏi mình ngày mai đi đâu thì thay vì nói Củ Chi mình luôn ám ảnh mọi người bằng câu trên.
“Củ chi mảnh đất của những anh hùng, giặc Mỹ muốn biến Củ chi thành vùng đất chết nhưng củ chi không bao giờ chết” – Khi còn ở ngoài Bắc, điểm đầu tiên khi vào Nam mình muốn đến đó là Củ Chi, tuy nhiên vì nhiều lý do mà mãi sau 5 tháng mình mới đi được Củ Chi.
Bữa đầu tiên mình đến với Củ Chi, mình đi xe bus hai lượt mới tới được địa đạo, chui lên chui xuống một tí đã hết, mình chẳng thấy nó ấn tượng gì cả, chẳng thấy xúc động gì cả, nó làm xụp đổ trí tưởng tượng của mình.
Lần thứ 2 đi mình mới biết rằng local guide lười chỉ cho mình đi có mỗi 30m rồi thôi trong khi còn có thể đi tiếp đoạn 50m hay 120m.
Được ngồi trong hầm ăn, nối với bếp ăn Hoàng Cầm – hay bếp giấu khói, thưởng thức khoai mì – bây giờ là thưởng thức còn xưa kia đó là lương thực chính của bộ đội ta – một loại thực phẩm mà chẳng có lấy chút dinh dưỡng gì, chắc chắn là không giống với thời ngày xưa và mình chỉ biết là khoai mì (sắn) rất ngon.
Đến giờ thì mình không đếm được mình đi Củ Chi bao nhiêu lần nữa nhưng mình vẫn thích đi. Nó là niềm tự hào để mình khoe với khách của mình. Mình thích nhất quang cảnh đào địa đạo,cách sống, chiến đấu và lạc quan trong mọi hoàn cảnh của con người Việt Nam.
Chui địa đạo bao lần, bao lần nhìn thấy những con cuống chiếu to bằng ngòn tay, những con bọ cạp nhe cái càng ra eo ôi… rồi đọc “Bóc vỏ trái đất” của Mã Thiện Đồng mình mới thấy thấm, hiểu quá khứ, thấy cảm thông, trân trọng.
Mình thích không gian của đền Bến Dược, bên trong thiêng liêng, oai hùng: “ Chính giữa là tượng Bác Hồ, hai bên là bàn thờ những anh hùng mà (tên anh không biết, chiến công anh bất diệt) - Rất nhiều những người mẹ, người cha, những nam thanh nữ tú đã cống hiến tuổi thanh xuân của mình cho mảnh đất này, nhiều gia đình đã mất đi người con cuối cùng cho đất thép thành đồng “– gần 50000 tên của các chiến sỹ đã được khắc tên vàng trong đền, một đền tưởng niện lớn nhất cả nước.
Những người hành hương thường ngồi nghỉ mệt ở khu sau đền Bến Dược, nơi nhìn ra biểu tượng hồn thiêng đất nước và dòng sông Sài Gòn uốn lượn, xa xa là ngọn núi Bà Đen – ngọn núi cao nhất miền Nam nước ta (900m so với mực nước biển).
Enermy want to turn Cu Chi become the death land but Cu Chi never die…mỗi khi văn phòng hỏi mình ngày mai đi đâu thì thay vì nói Củ Chi mình luôn ám ảnh mọi người bằng câu trên.
Thứ Năm, 28 tháng 5, 2009
tet doan ngo 2009
Hôm nay là tết đoan ngọ,mình đi tour mekong thấy nhà nào cũng cúng khấn, cứ ngày này hàng năm, cái cồn trên dòng sông Hậu lại nhô ra thành bãi bồi nhỏ cho mọi người ra đó tắm táp rất đông làm mình cũng thèm.
Mình nhớ cái tết đoan ngọ năm nao khi mình đang còn ngái ngủ mẹ đã kéo ra khỏi giường để ra ao tắm đầu tiên vì mình nhiều rôm sẩy nhất nhà. Mình vừa mắt nhắm mắt mở, nổi quạo không dậy thì mẹ cho ngay vào mồm mình một quả mận chua bảo nhai đi để diệt sâu bọ, mình vừa nhăn mặt vừa nhai vì chua và nghe bọn trẻ con nhà hàng xóm xôn xao thế là tỉnh hẳn cũng cạnh tranh chạy ra ao tắm trước.
Để được ăn cơm rượu mẹ ủ từ mấy hôm trước thì hai chị em phải trèo lên cây mít mà vỗ vỗ mấy cái vào nó mà tâm sự gọi là "khảo mít" cho nó hết sâu xi, trái to,nhiều, ngọt...tôi luôn phải ở dưới cầm gậy để khảo còn chị tôi thì trèo lên trên cây.
Mít ơi, mít à.
Mít đây mít đây
Năm nay mày ra mấy trái?
3 trái.
Mày ra ít thế. Sang năm mày ra mấy trái?
thế mày muốn bao nhiêu trái?
mày thích ra bao nhiêu thì ra nhưng ít nhất là 100 trái không xâu xi, ngon, ngọt nhé.
năm nào chị em mình cũng thế chị nhỉ mà năm nào cũng ít trái.
Rồi chúng tôi cùng bố mẹ lên ông ngoại chúc tết, đến khúc rẽ gần nhà ông, mẹ kể chuyện ngày 5 tháng 5 khi bố mang lên biếu ông con ngỗng để ông ăn tết đoan ngọ khi đi đến đây thì con ngỗng thò đầu ra kêu quàng quạc làm bố xấu hổ chạy mất mãi sau mới dám quay lại.
Năm nay mình chẳng được làm gì và ăn cũng toàn đồ ngọt, năm nay mình toàn nhớ về quá khứ người ta nói như thế là toan về già đấy hic hic... Mình già rùi.
.....................................................................................
Tết đoan ngọ có nghĩa là tết bắt đầu từ giữa trưa vì tháng 5 là tháng bắt đầu có nắng to và khí dương đang thịnh nên người ta chỉ cúng khấn để đánh dấu một thời tiết đẹp, trời quang đãng và thời điểm này bệnh khí cũng sinh sôi nên người ta thường làm lễ cầu an, sau này, để thêm ý nghĩa, người ta lấy ngày đó làm ngày kỉ niệm Khuất Nguyên và các thầy thuốc cũng nhân ngày đó để kỉ niệm hai chàng Nguyễn Triệu và Lưu Thần vào núi Thiên Thai hái thuốc.
Khuất Nguyên làm chức Tả Đồ nước Sở dưới triều vua Sở Hoài Vương bên Trung Quốc, có tài và liêm chính. Về sau ông bị nhà vua truất bỏ. Để tả nỗi oán than, ông có viết bài thơ Ly Tao nổi tiếng. Đến đời vua Tương Vương, ông còn bị đi đày vì nhà vua nghe theo lời bọn xu nịnh. Ông buồn nhảy xuống sông Mịch La tự vẫn. Hôm đó là ngày mồng 5 tháng 5.
Được tin đó, nhà vua vô cùng hối hận và thương tiếc, người dân làm cỗ đem ra bờ sông ném xuống nước cho ông hưởng.
Còn Lưu Thần và Nguyễn Triệu là hai người đời nhà Hán, nhân ngày Tết Đoan Dương cùng rủ nhau vào núi hái thuốc, gặp hai tiên nữ kết duyên. Sau thời gian nửa năm sống nơi tiên cảnh với vợ tiên, hai người nhớ nhà đòi về. Giữ lại không được, hai tiên nữ đành đưa tiễn chồng về quê cũ. Vì thời gian ở tiên cảnh chỉ có nửa năm nhưng là mấy trăm năm ở cõi trần. Hai chàng thấy phong cảnh quê nhà đã khác xưa, người quen thì đã ra người thiên cổ, hai chàng bèn rủ nhau trở lại cõi tiên nhưng không được. Hai chàng ra đi mà không thấy trở về..
Sau lễ cúng Tết Đoan Ngọ là các tục lệ như tục giết sâu bọ, tục nhuộm móng chân, móng tay, tục tắm nước lá mùi, tục khảo cây lấy quả, tục hái thuốc vào giờ ngọ, tục treo ngải cứu để trừ tà... Phần lớn các tục lệ trên nay đã được bãi bỏ, chỉ còn giữ lại tục tắm nước lá mùi và tục đi hái lá thuốc. Nhiều địa phương ở ven sông, ven biển thay vì tắm nước lá mùi thì đúng giờ ngọ họ đi tắm sông, tắm biển gọi là tắm mồng 5.
Ở một số nơi còn giữ tục tết thầy học, tết thầy lang trong dịp này để trả ơn sự dạy dỗ của thầy giáo và đền ơn cứu bệnh của thầy lang.
Cũng như nhiều các lễ tiết khác, Tết Đoan Ngọ nguyên sơ từ Trung Quốc truyền sang Việt Nam nhưng đến nước ta được biến đổi mang một hình thức và ý nghĩa văn hoá khác. Những tập tục trong lễ tết được xây dựng trên căn bản nhân nghĩa và đạo đức truyền thống. Những tục lệ tết thầy giáo, thầy thuốc, biếu tặng những người đã tri ân cho mình đã chứng tỏ rằng, lễ giáo của ta rất được tôn trọng và những ân sâu nghĩa trọng không bao giờ quên.
Tết Đoan Ngọ ngày nay, qua mọi biến đổi của thời cuộc vẫn tồn tại trong nhân dân với ý nghĩa thiết thực và thiêng liêng của nó. Ăn Tết Đoan Ngọ, chúng ta cần tìm hiểu giá trị và tinh thần của ngày Tết này...
Nguyễn Nhân Thống
Mình nhớ cái tết đoan ngọ năm nao khi mình đang còn ngái ngủ mẹ đã kéo ra khỏi giường để ra ao tắm đầu tiên vì mình nhiều rôm sẩy nhất nhà. Mình vừa mắt nhắm mắt mở, nổi quạo không dậy thì mẹ cho ngay vào mồm mình một quả mận chua bảo nhai đi để diệt sâu bọ, mình vừa nhăn mặt vừa nhai vì chua và nghe bọn trẻ con nhà hàng xóm xôn xao thế là tỉnh hẳn cũng cạnh tranh chạy ra ao tắm trước.
Để được ăn cơm rượu mẹ ủ từ mấy hôm trước thì hai chị em phải trèo lên cây mít mà vỗ vỗ mấy cái vào nó mà tâm sự gọi là "khảo mít" cho nó hết sâu xi, trái to,nhiều, ngọt...tôi luôn phải ở dưới cầm gậy để khảo còn chị tôi thì trèo lên trên cây.
Mít ơi, mít à.
Mít đây mít đây
Năm nay mày ra mấy trái?
3 trái.
Mày ra ít thế. Sang năm mày ra mấy trái?
thế mày muốn bao nhiêu trái?
mày thích ra bao nhiêu thì ra nhưng ít nhất là 100 trái không xâu xi, ngon, ngọt nhé.
năm nào chị em mình cũng thế chị nhỉ mà năm nào cũng ít trái.
Rồi chúng tôi cùng bố mẹ lên ông ngoại chúc tết, đến khúc rẽ gần nhà ông, mẹ kể chuyện ngày 5 tháng 5 khi bố mang lên biếu ông con ngỗng để ông ăn tết đoan ngọ khi đi đến đây thì con ngỗng thò đầu ra kêu quàng quạc làm bố xấu hổ chạy mất mãi sau mới dám quay lại.
Năm nay mình chẳng được làm gì và ăn cũng toàn đồ ngọt, năm nay mình toàn nhớ về quá khứ người ta nói như thế là toan về già đấy hic hic... Mình già rùi.
.....................................................................................
Tết đoan ngọ có nghĩa là tết bắt đầu từ giữa trưa vì tháng 5 là tháng bắt đầu có nắng to và khí dương đang thịnh nên người ta chỉ cúng khấn để đánh dấu một thời tiết đẹp, trời quang đãng và thời điểm này bệnh khí cũng sinh sôi nên người ta thường làm lễ cầu an, sau này, để thêm ý nghĩa, người ta lấy ngày đó làm ngày kỉ niệm Khuất Nguyên và các thầy thuốc cũng nhân ngày đó để kỉ niệm hai chàng Nguyễn Triệu và Lưu Thần vào núi Thiên Thai hái thuốc.
Khuất Nguyên làm chức Tả Đồ nước Sở dưới triều vua Sở Hoài Vương bên Trung Quốc, có tài và liêm chính. Về sau ông bị nhà vua truất bỏ. Để tả nỗi oán than, ông có viết bài thơ Ly Tao nổi tiếng. Đến đời vua Tương Vương, ông còn bị đi đày vì nhà vua nghe theo lời bọn xu nịnh. Ông buồn nhảy xuống sông Mịch La tự vẫn. Hôm đó là ngày mồng 5 tháng 5.
Được tin đó, nhà vua vô cùng hối hận và thương tiếc, người dân làm cỗ đem ra bờ sông ném xuống nước cho ông hưởng.
Còn Lưu Thần và Nguyễn Triệu là hai người đời nhà Hán, nhân ngày Tết Đoan Dương cùng rủ nhau vào núi hái thuốc, gặp hai tiên nữ kết duyên. Sau thời gian nửa năm sống nơi tiên cảnh với vợ tiên, hai người nhớ nhà đòi về. Giữ lại không được, hai tiên nữ đành đưa tiễn chồng về quê cũ. Vì thời gian ở tiên cảnh chỉ có nửa năm nhưng là mấy trăm năm ở cõi trần. Hai chàng thấy phong cảnh quê nhà đã khác xưa, người quen thì đã ra người thiên cổ, hai chàng bèn rủ nhau trở lại cõi tiên nhưng không được. Hai chàng ra đi mà không thấy trở về..
Sau lễ cúng Tết Đoan Ngọ là các tục lệ như tục giết sâu bọ, tục nhuộm móng chân, móng tay, tục tắm nước lá mùi, tục khảo cây lấy quả, tục hái thuốc vào giờ ngọ, tục treo ngải cứu để trừ tà... Phần lớn các tục lệ trên nay đã được bãi bỏ, chỉ còn giữ lại tục tắm nước lá mùi và tục đi hái lá thuốc. Nhiều địa phương ở ven sông, ven biển thay vì tắm nước lá mùi thì đúng giờ ngọ họ đi tắm sông, tắm biển gọi là tắm mồng 5.
Ở một số nơi còn giữ tục tết thầy học, tết thầy lang trong dịp này để trả ơn sự dạy dỗ của thầy giáo và đền ơn cứu bệnh của thầy lang.
Cũng như nhiều các lễ tiết khác, Tết Đoan Ngọ nguyên sơ từ Trung Quốc truyền sang Việt Nam nhưng đến nước ta được biến đổi mang một hình thức và ý nghĩa văn hoá khác. Những tập tục trong lễ tết được xây dựng trên căn bản nhân nghĩa và đạo đức truyền thống. Những tục lệ tết thầy giáo, thầy thuốc, biếu tặng những người đã tri ân cho mình đã chứng tỏ rằng, lễ giáo của ta rất được tôn trọng và những ân sâu nghĩa trọng không bao giờ quên.
Tết Đoan Ngọ ngày nay, qua mọi biến đổi của thời cuộc vẫn tồn tại trong nhân dân với ý nghĩa thiết thực và thiêng liêng của nó. Ăn Tết Đoan Ngọ, chúng ta cần tìm hiểu giá trị và tinh thần của ngày Tết này...
Nguyễn Nhân Thống
Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2009
Oi Vietnam Airline
Khi có việc ra ngoài Hanoi, tôi cũng phân vân khi đặt chuyến bay cho mình. Vì muốn tiết kiệm nên giá cả ưu tiên hàng đầu. Tôi tính đi của Jetsta nhưng khi so sánh giá vé vớI Vietnam Airline thi thấy không chênh nhau bao nhiêu, bạn bè tôi lạI bảo: đi của Vietnam Airline máy bay to, êm ái hơn, tiếp viên chu đáo, đẹp trai, xinh gái lắm.
Uh, tôi thấy cũng có lý và quyết định đi hang Vietnam Airline.
Khi trong nhà chờ chuyến bay, một lúc lạI nghe thấy chuyến bay Jesta xin lỗI Quý khách vì sự chậm trễ (có chuyến chậm đến 1 tiếng mình thấy thật nhàm chán) nhưng khi chuyến bay của mình bị trễ 30 phút thì chỉ nghe thấy ngườI làm thủ tục cho mình nói: Chuyến bay dờI lạI 30 phút đúng ….giờ chị ra cửa số….

Khi từ Hanoi vào Tp Hồ Chí Minh thì máy bay từ từ lên cao, mình thấy cũng chí lý đi cảm giác rất êm ái, an toàn. Mình ngồI ghế cuốI, nghe mấy anh chị tiếp viên nói vớI nhau là phát nước, phát khăn và phát chăn.
Một anh nói: Chăn không đủ phát thì sao?
Anh kia : kệ cứ phát, hết thì thôi.
MọI ngườI bắt đầu yên vị, các anh tiếp viên cao to, đẹp trai thật.
Khi đi được nửa chặng đường, trờI bắt đầu lạnh hơn và tôi lạI đang bị ốm nên càng thấy lạnh hơn. Tôi gọI một anh tiếp viên mặc dù biết là hết chăn nhưng tôi cũng muốn hỏI xem anh ta trả lờI thế nào? Có học hỏI được gì về nghề của mình không?
Anh ơi lạnh quá, cho em xin cái chăn?
Hết rồI chị a, -
Cố chịu cũng không chịu nổI nữa nên tôi mở cốp đồ lấy cái áo ra mặc, vì cái nắp cao quá, tôi không vớI tớI được, nhìn quanh đang định nhờ anh tiếp viên đóng giúp thì:
Chj mở ra phảI đóng lạI chứ, nhỡ đồ trong đó rơi vào đầu ngườI khác thì làm thế nào? Cùng vớI cái giọng khó chịu là phập, tôi chẳng nói được lờI nào, lũi cũi đi về chỗ ngồI vừa run vì lạnh vừa thề sẽ không đi cái hang này nếu có sự lựa chọn.
Khi hạ cánh, tôi lê lết đi về phía của ra, mệt mỏI nhìn mọI ngườI đông đúc. gần chỗ cửa ra, chú phi công đứng đó cườI tươi bên cạnh anh tiếp viên cườI rất bài bản: Good night!
Tôi cũng nở nụ cườI tươi: Thankyou, you too. Và đi vì đàng sau còn nhiều ngườI nữa và thầm cảm ơn chú phi công vì cho mình cảm giác an toàn, nhẹ nhàng và ấm áp.
Cái này tôi đưa ra không phảI để miệt thị ai hay mong ai thương thay cho thân phận tôi lúc đó mà chỉ là đưa ra cho các nhà làm dịch vụ thấy được cái gì và có rút được bài học gì không thôi.
Uh, tôi thấy cũng có lý và quyết định đi hang Vietnam Airline.
Khi trong nhà chờ chuyến bay, một lúc lạI nghe thấy chuyến bay Jesta xin lỗI Quý khách vì sự chậm trễ (có chuyến chậm đến 1 tiếng mình thấy thật nhàm chán) nhưng khi chuyến bay của mình bị trễ 30 phút thì chỉ nghe thấy ngườI làm thủ tục cho mình nói: Chuyến bay dờI lạI 30 phút đúng ….giờ chị ra cửa số….
Khi từ Hanoi vào Tp Hồ Chí Minh thì máy bay từ từ lên cao, mình thấy cũng chí lý đi cảm giác rất êm ái, an toàn. Mình ngồI ghế cuốI, nghe mấy anh chị tiếp viên nói vớI nhau là phát nước, phát khăn và phát chăn.
Một anh nói: Chăn không đủ phát thì sao?
Anh kia : kệ cứ phát, hết thì thôi.
MọI ngườI bắt đầu yên vị, các anh tiếp viên cao to, đẹp trai thật.
Khi đi được nửa chặng đường, trờI bắt đầu lạnh hơn và tôi lạI đang bị ốm nên càng thấy lạnh hơn. Tôi gọI một anh tiếp viên mặc dù biết là hết chăn nhưng tôi cũng muốn hỏI xem anh ta trả lờI thế nào? Có học hỏI được gì về nghề của mình không?
Anh ơi lạnh quá, cho em xin cái chăn?
Hết rồI chị a, -
Cố chịu cũng không chịu nổI nữa nên tôi mở cốp đồ lấy cái áo ra mặc, vì cái nắp cao quá, tôi không vớI tớI được, nhìn quanh đang định nhờ anh tiếp viên đóng giúp thì:
Chj mở ra phảI đóng lạI chứ, nhỡ đồ trong đó rơi vào đầu ngườI khác thì làm thế nào? Cùng vớI cái giọng khó chịu là phập, tôi chẳng nói được lờI nào, lũi cũi đi về chỗ ngồI vừa run vì lạnh vừa thề sẽ không đi cái hang này nếu có sự lựa chọn.
Khi hạ cánh, tôi lê lết đi về phía của ra, mệt mỏI nhìn mọI ngườI đông đúc. gần chỗ cửa ra, chú phi công đứng đó cườI tươi bên cạnh anh tiếp viên cườI rất bài bản: Good night!
Tôi cũng nở nụ cườI tươi: Thankyou, you too. Và đi vì đàng sau còn nhiều ngườI nữa và thầm cảm ơn chú phi công vì cho mình cảm giác an toàn, nhẹ nhàng và ấm áp.
Cái này tôi đưa ra không phảI để miệt thị ai hay mong ai thương thay cho thân phận tôi lúc đó mà chỉ là đưa ra cho các nhà làm dịch vụ thấy được cái gì và có rút được bài học gì không thôi.
Thứ Ba, 19 tháng 5, 2009
Một thoáng miền Tây
Lênh đênh trên con thuyền ngược dòng sông Mekong rộng lớn, tôi không khỏi suy tư về một vùng đồng bằng châu thổ với tổng diện tích lên đến 40.000km2 và dân số hơn 18 triệu người mà sao đôi bờ vẫn thấy hoang vắng, mênh mông.
Đứng trước ngút ngàn xanh của cây trái, của vựa lúa lớn nhất cả nước, mới thấy được vẻ đẹp bình dị của đất nước Vietnam.
Bìm bịp lại kêu, nước lớn, nước ròng, phong cảnh cũng từ đó mà thay đổi theo rồi những ngày rằm, ngày một, nước ngập bờ, ngập kênh làm ta thấy sức mạnh của nước, sức cuộn chảy phù sa, lam ta không phân biệt dược đâu là sông đâu là biển cả.
Các thị trấn thị tứ cũng khác xa so với các vùng miền trong cả nước. Mỗi thị trấn, thị xã hay thành phố là sự quần cư của một doi đất rộng mà từ đó di cư theo hình tia tỏa đi các hướng men theo các triền sông, kênh - những con đường miền Tây được thiết lập phần lớn là dọc theo các sông, kênh rạch(đường sông có trước, đường bộ theo sau) trên những hình tia đó, nếu gặp nhưng doi đất rộng, vượng địa thì một thị xã, thị trấn lại được hình thành, cứ như thế những cụm dân cư được hình thành nối dài ra theo hướng ra biển.
Nhìn triền sông, cánh đồng màu mỡ với cây trái xum xuê, hoa thơm, trái ngọt, xóm làng trù phú rồi nhớ đến những câu ví von về sự ưu đãi của thiên nhiên về vùng đất "làm chơi, ăn thật", "cá nhung nhúng dưới đìa, lúa mọc không cần gieo", truyện kể rằng có con Ó cá, bắt cá trên sông mà bị cá đớp lại, mất xác, rồi truyền thuyết về cá sấu chín đầu...theo lệ cứ giáp tết la cư dân tát hầm bắt cá và để dành ăn được cả tháng giêng rồi lại nhớ đến những thiên nhiên rộng lớn làm người ta phải ớn lạnh "Con chim kêu phải sợ, con cá quãy phải kinh", vùng đất mà muỗi kêu như sáo thổi, đỉa lềnh tựa bánh canh" thì mới thấy được cái dũng khí, sức mạnh của cha ông ta - những người khẩn hoang vùng đất lâm sơn, thú giữ này từ hơn 300 năm trước.
Chính vùng đất đã tạo nên tính cách con người Nam Bộ thiệt thà, gắn bó, cởi mở, nhiệt tình, hiệp nghĩa, ăn to nói lớn.
Tôi vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên từ Cần Thơ lên đò đến một thị trấn nhỏ của tỉnh Vĩnh Long, đi bộ theo con đường đất được che mát bởi những cây trái như sầu riêng, cây bông so đũa, bưởi, tre...khoảng 10 phút, thì nhà má tư hiện ra bên kia bờ ao, chúng tôi đi vào đến sân mà chẳng thấy ai ra đón, có lẽ không có ai ở nhà? nhưng không phải thế - cả nhà đang ngồi ở sau nhà (Bếp - một phần của ngôi nhà thường được tách riêng khỏi nhà chính vì khói- nơi xôm tụ nhất,nếu là khách quen thì thường ghé bếp thay vì vào nhà chính).
Cả nhà ào ra đón chúng tôi như những đứa con lâu ngày từ xa mới về, rửa mặt mũi, chúng tôi mang theo rổ và xán theo mấy em nhỏ trong nhà đi vườn cách đó chỉ một con kênh nhưng nếu đi đường bộ là 1km để đào củ Lùn (một loại cây mà lá thì giống lá giong ta và củ thì giống củ từ)để tối nấu ăn chơi.
Chúng tôi lang thang theo đường mòn hai bên là hàng chuối cau lá vươn dài lên trời xanh mát đến vườn chôm chôm đang mùa cho trái, tôi bẻ trái chôm chôm khó nhọc và tìm thâm vì nhựa chôm chôm làm cả nhà cười mãi, nói chuyên với má một hồi và hỏi má có hiểu con nói gì không? chèng đéc ơi, gọi nhỏ thông dịch ra dịch dùm má...
Giờ thì tôi đã biết thưởng thức trái chôm chôm theo kiểu miền Tây, biết củ đậu là củ sắn, củ sắn là củ khoai mì...Biết nhớ má, nhớ miền Tây, nhớ Lục Vân Tiên, nhớ "Đất phương Nam"...
Hôm nay con lại về thăm má...
Đứng trước ngút ngàn xanh của cây trái, của vựa lúa lớn nhất cả nước, mới thấy được vẻ đẹp bình dị của đất nước Vietnam.
Bìm bịp lại kêu, nước lớn, nước ròng, phong cảnh cũng từ đó mà thay đổi theo rồi những ngày rằm, ngày một, nước ngập bờ, ngập kênh làm ta thấy sức mạnh của nước, sức cuộn chảy phù sa, lam ta không phân biệt dược đâu là sông đâu là biển cả.
Các thị trấn thị tứ cũng khác xa so với các vùng miền trong cả nước. Mỗi thị trấn, thị xã hay thành phố là sự quần cư của một doi đất rộng mà từ đó di cư theo hình tia tỏa đi các hướng men theo các triền sông, kênh - những con đường miền Tây được thiết lập phần lớn là dọc theo các sông, kênh rạch(đường sông có trước, đường bộ theo sau) trên những hình tia đó, nếu gặp nhưng doi đất rộng, vượng địa thì một thị xã, thị trấn lại được hình thành, cứ như thế những cụm dân cư được hình thành nối dài ra theo hướng ra biển.
Nhìn triền sông, cánh đồng màu mỡ với cây trái xum xuê, hoa thơm, trái ngọt, xóm làng trù phú rồi nhớ đến những câu ví von về sự ưu đãi của thiên nhiên về vùng đất "làm chơi, ăn thật", "cá nhung nhúng dưới đìa, lúa mọc không cần gieo", truyện kể rằng có con Ó cá, bắt cá trên sông mà bị cá đớp lại, mất xác, rồi truyền thuyết về cá sấu chín đầu...theo lệ cứ giáp tết la cư dân tát hầm bắt cá và để dành ăn được cả tháng giêng rồi lại nhớ đến những thiên nhiên rộng lớn làm người ta phải ớn lạnh "Con chim kêu phải sợ, con cá quãy phải kinh", vùng đất mà muỗi kêu như sáo thổi, đỉa lềnh tựa bánh canh" thì mới thấy được cái dũng khí, sức mạnh của cha ông ta - những người khẩn hoang vùng đất lâm sơn, thú giữ này từ hơn 300 năm trước.
Chính vùng đất đã tạo nên tính cách con người Nam Bộ thiệt thà, gắn bó, cởi mở, nhiệt tình, hiệp nghĩa, ăn to nói lớn.
Tôi vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên từ Cần Thơ lên đò đến một thị trấn nhỏ của tỉnh Vĩnh Long, đi bộ theo con đường đất được che mát bởi những cây trái như sầu riêng, cây bông so đũa, bưởi, tre...khoảng 10 phút, thì nhà má tư hiện ra bên kia bờ ao, chúng tôi đi vào đến sân mà chẳng thấy ai ra đón, có lẽ không có ai ở nhà? nhưng không phải thế - cả nhà đang ngồi ở sau nhà (Bếp - một phần của ngôi nhà thường được tách riêng khỏi nhà chính vì khói- nơi xôm tụ nhất,nếu là khách quen thì thường ghé bếp thay vì vào nhà chính).
Cả nhà ào ra đón chúng tôi như những đứa con lâu ngày từ xa mới về, rửa mặt mũi, chúng tôi mang theo rổ và xán theo mấy em nhỏ trong nhà đi vườn cách đó chỉ một con kênh nhưng nếu đi đường bộ là 1km để đào củ Lùn (một loại cây mà lá thì giống lá giong ta và củ thì giống củ từ)để tối nấu ăn chơi.
Chúng tôi lang thang theo đường mòn hai bên là hàng chuối cau lá vươn dài lên trời xanh mát đến vườn chôm chôm đang mùa cho trái, tôi bẻ trái chôm chôm khó nhọc và tìm thâm vì nhựa chôm chôm làm cả nhà cười mãi, nói chuyên với má một hồi và hỏi má có hiểu con nói gì không? chèng đéc ơi, gọi nhỏ thông dịch ra dịch dùm má...
Giờ thì tôi đã biết thưởng thức trái chôm chôm theo kiểu miền Tây, biết củ đậu là củ sắn, củ sắn là củ khoai mì...Biết nhớ má, nhớ miền Tây, nhớ Lục Vân Tiên, nhớ "Đất phương Nam"...
Hôm nay con lại về thăm má...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
What is news!
Tạm dừng những cuộc hành trình dài cho những chuyến đi 1 ngày