Hiển thị các bài đăng có nhãn mekong delta. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn mekong delta. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2009

Xeo Quyt - Dong Thap

Di tích Xẻo Quýt - Căn cứ lòng dân.

Di tích Xẻo Quýt thuộc 2 xã Mỹ Hiệp, Mỹ Long, huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp, cách quốc lộ 30 khoảng 5-6km, có diện tích 50ha, trong đó có trên 20ha tràm. Từ năm 1960 đến năm 1975 tỉnh ủy Kiến Phong(nay là Đồng Tháp) chọn nơi đây làm căn cứ để lãnh đạo nhân dân tỉnh nhà góp phần cùng cả nước thực hiện thắng lợi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Xưa kia, nơi dây là vùng đất hoang vu đầy cỏ dại. việc ăn ở hoạt động của cơ quan Tỉnh ủy chủ yếu dựa vào đùm bọc, che chở của nhân dân và phải đào mương lên liếp, trong cây cải tạo địa hình làm nơi trú ẩn. Rừng tràm di tích hiện nay là thành quả của nhân dân địa phương thực hiện chủ trương trồng cây gây rừng của tỉnh ủy. Tràm ở dây có tuổi thọ trên 30 năm và mỗi cây là biểu tượng của ấm lòng dân che chở Đảng.
Quanh căn cứ này có trên 10 đồn bốt của địch, tạo thành một vòng tròn khép kín. Đồn gần nhất cách căn cứ chỉ hơn 1km và đồn xa nhất cách khoảng 6km. TRong suốt cuộc chiến tranh, Xẻo Quýt là "trường bắn", là bãi tập trực thăng là nơi máy bay B52, xe M113, thuyền bay, pháo binh kết hợp với bộ binh dội bom, bắn phá, càn quét hòng tiêu diện mọi sự sống . Mỗi bông mướp vàng, tiếng gà gáy nếu bị chúng phát hiện thì phải chịu hàng chục tấn bom pháo dội vào... Do đó cơ quan Tỉnh ủy phải đối mặt giữa cái sống và cái chết trong gang tấc. Nhưng nhờ tài trí thao lược, lòng kiên trì dũng cảm, chịu đựng gian khổ và sự đùm bọc che chở của nhân dân nên cơ quan Tỉnh ủy vẫn hoạt động và tồn tại đến ngày toàn thắng.
Ngày nay, di tích Xẻo Quýt được phục chế lại, nhằm tái hiện một số công trình, biểu hiện các giá trị lịch sử, văn hóa của Đảng bộ và nhân dân Đồng Tháp trong thời kỳ chiến tranh, để giáo dục truyền thống cách mạng của dân tộc cho thế hệ trẻ, phục vụ khách tham quan du lịch và nghiên cứu lịch sử cách mạng.
1. Công sự chiến đấu hình chữ Z được đào đắp bằng đất và tràm, dùng để chiến đấu chống càn từ bãi đổ trực thăng của địch.
2 Hầm bí mật của đồng chí Trần Anh Điền, Bí thư Tỉnh ủy xây dựng năm 1967, được đóng bằng gỗ sao chống thấm nước. Tại hầm này đồng chí đã viết nhiều tài liệu quan trọng chỉ đạo cuộc kháng chiến của quân và dân tỉnh nhà.
3. Nhà làm việc và ở của đồng chí Nguyễn Thế Hữu, Bí thư tỉnh ủy (1974-1975), cách nhà khoảng 10m là hố bom địch năm 1968.
4. Hội trường tỉnh ủy(1973-1975). Nơi đây Tỉnh ủy tổ chức nhiều cuộc họp quan trọng đề ra chủ trương, nghị quyết, lãnh đạo quân dân tỉnh nhà trong cuộc chiến tranh nhân dân. Cũng tại nơi đây, ngày 15.4.1975 Thường vụ tỉnh ủy đã đề ra nghị quyết tổng công kích - tổng khởi nghĩa giải phóng tỉnh nhà trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Hai bên alf 2 công sự nổi hình chữ A dùng để tránh bom pháo địch.
5. Nhà làm việc đơn vị văn thư (1973-1975)nơi phục vụ sự lãnh đạo của Tỉnh ủy.
6. Nhà ở của đồng chí Nguyễn Đắc Lộc phó văn phòng tỉnh ủy(1973-1975).
7. Nhà dã chiến đơn vị văn thư giai đoạn (1973-1975).
8. Bãi ngù, tử địa có gài lựu đạn chống trực thăng đổ quân, xe tăng bộ binh càn vào khu căn cứ.
9. Công sự chiến đấu cá nhân hình chữ L.
10. Công sự chiến đấu cá nhân hình chữ L.
11. Nhà bếp của Thường trực tỉnh ủy giai đoạn 1973-1975
12. Nhà đón khách tỉnh ủy giai đoạn 74-75
13. Công sự chiến đấu 2 người hình chữ Z
14. Nhà ở C279 đơn vị bảo vệ tỉnh ủy năm 1966
15. Hầm bí mật của đồng chí Nguyễn Xuân Trường (1969), Thường vụ tỉnh ủy, trưởng ban dân vận, được đào bằng đất dùng để trú ẩn khi địch càn vào.
16. Hầm bí mật của đồng chí nguyễn Thế Hữu (1966) Thường vụ tỉnh ủy, trưởng ban an ninh, được đào đắp bằng đất để trú ẩn khi địch tràn vào.
17. Công sự hình chữ Z, dùng để chiến đấu khi địch càn vào căn cứ từ hướng kinh hội đồng tường.
18. Hầm bí mật của đồng chí Trần Anh Điền, Bí thư Tỉnh ủy xây dựng năm 1966, được làm bằng lu mái đầm, dùng để trú ẩn khi địch càn vào căn cứ.
Ngoài những di tích, du khách còn được chiêm ngưỡng vẻ đẹp tự nhiên: Với những cây tràm có tuổi thọ trên 30 năm, sừng sững vươn cao giữa trời đất, dây bòng bong (IVy) bám quanh xanh rờn theo hình chóp nón trông rất đẹp mắt, với tuyến tham quan, có những đoạn đường còn giữ nguyên "đường chiến khu xưa", bóng tràm che mát rượi, với môi trường sinh thái tự nhiên và bầu không khí trong lành, với những tiếng chim hót, tiếng cá quẫy đuôi... tạo thành những âm thanh bình yên, êm ả, - Trinh tờ rơi khu căn cứ Xẻo Quýt - Bảo tàng Đồng Tháp.

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2009

Xe đạp ơi 4 ngày - ngày 4 Đồng Tháp - Sài Gòn

Ngay 4:
Hôm nay là ngày cuối cùng của hành trình đạp xe, chúng tôi lang thang qua những làng, những cù lao, những con đường rợp bóng soài, lên đò, xuống đò, vượt sông hậu, sông tiền để về Bến tre, dọc theo hàng dừa ngút ngàn – đất dừa để tham quan sưởng sản xuất kẹo dừa, các sản phẩm làm từ dừa, tham quan đình làng mấy trăm năm tuổi và cây thiên tuế 200 năm tuổi. – già nhất ở đồng bằng sông Cửu Long.
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
Thưởng thức cháo cá miền Tây trước khi lang thang qua vựa Thanh long nổi tiếng của tỉnh Tiền Giang để kết thúc 4 ngày ở Mekong – đồng bằng sông Cửu Long. Cảnh đẹp quá và trái ngon quá, hôm nay là buổi cuối cùng nên mình chẳng ngại mua mấy ký Thanh long về làm quà, chà ngọt thật và rẻ nữa, có 3k/kg. Anh lai xe mua hẳn 7kg, mình chỉ mua có 4kg.
Vậy là kết thúc 4 ngày lang thang ở đồng bằng sông Cửu Long – vựa lúa lớn nhất cả nước mà không hề nhàm chán, chúng tôi được xem cả quy trình trồng lúa từ Tiền Giang, Châu đốc đang mùa cấy đến Vĩnh Long, Cần thơ lúa đang thì con gái đến Đồng Tháp mùa gặt hái, lúa trĩu nặng bông. Từ vựa khóm, vựa dưa, vựa Thanh Long, vựa chôm chôm vựa bưởi đến rừng dừa, thốt nốt, rừng tràm, rừng soài…Từ làng người Kinh , Khmer đến người Hoa. Đâu đâu cũng chào đón chúng tôi với những nụ cười rạng rỡ, nét đẹp hồn hậu, phóng khoáng rất miền Tây.


Xe đạp ơi 4 ngày -Ngày 3 Châu Đốc - Đồng Tháp

Ngày 3:
Photobucket
Sáng chúng tôi đi thăm làng cá bè nổi tiếng trên dòng sông Hậu của tỉnh An Giang,
Photobucket
rồi đạp xe lang thang qua Đồng Tháp, ở Mekong nó cũng thật đặc biệt khi đạp xe lang thang, cảm giác như mọi thứ đều gần hơn, chậm lại, tôi bỗng quên đi cái cuộc sống gấp gáp, xô bồ, áp lực nơi chốn Sài Thành.
Nhìn những trái mít no tròn sai trĩu chít mà ham quá. Hôm nay mông mình không còn đau nữa, cảnh lại đẹp. Mỗi ngày không biết đi qua bao nhiêu cái cầu vì cứ đếm đến 10 thì chán mà bỏ đếm.
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
Đồng tháp đang mùa lúa chín vàng, một dải lụa vàng óng mênh mông, tôi vừa đạp xe(vẫn bị tụt hậu nên vừa đạp xe vừa thở hổn hển) vừa hát bài hát “em đi giữa biển vàng”…

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2009

Xe đạp ơi 4 ngày: ngày 2 Vĩnh Long - Cần Thơ - Châu Đốc

Ngày 2:
Hôm nay trước khi đạp xe, đoàn tham quan chợ nổi – một hoạt động đời thường của người dân miền Tây.
Khi vườn của họ được thu hoạch, thương lái sẽ đến mua, nhưng sau đó nếu thu hoạch chỉ vài trăm kg, họ sẽ chở xuồng đi chợ nổi để bán.
Người dân ở Mekong thường dậy rất sớm 4, 5h họ đi thu hoạch chôm chôm, bó và chở ra chợ nổi để bán. Họ ăn trưa khoảng 9,10h và ăn chiều khoảng 3,4h chiều
xung quanh nhà thường có rất nhiều mộ rất to, đó là mộ của tổ tiên, họ hàng, khi người thân của họ qua đời, họ chôn ngay tại vườn hoặc trên ruộng lúa của họ. Người qua đời được chôn cất và xây dựng mộ duy nhất một lần chứ không như một số vùng miền Bắc với tục cải táng (Người qua đời được chôn cất ở một khu riêng biệt và khoảng 3-4 năm sẽ được cải táng đào lên, thu phần xương cốt còn lại cho vào tiểu bằng sành nhỏ hơn và chuyển sang một khu mới gọi là sang nhà mới cho người chết.)

chúng tôi tiếp tục đạp xe qua những vườn cây trĩu trái. Người dân ở đây cho biết, bưởi được trồng một năm cho hai vụ chính nhưng quanh năm đều cho trái lai rai bán, những trái bưởi thơm ngon, ngọt, mọng nước và không hạt, được gọi là bưởi năm roi khi còn non nó cũng có hạt nhưng khi bưởi chín thì hạt tự tiêu. Khác với người miền Bắc, trồng bưởi ở đây chỉ để lấy trái và trái chỉ để ăn hoặc làm nước ép trái cây. Tôi tuyệt nhiên không thấy họ dùng lá bưởi hay vỏ bưởi để nẩu nước gội đầu hay làm chè bưởi., hay cắt gọt cầu kỳ làm vật phẩm cúng tế.
Mông tôi vẫn còn hơi đau và vì nhỏ bé nên tôi luôn bị tụt lại phía sau so với cả đoàn. Kết thúc vườn bưởi, chúng tôi đến với ruộng lúa bạt ngàn xanh, lúa đang trong thời kỳ con gái hát bài hát trữ tình thì thầm cùng nhạc gió. chúng tôi ăn bữa cơm trưa tại Long Xuyên, ở đây tôi thưởng thức món chả cá rất ngon và có một cô bán những chiếc bánh nhỏ xíu làm mình tò mò hỏi thì được biết đó là bánh tình yêu – “ai mà chưa có người yêu, ăn vào sẽ có, ai mà đã có người yêu ăn vào về muốn cưới luôn” – làm mình phải mua mất 5k.

Xe chở chúng tôi đến vùng biên giới tịnh biên của tỉnh An Giang, lại đạp xe qua những con đường lồi lõm dọc kênh chằng chịt để đến với rừng chàm Trà Sư – một rừng Tràm ngút ngàn rộng lớn với 6km2 xa xa là biển lúa như những sân golf quốc tế đâu đó điểm xuyết những cây thốt nốt đặc trưng của vùng biên cương.
Photobucket
Đất đai ở đây màu mỡ vì một năm có đến 3 tháng mùa nước nổi, đất nhuyễn đến nỗi người ta không phải mất công còng lưng cấy mà chỉ việc đứng sõng lưng và mén cây mạ xuống là rễ cây có thể cắm sâu vào đất mà mọc lên thành lúa.
chúng tôi đạp xe quanh những con đường được che phủ bởi tràm, ngửi mùi tràm, đi trong hương tràm bát ngát mà nhớ tới bài hát “Hương tràm”.
Photobucket
Mùa này nước cạn nên không thể đi thuyền vào sâu trong rừng được nhưng tôi cũng đã có dịp được ngồi thuyền vào xem chim cò đẻ, mớm con, dọc theo những con kênh tĩnh lặng, những con cồng cộc, con cổ rắn đang lặn ngụp kiếm mồi, nghe tiếng khua mái chèo vội sải những sải cánh rộng bay lên tạo nên một không gian thiên nhiên hết sức sống động.
Chúng tôi leo lên chèo quan sát chim cò, từng đàn cò đi kiếm ăn đang bay về tổ, xa xa là dãy Cấm Sơn, và bên đối diện là đỉnh núi Sam – Châu Đốc.
Photobucket

Ở cái vùng đồng bằng mà đỉnh núi cao nhất là núi Cấm Sơn cũng chỉ có 710m so với mực nước biển thì khi nói đến rừng là chúng ta hiểu ngay chỉ có duy nhất một kiểu rừng ngập nước Tràm hay đước này thôi.
Photobucket
Chúng tôi tiếp tục đạp xe qua những vườn cây thốt nốt, vườn soài của huyện Tịnh Biên để đến về Châu Đốc, dự định leo núi Sam nhưng vì mệt quá nên đành về khách sạn nhìn núi Sam qua cửa sổ.

Tối lang thang ở cái thị xã vùng biên nhỏ xíu nhưng nhộn nhịp đáo để. Nghe nói số lượng du khách đến với Châu Đốc còn đông hơn gấp hai lần số dân sinh sống tại đây. Có một nét đặc trưng ở đây là người ta sử dụng rất nhiều xe đạp lôi. Nếu như ở Mỹ tho – Tiền Giang họ dùng xích lô thì ở đây là xe đạp lôi, cái thùng nó ở đằng sau và có thể chở đến 5-6 người. Chúng tôi thấy mình thật dở hơi khi đến Châu Đốc mà vào quán hải sản ăn tối.

Photobucket
Photobucket







Thứ Tư, 10 tháng 6, 2009

Xe đạp ơi 4 ngày: Ngày 1 Tiền Giang - Vĩnh Long

Ngày 1:Vựa trái cây
Photobucket
Hôm nay mình bắt đầu hành trình đạp xe 04 ngày về Đồng bằng sông Cửu Long(Mekong Delta). Hành trình của mình từ Saigon đi Tiền Giang, Vĩnh Long, Cần Thơ, An Giang, Đồng Tháp – Saigon. Hành trình này được gọi là hành trình tứ giác Long Xuyên.
Tỉnh đầu tiên chúng tôi dừng đó là Tiền Giang, một thành phố bắt đầu của đồng bằng sông Cửu Long – Thành phố Mỹ Tho, nhỏ và đặc biệt còn sử dụng rất nhiều xe xích lô trong cuộc sống thường nhật.
Chúng tôi vượt qua không biết bao nhiêu chiếc cầu để tới cánh đồng khóm bạt ngàn.
Photobucket
Trời bắt đầu mưa nhẹ, đường đất đỏ trơn và lầy, chúng tôi mới đi được một đoạn mà chân đã lấm tấm đỏ vì bùn đất nhưng cảnh làng quê hai bên đường hết sức thanh bình, yên ả. Ở cái sứ sở đất phèn chẳng cây gì trồng được này mà những cánh đồng khóm cứ thế đâm chồi nảy lộc, trái nào trái nấy to, tròn vàng rụm và ngọt lừ.
Photobucket
Người dân trồng khóm cho biết, từ lúc trồng đến lúc bắt đầu thu hoạch khoảng 1,5 năm rồi từ đó có trái lai rai đến 7,8 năm. Khóm được phân theo luống, mỗi luống cách nhau con mương vừa đủ rộng để chiếc xuồng ba lá có thể len vào vừa để trữ nước tưới tiêu. Khi thu hoạch, người ta chỉ việc chặt khóm thả xuống mương, rồi lên xuồng chèo theo mà vớt vào xuồng rồi chở tời điểm tập kết có xe đến mua xỉ.
Photobucket
chúng tôi tiếp tục lang thang trên những con đường làng của vựa Saboche(Hồng xiêm), cả làng này trồng Saboche, người ta thu hoạch những trái già, ngâm chúng vào nước xà phòng mà kỳ cọ cho đến sáng bóng rồi bỏ mối cho lái buôn, chúng tôi rất ngạc nhiên khi những trái chín bị vứt vào một xó và mình đến tha hồ mà xin vì những trái chín không vận chuyển được xa và tiêu thụ tại chỗ kém.
Hết vựa Saboche chúng tôi lại đến với cù lao Sầu riêng – cả một cù lao rặt sầu riêng, đi chưa tời đã thấy mùi. Có lẽ cái thú vị nhất của những chuyến đi lang thang miền Tây là thưởng thức trái cây, vùng nào thức nấy, mùa nào trái nấy, trên con đường vừa đạp xe đầu, tay chạm cả vào những trái cây nhúc nhúc bên đường mà ham.
Chiều lang thang đạp xe qua vựa chôm chôm,
Photobucket
trái chín đỏ rực cả một góc vườn, giờ đang đầu mùa chôm chôm nên trái vẫn còn mắc, chúng tôi mua 10k một bó chôm chôm, vừa ăn vừa vứt vỏ ngay tại vườn thật đã. Cả năm chỉ có một vụ chôm chôm nên nhà nào cũng có một vài loại trái cây khác ngoài chôm chôm. hết vườn chôm chôm là tời vườn măng cụt, những lá măng cụt xanh mướt làm mình tự hỏi trái cây đâu hết rồi những trái xanh hiện ra, rồi trái đỏ, thẫm đã chín trông thật đẹp mắt. Mình còn nhớ hồi ở ngoài Bắc, lúc đó mình còn đang sưu tầm tem và có tem hình trái măng cụt thích ơi là thích. Mình mua 20k/kg măng cụt ăn vẫn thấy thòm thèm hi hi…
Kết thúc một ngày dài đạp xe 40km bằng việc qua một chiếc phà, ăn không biết bao nhiêu loại trái cây, lang thang từ vườn nọ sang vườn kia mà quên cả mệt nhọc để đến giờ đi ngủ mới thấy ê mông quá…Nghe bạn đồng hành nói, tại bữa đầu tiên nên thế thôi mai mốt sẽ đỡ, mình cũng hi vọng thế.
Photobucket
Trong giấc ngủ tại nhà dân mình vẫn còn đang lang thang trong những vườn cây,trái tòng teng đung đưa theo gió.
Photobucket


Thứ Ba, 19 tháng 5, 2009

Một thoáng miền Tây

Lênh đênh trên con thuyền ngược dòng sông Mekong rộng lớn, tôi không khỏi suy tư về một vùng đồng bằng châu thổ với tổng diện tích lên đến 40.000km2 và dân số hơn 18 triệu người mà sao đôi bờ vẫn thấy hoang vắng, mênh mông.
Đứng trước ngút ngàn xanh của cây trái, của vựa lúa lớn nhất cả nước, mới thấy được vẻ đẹp bình dị của đất nước Vietnam.
Bìm bịp lại kêu, nước lớn, nước ròng, phong cảnh cũng từ đó mà thay đổi theo rồi những ngày rằm, ngày một, nước ngập bờ, ngập kênh làm ta thấy sức mạnh của nước, sức cuộn chảy phù sa, lam ta không phân biệt dược đâu là sông đâu là biển cả.
Các thị trấn thị tứ cũng khác xa so với các vùng miền trong cả nước. Mỗi thị trấn, thị xã hay thành phố là sự quần cư của một doi đất rộng mà từ đó di cư theo hình tia tỏa đi các hướng men theo các triền sông, kênh - những con đường miền Tây được thiết lập phần lớn là dọc theo các sông, kênh rạch(đường sông có trước, đường bộ theo sau) trên những hình tia đó, nếu gặp nhưng doi đất rộng, vượng địa thì một thị xã, thị trấn lại được hình thành, cứ như thế những cụm dân cư được hình thành nối dài ra theo hướng ra biển.
Nhìn triền sông, cánh đồng màu mỡ với cây trái xum xuê, hoa thơm, trái ngọt, xóm làng trù phú rồi nhớ đến những câu ví von về sự ưu đãi của thiên nhiên về vùng đất "làm chơi, ăn thật", "cá nhung nhúng dưới đìa, lúa mọc không cần gieo", truyện kể rằng có con Ó cá, bắt cá trên sông mà bị cá đớp lại, mất xác, rồi truyền thuyết về cá sấu chín đầu...theo lệ cứ giáp tết la cư dân tát hầm bắt cá và để dành ăn được cả tháng giêng rồi lại nhớ đến những thiên nhiên rộng lớn làm người ta phải ớn lạnh "Con chim kêu phải sợ, con cá quãy phải kinh", vùng đất mà muỗi kêu như sáo thổi, đỉa lềnh tựa bánh canh" thì mới thấy được cái dũng khí, sức mạnh của cha ông ta - những người khẩn hoang vùng đất lâm sơn, thú giữ này từ hơn 300 năm trước.
Chính vùng đất đã tạo nên tính cách con người Nam Bộ thiệt thà, gắn bó, cởi mở, nhiệt tình, hiệp nghĩa, ăn to nói lớn.
Tôi vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên từ Cần Thơ lên đò đến một thị trấn nhỏ của tỉnh Vĩnh Long, đi bộ theo con đường đất được che mát bởi những cây trái như sầu riêng, cây bông so đũa, bưởi, tre...khoảng 10 phút, thì nhà má tư hiện ra bên kia bờ ao, chúng tôi đi vào đến sân mà chẳng thấy ai ra đón, có lẽ không có ai ở nhà? nhưng không phải thế - cả nhà đang ngồi ở sau nhà (Bếp - một phần của ngôi nhà thường được tách riêng khỏi nhà chính vì khói- nơi xôm tụ nhất,nếu là khách quen thì thường ghé bếp thay vì vào nhà chính).
Cả nhà ào ra đón chúng tôi như những đứa con lâu ngày từ xa mới về, rửa mặt mũi, chúng tôi mang theo rổ và xán theo mấy em nhỏ trong nhà đi vườn cách đó chỉ một con kênh nhưng nếu đi đường bộ là 1km để đào củ Lùn (một loại cây mà lá thì giống lá giong ta và củ thì giống củ từ)để tối nấu ăn chơi.
Chúng tôi lang thang theo đường mòn hai bên là hàng chuối cau lá vươn dài lên trời xanh mát đến vườn chôm chôm đang mùa cho trái, tôi bẻ trái chôm chôm khó nhọc và tìm thâm vì nhựa chôm chôm làm cả nhà cười mãi, nói chuyên với má một hồi và hỏi má có hiểu con nói gì không? chèng đéc ơi, gọi nhỏ thông dịch ra dịch dùm má...
Giờ thì tôi đã biết thưởng thức trái chôm chôm theo kiểu miền Tây, biết củ đậu là củ sắn, củ sắn là củ khoai mì...Biết nhớ má, nhớ miền Tây, nhớ Lục Vân Tiên, nhớ "Đất phương Nam"...
Hôm nay con lại về thăm má...


Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2007

Mekong Delta's beauty

Đây là những hình ảnh mình lượm lặt được khi ở Mekong Delta
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket

Thứ Ba, 3 tháng 7, 2007

Miền tây ơiI!



Yêu biết mấy con người miền Tây chất phát, thật thà.
Sinh ra ở miên Bắc, tôi không biết gì nhiều về miền Nam ngoài hình ảnh các má, các chị, các anh hoạt động trong chiến tranh với chiếc đò chèo đi lại trên kênh rạch hai bên đầy dừa nước, những cánh đồng lúa , những điệu hò, bài ca vọng cổ, cải lương với cuocj sống đối lập lam lũ và vương giả.
Tôi chuyển vào Nam công tác mới có cơ hội tiếp xúc với con người và phong cảnh miền Tây và giờ đây miền Tây với tôi đã quá quen thuộc.
Photobucket
Những hình ảnh thân quen trên chợ nổi trong tình đẹp mùa chôm chôm, những chiếc thuyền đuôi tôm ầm ỹ hay những tiếng chèo khua nước lúc đêm trăng trên dòng sông hậu hay những cô gái qua cầu tre lắc lẻo, những nhà vườn cây trái xum xuê, những con nước lớn, ròng, những người dân Nam Bộ "dạ, anh thứ mấy?"-
Tôi thứ ba-\
vậy là đã có thêm một tên mới "anh ba" nghe rất đỗi thân thương ngọt ngào.
Photobucket

Trong ngày các thị trấn, thị xã nào hình như cũng giáp sông mà hình như vùng nào cũng có sông rạch và nước đã làm lên một điều kỳ diệu lúc thì đầy nhóc, lúc thì cạn queo...
Hia bên rạch rất nhiều cây Bần- nhà của những chú đom đóm, đêm đêm về quê mà ngồi đò chèo ngắm đom đóm đèn thì thật là lãng mạn, cảm giác như thời gian lắng đọng.
Những ngôi nhà thật đơn sơ với vườn cây, ao cá, nhà lá đơn sơ nhưng nhìn toàn cảnh thật là một bức tranh quê thơ mộng.
Bếp trong này thường là đứng khi nấu ăn chứ không ngồi nấu như ngoài Bắc và củi là chất đốt chủ yếu (khác xa với suy nghĩ của mình là đun bằng rơm rạ như ngoài Bắc).
Nếu như ở ngoài Bắc nhà nào có võng đung đứa thì có nghĩa nhà đó có con nhỏ còn miền Tây hình như nhà nào cũng có vài cái để thư giãn nghỉ ngơi.
miền Tây là vựa trái cây nhưng họ không dùng sản phẩm từ cây bưởi, cây sả để làm dầu ngội đầu như ngoài Bắc. Nhưng bù lại họ làm rất nhiều loại bánh, chè khác nhau từ các loại cây, củ.
Ngoài Bắc thì thấy những người đi gom hàng hóa lẻ từ các thôn xóm bằng xe đạp, xe thồ còn trong này thì nhà nhà có ghe, có đò. Hàng hóa tất tật lên ghe, trao đổi trên sông hết sức nhộn nhịp từ những rạch nhỏ cho đến nhánh sông lớn.
Nếu ở ngoài Bắc mình thấp thoáng thèm món canh riêu cá trôi, cá trắm thì trong này mình luôn kết món lẩu cháo cá lóc miền Tây chẹp chẹp...

Hom nay la ngay thu hai cua tour Mekong.
Photobucket
Minh di cung mot khach Mi la Micheal 25 tuoi va 02 khach nguoi Uc la Justin & Jenifer kha vui tinh va hai huoc. Hai khach Uc sau khi di 02 ngay da ve con lai khach Mi va minh tiep tuc hanh trinh cho noi Cai Rang va ngay mai moi nguoi mot noi khach cua minh di Cam con minh ve Thanh pho.
Khi den Can Tho, minh phan van tu hoi hom nay la ngay gi ma dong duc the? roi gio thi minh da biet minh khong co phong de o. Tat ca cac khach san & nha tro day hoc sinh o thi dai hoc. Cung may la con phong cho khach o chu khong minh phai di tim ca phong cho khach nua chac minh can kiet suc luc mat. Con minh, ngu ghe co van de gi? chi mot dem thoi ma!!!Mai minh di som roi. Hay nghi den luc o tren xe chi co minh minh tha ho ma ngu. huhu

What is news!

Tạm dừng những cuộc hành trình dài cho những chuyến đi 1 ngày