Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2008

Hoa cỏ may – Vũ Thị Tươi








Em cứ nghĩ em như hoa cỏ may

Anh là gió lay hồn em thoáng chốc

Nhưng bất chợt một sáng choàng tỉnh giấc

Mới biết rằng cơn gió chỉ vu vơ

Em giận hờn ghét lây hoa cỏ may

Em vò nát, ném tung vào vô vọng

Lại thấy ngốc cớ chi mình nổi nóng

Gió đã đi, đâu dễ sẽ quay về.

Rồi một chiều buồn trống vắng tâm tư

Thấy thấp thoáng xôn xao đồng cỏ lạ

Phải chăng gió những chiều xưa thương nhớ

Lại quay về đùa những bông cỏ may.?



KÝ ỨC TÌNH YÊU – Trần bá chung








Giọt nắng cuối cùng tiễn ngày xa bóng núi

Đêm ưu tư trắc ẩn dáng ai về

Anh vô tình đi qua tuổi đan mê

Nỗi nhớ trở mình nghe niềm đau rạn vỡ

Ký ức tình yêu lăn qua miền thương nhớ

Chạm vào vết đau muôn thủa

Vỡ òa lời hẹn năm nao

Tuổi hai mươi xa lắc một vì sao

Rơi xuống đời em như mảnh tròn hạnh phúc

Cứa vào thời gian…

Vết thương không tự luân hồi

Năm tháng lùi xa em còn nhớ đến thôi

Gã trai khờ ôm đàn nghe cỏ hát

Hoa sữa nồng nàn tình yêu còn bỏng rát

Hạnh phúc lăn dài trên lối cũ không em.



KHÓC GIỮA CHIÊM BAO- Vương trọng








Đã bao lần con khóc giữa chiêm bao

Khi dáng mẹ hiện về năm khốn khó

Đồng sau lụt đường đê sụt lở

Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn

Anh em con chịu đói suốt ngày tron

Trong chạng vạng ngồi co ro bậu cửa

Có gì nấu đâu mà nhóm lửa

Ngô hay khoai còn ở phía mẹ về

Chiêm bao tan nước mắt dần dề

Con gọi mẹ một mình trong đêm vắng

Dù biết lời con chẳng thể nào vang vọng

Tới vuông đất mẹ nằm nơi lưng núi quê hương

Con lang thang vất vưởng giữa đơi thường

Đâu cũng sống không đâu thành quê được

Còn quê mẹ nơi cuối trời tít tắp.

Con ít về từ ngày mẹ ra đi

Đêm tha hương con còn lại những gì

Với đời thực chẳng bao giờ gặp nữa

Mong hình mẹ hiện về trong giấc ngủ

Dù thêm một lần con khóc giữa chiêm bao.



BIẾT LỠ RỒI TÔI VẪN YÊU EM- Puskin








Biết lỡ rồi tôi vẫn yêu em

Bóp chặt tim mình tôi chúc em hạnh phúc

Tôi chúc em mà lòng đau buốt nhức

Đó là điều em không thể biết đâu

Tôi nhận về tôi tất cả nỗi đau.

Để em được sống trong tình yêu cháy bỏng

Vì quá yêu em nên tôi không muốn

Em phải bận lòng vì tôi vẫn yêu em

Thời gian dần trôi tôi tự nhủ lãng quên

Nhưng không được tình yêu là ngọn lửa

Bao nhọc nhằn khó khăn gian khổ

Cũng không xóa nhòa được tình yêu em sâu thẳm trong tôi

Biết lỡ rồi tôi vẫn yêu em

Câu thơ cũ đã trở thành mong ước

Nhưng tôi biết đó là điều không thể có được

Nên biết lỡ rồi tôi vẫn cứ yêu em.

QUÊ HƯƠNG – Chu Minh Khôi








Tôi nghĩ về nơi ấy quê hương

Nơi tôi ướp nỗi buồn mình xuống cỏ.

Thả ước mơ xanh khói bếp oằn trong gió

Xao xác gầy trên mái rạ chênh vênh

Tuổi thơ tôi gửi lại phía đầu nghềnh

Nơi gò chóc đất cằn và thớ tróc

Nơi ăn khoai thay bữa chiều đi học

Cắp sách về mơ trăng đậu sừng trâu

Cái nghèo không trói nổi ước mơ đâu

Mẹ gọi tôi là thằng sách vở

Bạn cùng lứa giờ đã thành chồng vợ

Chân lội bùn buốt giá cánh đồng quê

chẳng đứa nào bước ra khỏi lũy tre

Chỉ mình tôi chôn nỗi buồn xuống cỏ

Ngoài hai mươi vẫn bạn cùng sách vở

Nén nhọc nhằn cho quê mẹ mà đi

Quê hương ơi!

Phía ấy nhắn nhủ gì???



CÂY KIM CÓ THỂ CỨU SỐNG BỆNH NHÂN BỊ ĐỌT QUỴ








Bệnh nhân dù đang ở đâu, cũng không được di chuyển, vì nếu di chuyển, các mạch máu não sẽ vỡ ra. Hãy giúp bệnh nhân ngồi tại chỗ và giữ không cho bệnh nhân ngã ra. Rồi bắt đầu chích cho máu chảy ra. Nếu có sẵn cây kim tiêm thì tốt không thì cây kim may hoặc kim thẳng nhớ là phải rửa thật sạch tay khi làm việc sau đây:

  1. Hơ kim trên lửa để khử trùng rồi dùng để chích 10 đầu ngón tay(cách móng 1mm.
  2. 2. Chích cho đến khi máu chảy ra.
  3. Nếu máu không chảy ra được hãy dùng tay của bạn nặn ra.
  4. Khi tất cả 10 ngón tay đều chảy máu(1 giọt bằng hạt đậu), hãy chờ vài phút, nạn nhân sẽ hồi tỉnh.
  5. Nếu nạn nhân bị méo miệng, hãy kéo 2 tai nạn nhân cho đến khi cả hai tai đều đỏ lên.
  6. chích vào dái tai cho đến khi cả hai tai có chảy ra 2 giọt máu. Sau vài phút, nan nhân sẽ hồi tỉnh. chờ cho đến khi nạn nhân trở lại trạng thái bình thường (không có triệu chứng bất thường nào nữa thì mới chở nạn nhân vào viện vì nếu chở ngay đến bệnh viện có thể đường sóc nạn nhân khó qua khỏi.



LANG DU 2





Hôm nay mình đọc blog của một bạn vuthanhminh làm cho cái khát vọng lang thang của mình lại có cơ hội trỗi dậy.

Ở một nơi mình thấy tù túng quá. Mình thực sự mong muốn một cuộc sống lang thang trên những nẻo đường vô định, đến với những núi rừng, đến các bản làng.

Gia đình mình và cả mình nữa cũng mong muốn mình có một gia đình để yên bề gia thất nhưng trong thân tâm, ước mơ của mình là độc dạo trên đường đời.

Đối với nhiều người, để làm được một việc có thể đơn giản nhưng đối với tôi là cả một quá trình. Tôi rất lấy làm thích thú khi tôi tạo ra được cái gì đó, làm được điều gì đó.

Tôi khát khao một cuộc sống phiêu bạt, gian khổ bởi mỗi thành quả tôi có được là những nỗ lực, tôi trân trọng và hạnh phúc vì đó là công sức của tôi, là lao khổ của tôi.

Tôi vẫn muốn dấn thân vì nơi đó có chỗ cho tôi trải nghiệm, chỗ cho tôi suy nghĩ về mình, về cuộc sống. Tôi nghĩ và vẫn chỉ là nghĩ thôi. Tôi chưa đủ can đảm? Chưa đủ tự tin, dũng khí để dấn thân???



Thứ Năm, 19 tháng 6, 2008

LANG DU 1




Chuyện đã lâu giờ mới kể: Hành trình đến với nghề tourguide của mình:
Ngay từ khi còn nhỏ chỉ cần nghĩ đến được đi đến một miền đất xa xôi là mình thấy thích. Mình không có một khái niệm gì về du lịch . cho đến khi mình chọn thi đại học. Mình tìm kiếm và thấy một chuyên ngành gọi là Lữ hành: Nó có ý nghĩa gì mình cũng không hình dung ra lắm chỉ biết rằng lữ hành có nghĩa là lữ khách lang thang gì đó. vậy là hay rồi. Mình quyết định thi vào đó.
Càng học mình càng nhận ra, hình dung được cái nghề sẽ là như thế nào, mình còn nhớ mang máng một câu mở đầu cho nghề hướng dẫn "Người hướng dẫn viên ra đi với chiếc vali trên tay, một chút gì đó của đời thường tan biến". Mình càng yêu hơn quê hương, yêu những mảnh đất, những con người Vietnam.
Sau khi học xong, mình đã bắt đầu thất vọng khi vào cuộc sống, cái ngành nghề mình học mình không có mấy cơ hội áp dụng . Nhưng mình vẫn rất muốn đi, rất muốn lang thang, phiêu bạt . Mình đã qua rất nhiều ngành nghề, nhiều công ty. Mỗi chặng đường đi của mình đều gian nan. Nhưng mình vẫn sống chết với các công ty du lịch. Minh đi mãi, góp nhặt, lượm lặt những kiến thức, kinh nghiệm mà theo minh no đã rất có ích .
Giờ mình đã là một tourguide 4 năm kinh nghiệm, nghe thì thật là hoành tráng nhưng mình vẫn không thỏa mãn bởi giờ mình mới nhận ra mình sống chết với nghề hình như chỉ vì cái thú thích lang thang phiêu bạt. Mình không thể ở mãi một công ty được. Minh phai lang thang, phải thay đổi mới làm mình thích thú.
Mình ích kỷ khi mình là nữ mà không chịu yên bề gia thất mà cứ lang thang, mơ kiếp lãng du.
Tại sao con người ta cứ phải quẩn quanh với gia đình, trách nhiệm, tiền bạc trong suốt cuộc đời cơ chứ?

Thứ Tư, 18 tháng 6, 2008

bai hat - CHAO VIETNAM




Thương chào Việt Nam

Hãy kể tôi nghe về cái tên xa lạ và khó gọi
mà tôi đã đeo mang tự thuở chào đời
Hãy kể tôi nghe về vương triều cũ và đôi mắt xếch của tôi
Ai nói rõ hơn tôi về những gì người không dám thốt
Tôi chỉ biết về người qua những hình ảnh của chiến tranh,
Một cuốn phim của Coppola (*), [và] những chiếc trực thăng trong cơn thịnh nộ...
Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để chào hỏi hồn người
Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để cất tiếng chào Việt Nam
Hãy kể tôi nghe về màu da, mái tóc và đôi bàn chân đã cưu mang tôi tự thuở chào đời. Hãy kể tôi nghe về căn nhà, con đường, hãy kể tôi nghe những điều chưa biết,
Về những phiên chợ nổi trên sông và những con thuyền tam bản bằng gỗ.
Tôi chỉ biết quê hương qua những hình ảnh của chiến tranh,
Một cuốn phim của Coppola, [và] những chiếc trực thăng trong cơn thịnh nộ...
Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để chào hỏi hồn tôi
Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để cất tiếng chào Việt Nam
Chào hỏi giùm những người cha của tôi, những ngôi chùa và những tượng Phật bằng đá,
Chào hỏi giùm những bà mẹ của tôi, những phụ nữ đang cong lưng trên ruộng lúa,
Trong lời nguyện cầu, trong ánh sáng, tôi thấy lại những người anh,
tôi về với tiếng lòng, với cội nguồn, với đất mẹ quê cha...
Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để chào hỏi hồn tôi
Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để cất tiếng chào Việt Nam (2 lần)

Tell me all about this name, that is difficult to say.
It was given me the day I was born.

Want to know about the stories of the empire of old.
My eyes say more of me than what you dare to say.

All I know of you is all the sights of war.
A film by Coppola, the helicopter's roar.

One day I'll touch your soil.
One day I'll finally know your soul.
One day I'll come to you.
To say hello... Vietnam.

Tell me all about my colour, my hair and my little feet
That have carried me every mile of the way.

Want to see your house, your streets. Show me all I do not know.
Wooden sampans, floatings markets, light of gold.

All I know of you is the sights of war.
A film by Coppola, the helicopter's roar.

One day I'll touch your soil.
One day I'll finally know your soul.
One day I'll come to you.
To say hello... Vietnam.

And Buddha's made of stone watch over me.
My dreams they lead me through the fields of rice.
In prayer, in the light...I see my kin.
I touch my tree, my roots, my begin...

One day I'll touch your soil.
One day I'll finally know your soul.
One day I'll come to you.
To say hello... Vietnam.

One day I'll walk your soil
One day I'll finally know my soul
One day I'll come to you.
To say hello...Vietnam
To say hello...Vietnam
To say xin chao...Vietnam.
Tags: Pham, Quynh, Anh, Hello Vietnam, Men Chao Vietnam, Bonjour Vietnam,

(Bản dịch của anh Đào Hùng - Pháp - trên diễn đàn của Silicon Band)

(*) Francis Ford Coppola là đạo diễn Mỹ thực hiện bộ phim kinh điển về chiến tranh VN Apocalypse Now (Ngày tận thế)


Thứ Tư, 11 tháng 6, 2008

Poem: BIỂN - XUÂN DIỆU

















Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê...

Bờ đẹp đẽ cát vàng
Thoai thoải hàng thông đứng
Như lặng lẽ mơ màng
Suốt ngàn năm bên sóng...

Anh xin làm sóng biếc
Hôn mãi cát vàng em
Hôn thật khẽ, thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi

Đã hôn rồi, hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt...

Cũng có khi ào ạt
Như nghiến nát bờ em
Là lúc triều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng cũng xin làm bể biếc
Để hát mãi bên gành
Một tình chung không hết,

Để những khi bọt tung trắng xoá
Và gió về bay toả nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thoả,
Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!


What is news!

Tạm dừng những cuộc hành trình dài cho những chuyến đi 1 ngày