Thứ Sáu, 7 tháng 5, 2010

Nang Thom cho Dao - Cua Soai Rap

Chán nản với 3 ngày ăn, ngủ, xem phim, rồi lại online… Tôi lại phải lên đường. Hành trình hôm nay của tôi đi khám phá rìa phía Đông của Saigòn: Saigon – Cần Đước- Gò Công - Cần Giờ - Nhà Bè. Mục đích chính của tôi là vượt cửa song Soài Rạp và làng gạo Nàng Thơm - Chợ Đào.
Dậy sớm hơn thường lệ, đang suy nghĩ nên ăn không ngồi rồi cho hết kỳ nghỉ lễ hay là thực hiện chuyến đi 1 ngày. Cuối cùng tôi quyết định lên xe và thế là đi.
07:00 Khởi hành qua phà Cần Guộc, xuôi về Cần Đước, tôi dừng chân tại cánh đồng lúa Nàng Thơm xã Mỹ Lệ.
Photobucket Lang thang ở cánh đồng khô cằn, nứt nẻ và suy nghĩ, tìm tòi vì sao nó có thể cho ra một sản phẩm gạo độc đáo: Hạt gạo trắng dài, giữa là hình hột lựu sữa rất ấn tượng. Người nông dân ở đây cũng không biết, chỉ biết tự hào vì giống lúa này chịu đất này mà thôi.
Photobucket
Một người nông dân khác cho biết có lẽ nó ngon là bởi nước ở đây có khi là nước lợ, có khi là nước ngọt. Mấy năm gần đây lúa ở đây không được dẻo như trước có lẽ tại thuỷ lợi chỉ đợi khi có nước ngọt mới cho vào ruộng.
Photobucket
Một đặc biệt khác về cây lúa Nàng Thơm là một năm chỉ trồng được có 1 vụ, thời gian trồng khá lâu: 6 tháng, tháng 4 – 5 âm lịch là thời gian gieo mạ(3 tháng) và tuỳ theo thời tiết nó sẽ trổ bong, nếu gặp thời tiết không thuận nó sẽ đợi chờ trời trở lạnh rồi mới trổ bong. Cây càng cao thì năng suất càng lớn và lúa càng chất lượng.
Dì Út chia sẻ kinh nghiệm trông lúa Nàng Thơm của mình: Trồng năm nay, để giống rồi đổi cho nhà nông khác vì giống lúa này nếu trồng trên mảnh đất cũ thì lúa sẽ mất ngon và năng suất không cao. Giống lúa rất tiểu thư, khó khăn cho việc thu hoạch bởi vì cây lúa không đều và mọc bong so le. Ở cùng một vùng đất được phù sa bởi dòng Vàm Cỏ đông và song Cần đước tuy nhiên chỉ có một diện tích nhỏ là trông tốt loại này. Nếu lúa trồng ở nơi khác thì chỉ trồng được 1 vụ, vụ sau đã hết thơm, có lẽ giải pháp đưa ra là vùng này sẽ trồng lúa giống Nàng Thơm cung cấp cho cả nước.
Tạm biệt vựa lúa tôi tiếp tục qua kênh nước mặn để đến thăm nhà cổ trăm cột có từ 100 năm nay.
Photobucket
Ngôi nhà nằm trên một nền đất cao đến 1 thước, nội thất toàn bằng gỗ, được chạm trổ tinh vi bởi bàn tay của các nghệ nhân tuyển từ Huế vào. Cái đập vào mắt tôi là một khoảng không gian cổ xưa tuy nhiên tôi không cảm nhận được sự chăm sóc cẩn thận hay gọn gang của chủ nhân hiện tại. Ngay cổng vào là một chuồng gà, xung quanh nhà là vườn tược không được chăm sóc thường xuyên, bốc mùi.
Photobucket
Nội thất toàn bằng gỗ nhưng bừa bộn và không sạch sẽ. Hoành phi câu đối được treo một cách chằng chịt. Và điều đặc biệt là khi bạn đến được đưa vào trước nhà và chủ nhân sẽ đưa ra quyển sổ đóng góp ý kiến và khi ý kiến xong thì phải cũng như người ta nghĩa là đóng tiền hỗ trợ trùng tu nhà: Ít nhất là 20k. Mình chắc là thuộc nhóm máu A nên thấy hơi phí và bị éo buộc.
Tạm biệt ngôi nhà cổ và vùng đất bụi bặm, tôi bắt chuyến đò ngang sang vùng đất Gò Công, thẳng tiến về biển Tân Thành. Tôi chẳng có ý định tắm biển hay ăn hải sản gì, chỉ là đi để điềm danh đồng thời cũng muốn dọc theo con đê biển về phía cửa Soài Rạp. Đến Tân Thành lúc 2h chiều, chỉ có một nhóm học sinh, một cặp tây ba lô và một vài ngư dân ở đó. Xa xa là chòi nuôi ngao, nước biển đỏ phù sa bởi cửa song. Dọc theo con đê hướng về Vàm Láng, cảnh sắc hai bên đường hoang vu một biên là đước, xú, thi thoảng điểm xuyết bằng những chòi nuôi ngao một bên là cánh đồng lúa vừa hết mùa gặt, hay những ao nuôi tôm.
Photobucket
Tới Vàm Láng lúc 4h chiều, tôi mới được biết chỉ có 2 chuyến đò dọc từ Vàm Láng (Gò Công) đi Cần Giờ (TP HCM) lúc 8h sang và 1h chiều. Chi phí thuê đò dọc là 600k nhưng thậm chí còn chẳng có cho mà thuê. Tôi ngao ngan nghĩ đến cảnh quay trở lại con đường hoang vắng, tít tắp, bụi bặm, sỏi đá trở lại Gò Công - Tiền Giang – Long An – SG và cái mục đích chinh phục cửa Soài Rạp của mình thành công cốc. Thật may mắn, cách chợ khoảng 1km có một bến đò ngang đi An Nhơn,
Photobucket
hơi xa và vắng tuy nhiên cũng ok, tôi nhanh chóng tìm đến nơi và mừng rỡ vì vẫn thực hiện được mục đích của mình. Lênh đênh trên con đò ngang vựơt 5km cửa Soài Rạp và hình dung ra dưới sâu kia 20m mới chạm đáy.
Photobucket
Bất chợt chẳng hiểu là nó sâu như thế nào nên làm phép so sánh: Lấy 17 đưa mình chồng lên sẽ đến đáy, uh, vậy thì sâu thật đấy, mình chẳng bao giờ muốn biết đáy sâu đó có gì, bất chợt thấy mình hâm hâm khi muốn đi chinh phục cửa Soài rạp nhưng lại nhận ra một điều là mình không thích biển và nước sâu kia. Cảm giác không an toàn, mờ mịt, lạnh lẽo và cô đơn. Dọc các bãi biển ở Việt Nam từ Trà Cổ, Cát Bà, Đồ Sơn, Đồng Châu, Sầm Sơn, Cửa Lò, Nhật Lệ, Đà Nẵng, Cửa Tùng, đến Phú Yên, Nha Trang, Phan Rang, Mũi Né, Hồ Cốc, Vũng Tàu, Cần Giờ, cho đến Phú Quốc Hà Tiên, điểm lại thấy mình đi cũng nhiều biển mà tằm chẳng bao nhiêu. Mình tắm được 3 hay 4 điểm gì đó.
Dẫu sao, mình cũng đã ở đây, đã vượt cửa song Soài Rạp rộng lớn, bập bềnh trên chiếc đò gỗ. Vui mừng vì đã đặt chân lại tp Hồ Chí Minh, vui mừng vì nhìn cảnh sắc hoang vu của Cần Giờ tuy nhiên mình phải nhanh chóng để đến được bến đò Hiệp Phước trước 6h cho chuyến đò cuối cùng về Nhà Bè. Chạy miệt mài không nghỉ, tôi và con ngựa sắt cũng đến được bến đò lúc 17:30, thật là may mắn. Về đến nhà, nhìn vào gương thấy mặt đen nhẻm, bê bết vì bụi, cát và mồ hôi, mỉm cười vì mình đã ở đây, thả mình vào dòng nước mát, sức lực hồi sinh. Nước thật là cần thiết tuy nhiên mình vẫn không muốn biết dưới đáy biển và sông có gì…


Thứ Năm, 8 tháng 4, 2010

Một ngày lang thang

Một ngày bỗng dưng thấy buồn buồn, bức bách, bực bội muốn đi đâu đó cho thay đổi không khí, thế là lên xe, hành trình 01 ngày của mình là đi về miệt Đức Hòa – Trảng Bàng. Nói về văn hóa Óc Eo thì khắp các tỉnh miền Nam tỉnh nào cũng có nên mình cũng không cảm thấy háo hức gì khi đến thăm khu di tích Bình Tả, uh thì cũng con đường bụi bặm, cũng phố phường nhà của san sát có gì khác đâu, dáo dác tìm biển rẽ vào khu di tích mà trong đầu đã nghĩ chắc cũng giống như nhiều di tích khác được trùng tu, ghép lại một cách chắp vá…A kia rồi biển chi dẫn, biết ngay mà …Chán.
Rẽ vào từ con phố ồn ào, đi qua một đoạn đường, mình đã bắt đầu bất ngờ vì không biết khu di tích nằm ở đâu? 500m mà xa gớm, hai bên đường là cánh đồng khô cằn, l úa mới gặt xong , những con trâu đang lười biếng nhấc hàm lên nhai nước bọt,
Photobucket
Photobucket
ngạc nhiên và bất ngờ hơn khi hỏi người đi đường thì mình được biết khu di tích nằm ngay đằng kia, trước mặt mình - một vườn xoài. Khu di tích không được trùng tu nhiều, chi là xây bức tường bao quanh khu di tích và để lộ ra nền của văn hóa Óc Eo, có lẽ đó là một ngôi đền cổ/ Đi vòng quanh khu di tích bé nhỏ mình thấy thích thú vô cùng vì cái cảm giác tưởng tượng, cảm giác lạc vào không gian cổ tích, của ngày xưa qua nền của ngôi đền tháp, rời di tích mình ra ngoài thì được biết quanh đó còn có them 2 di tích nữa là Gò Soài, gò Năm Tước nên mình cũng tìm cho bằng được. Gò Soài thực sự là cái nghĩa địa ngày xưa.
Photobucket
Photobucket
Rời vùng đất khô cằn với hình ảnh cuối cùng là giêngs nước cổ,
Photobucket
tạm biệt di tích Bình Tả với niềm vui nho nhỏ tôi tiếp tục hành trình đến với vùng nổi tiếng với những chú ngựa đua cung cấp những màn đua đầy kịch tính của trường đua Phú Thọ - TP Hồ Chí Minh.
Photobucket
Mình đi trong niềm vui thú và tràn trề hi vọng về một vùng trời bình yên bên đô thị ồn ào xa hoa khi khoảng cách chỉ là 40km. Lang thang trên vùng đất khô cằn, những cánh đồng bạt ngàn sau vụ lúa xen lẫn đó là những cánh đồng ngô xanh tươi một màu xanh thật mát mắt – sao những cây ngô có thể mọc xanh mởn trên vùng đất cằn như thế được nhỉ?
Photobucket
Thi thoảng điểm xuyết một ngôi nhà nhỏ, với chuồng bò, chuồng ngựa, hình như nhà nào cũng nuôi một vài con bò hoặc ngựa thì phải, c ó nh ững ch ú ng ựa đ ua đ ẹp tuy ệt m ình đ ã h ỏi t ên em n ó m à qu ên m ất r ồi. Vùng quê đẹp, bình dị và cuốn hút quá.
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Đi ểm d ừng ti ếp theo trong h ành tr ình c ủa m ình l à d òng s ông V àm C ỏ Đ ông, v à Tha La x óm đ ạo, m ình c ũng đ ã nghe n ói l à x óm đ ạo c ũng kh ông c ó g ì nh ưng m ình c ũng mu ốn đ ến đ ó m ột l ần v ì b ài th ơ c ủa V ũ Anh Khanh v à v ì gi ọng đ ọc c ủa m ột ng ư ời kh ông qu en bi ết.. N ó c ũng gi ống c ái c ảm gi ác t ìm v ề b ến Ch èm V ẽ n ăm nao c ủa m ình khi đ ọc nh ững b ài th ơ c ủa Huy C ận.
Đ ến Tha La, đ úng l à ch ẳng c ó g ì, con đ ư ờng đ ất đ ỏ x óm đ ạo ng ày x ưa nay đ ã đ ư ơcj tr ải nh ựa, nh à th ờ c ũng gi ống nh ư r ất nhi ều nh à th ờ kh ác, th ậm ch í c òn t ệ h ơn
Photobucket
Photobucket
Photobucket
T ôi lang thang quanh xóm đạo gi ữa c ái n ắng v àng hanh, tìm trái ngọt cây lành như trong bài thơ Tha La Xóm Đạo của Vũ Anh Khanh mà không thấy. Nhưng cảm nhận được cái nghe trời đổ gió nhớ quanh quanh

Đây Tha La xóm đạo
Có cây trái ngọt lành
Tôi về thăm một dạo
Giữa mùa nắng vàng hanh
…..
Ðây Tha La xóm đạo chốn ven rừng
Có trái ngọt cây lành im bóng lá
Con đường đỏ bụi phủ mờ gót lạ
Ngày êm êm lòng viễn khách bơ vơ
Về chi đây khách hỡi có ai chờ
Ai đưa đón ? Xin thưa tôi lạc bước
Không là duyên, không là bèo kiếp trước
Không ai chờ, ai đưa đón tôi đâu
Rồi quạnh hiu khách lặng lẽ cúi đầu
Tìm cánh hoa lạc loài bên vệ cỏ
Ngàn cánh hoa bay ngẩn ngơ trong gió
Gạo rưng rưng, nghìn hoa máu rưng rưng
….
Giờ khách đi Tha La nhắn câu này
Khi hết giặc khách hãy về thăm khách nhé
Hãy về thăm xóm đạo
Có trái ngọt cây lành
Tha La dâng ngàn hoa gạo
Về suối mát rừng xanh
Thăm đám chiên lành thương áo trắng
Nghe trời nổi gió nhớ quanh quanh
( Tha La xóm đạo, thơ Vũ Anh Khanh )

Tạm biệt Tha La, tôi tiếp tục lên đường tìm nhà làm bánh tráng phơi sương, tìm mãi c ũng chẳng thấy, đành vào thăm một xưởng tre mỹ nghệ tham quan trước khi lên xe về thành phố.
Photobucket
Rời Trảng Bàng tôi gặp quốc lộ 22, nhớ đến bức hình nạn nhân Bom Napal nổi tiếng thế giới, nghe nói vì nó đã góp phần kêt thúc sớm chiến tranh ở Việt Nam.
Xe thẳng tiến về Saigon, bụi nắng tạm bằng lòng với những cảm xúc và niềm vui của một ngày dài bên những ruộng lúa, nương ngô, những chú bò kéo, những ngựa đua, bên v ùng xưa cũ, x óm đ ạo Tha La.. Tôi góp nhặt những hình ảnh đó thả bay theo nh ững c ánh diều đang vươn l ên trong gió ở gần cuối chặng hành trình - Cánh đồng diều ở Hoc Mon. Tạm dừng, về thôi đã hết một ngày…

Thứ Hai, 5 tháng 4, 2010

Bravo foxy man- Morten- Danish guide

He is pround of 11th year in guiding tourist. I worked with him as seating guide in Saigon. Tour itenerary including 3 days: Cu chi, city, mekong. Lunch at Ben Nay Restaurant then to Cu Chi tunnel.
On first day, when the flight was delayed 2hours. Instead of 10, flight landing at 11h40. he asked for a light lunch in Saigon instead of Ben Nay restaurant. He decided to do Cu chi and Mekong on the same day.
Group still have time for lunch at 13h30 and cuchi tunnel at the afternoon, tomorrow tour to mekong and city. Customer have good meal and We donot have to pay for extra cost.
Following my plan please.
ok
If customer want to change it, they have to pay for light meal.
No way, your company have to pay for it.
Finanly, My company have to pay for it,
Bravo 11 year of guiding. He can make my company paid for his wish.
light lunch with pho 24 - ok
Tour operator booked for 31 beef pho bows with his agreement.
Lunch time: Look at the menu, he dicided to change Beef Pho to rice dishes.
3minute for 1 Pho bow and 7 minute for 1 rice dish.
How can you come to Pho restaurant and eat rice?
I dont want to know about Pho. What I want is this...Can you make it in 30 minute for 31 rice dishes? he asked.
ok
and Drink...
17 cool beer...
Not enough, can be beer with ice
no way
30 customers have to wait.
My Beef Pho is ready, I eat down stair.
Where is cool drink, where is food?
All the staff be at kitchen for rice dishes. Cool beer give them 10 minute to collect from somewhere eles.
Never in my guiding life, We have to eat at such this restaurant. I have to pay for their drink, you know, I have to pay all.
Yes, This restaurant isnot for tour group. This is light lunch. The company only can book in advance for seats and Beef pho.
" I gave you 2 hour to arrange it. How many years you are in guiding?... 6 years...It is amazing!" I have to pay for their drink because of you and your company's unprofessional
You have to understand of bring 30 people to Pho restaurant to eat rice is not easy.
2 next day is ok
Finanly, When we say goodbey, He give me an envelope with 35$ and drink bill of tour group at Pho 24.
I think, it is only me was treated like that but no, Some the other seating guide too. "fancy lizard" is your nick mane in Vietnam - Morten


Chủ Nhật, 7 tháng 3, 2010

Apachai không xong ta té sang Lào

Hành trình đầu năm của mình hóa ra lại rất buồn cười, sau 9 tháng 10 ngày chuẩn bị cho hành trình cực Tây của tổ quốc, đánh đổi cũng khá nhiều thứ vậy mà đến phút cuối chỉ một chuyện lãng xẹt làm thay đổi toàn bộ lịch trình của mình. Để thưc hiện chuyến đi này, mình đã hủy bỏ cả một lời mời béo bở về chuyến đi miễn phí dọc Việt Nam với bạn.
Quyết định và hứa về chuyến đi bụi bằng xe máy cuối cùng của mình tuy nhiên đến phút cuối cùng (2 tết), trưởng đoàn gọi điện là xế của mình ko đi được vậy là mình ko được đi. Đầu năm của mình đã có nhiều chuyện không suôn sẻ sảy ra tuy nhiên chẳng có gì phải nghĩ ngợi nhiều "Chẳng biết ngày mai sẽ ra sao ...Mà có ra sao cũng chẳng sao". Không là mình thì sẽ là người khác không được đi, không đi được nghĩa là không có duyên vậy thôi.
Lang thang lướt web tìm cho mình một chuyến đi khác, mình đã vội vàng đang ký đi Lào cùng một nhóm bạn. Không có tâm trạng đi Lào tuy nhiên hành trình đầu năm không muốn hủy bỏ, thôi chắc đi Lào cũng vui.
Nhìn lịch trình thấy chẳng ai đi kiểu như đoàn mình tuy nhiên chắc họ cũng phải nghiên cứu kỹ rồi mới đi chứ, kệ cứ tham gia.
Hành trình đi Lào của mình đây - Một hành trình mò mẫm và thực sự không phải là hành trình mình mong muốn. Đừng ai theo cái lịch trình dã man thế này nhé: 2000km cho 5 ngày.
Ngày 1: Cho xe máy lên Ô tô vào Vinh
Ngày 2: Vinh - Khammouane (Lao)
Ngày 3: Khammouane - Vientian
Ngày 4: Vientian - Luangphrabang
Ngay 5: Luang - Sam Nua (ngủ đêm trên xe)
Ngày 6: Sầm Nưa - Na Meo(Thanh Hóa) - Hà Nội.

Ngày 1: Hà Nội - Vinh
Nhóm chúng tôi gồm 3xe - 6 người:
19:00 lên xe Vip đi Vinh, xe giường nằm nhưng thực chất là ghế nằm, co quắp để đến khoảng 3am thì đến Vinh, vào nhà một người bạn của trưởng đoàn ngủ tiếp. Nghệ An và Hà Tĩnh có món trà xanh rất ngon - lần đầu tiên mình uống nước trà xanh ngon như vậy.
Ngày 2: Vinh - Cửa khẩu cầu treo - Khammouane (Lao)
Sáng tỉnh dậy, trời bắt đầu mưa phùn, nhìn ra ngoài thật là uể oải cho hành trình mờ mịt.
Lang thang ở Vinh, chúc tết bạn bè của trưởng đoàn mãi đến 09:30 mới khởi hành lên đường.
13:00 Ăn trưa tại thị trấn ở Hương Sơn(Hà Tĩnh) - có món bò xào ngon ngon
Lúc này hỏi ra mới biết đoàn không ai biết gì về hành trình sẽ đi ngoài trưởng đoàn. Không ai tìm hiểu về lịch trình và cái nghi ngờ của mình đã thành hiện thực - Mình bắt đầu ngấn ngẩm với cái lịch trình không có sự định hướng và lề mề của đoàn.
Lịch trình có thể thay đổi, tuy nhiên sự lề mề thì vẫn vậy.
Chúng tôi dừng xem đám cưới và đi vệ sinh nhờ một nhà và chụp được hình này đây - hoa Anh Túc

Đoàn chúng tôi đến được một thị trấn nhỏ cách cửa khẩu Cầu Treo 80km lúc 22:00, rất nhiều nhà nghỉ tuy nhiên khi hỏi thì nhà nào cũng ko có phòng, mãi sau gặp được mấy anh em người Việt sang làm công trình thủy điện ở đó mới biết khu này dành cho những công nhân làm thủy điện và đoàn đã ở nhờ phòng của họ.
Ngày 3: Khammouane - Vientiane

Một ngày mới bắt đầu, thời tiết không còn lạnh như ở Việt Nam, một ngày chạy xe nhàn chán và buồn ngủ, đoàn bảo là hành trình của chúng ta cố gắng đến 14:00 tới Vientian tuy nhiên mình biết chắc là tới Vien chỉ kịp ngủ. Chúng tôi nhận phòng khách sạn cũng là lúc 23:00. Mình không còn hứng thú tham quan hay tìm hiểu gì nữa chẳng lẽ tách đoàn tuy nhiên mình không muốn một hành trình dở dang nên tiếp tục cùng nhóm bạn lề mề đến hết hành trình.
Ngày 4: Vientian - Luang
Người đi làm cái nọ, người làm cái kia đại thể là buổi sáng hôm ấy chúng tôi đã không thể đi được chuyến xe lúc 09:30. 2 xe kia còn muốn ở lại chơi ở Vientian, tôi thấy may mắm khi lên chuyến xe 09:30 đi Luang, có thời gian trên ô tô, ngắm nhìn đất nước Lào xinh đẹp và vắng vẻ. Mình nghĩ là mình sẽ quay lại nơi này nếu đi bằng phi cơ.
Đường từ Vietian đi Luang uốn lượn quanh co với những thung lũng đầy hoa lau, những nhà sàn và hoa đẹp.
Xe tiếp tục lên, lắc lư nhìn cảnh núi non hùng vĩ, bên kia dãy trường sơn là Việt Nam, nhưng mây đã che mất đỉnh núi, một phong cảnh rất tình.
Chúng tôi đến Luang lúc 05:30, lang thang tìm nhà trọ và lượn một vòng Luang - thật trù phú và lâu đời. Ở Lào, tiếng Anh không phổ biến, tiếng Việt phổ biến hơn. Có lẽ ấn tượng nhất trong chuyến đi Lào của mình là việc hỏi đường và tìm khách sạn. Khi ở Luang, khách sạn ko nói đượct tiếng Anh, cũng như tiếng Việt nên ko làm cách nào để nói được cho họ hiểu là mình cần thuê 2 phòng vì ở quy định của khách sạn là 2 người/phòng. Mình cần mỗi phòng 3 người ở nên mình đành vẽ 6(3 mặc váy, 3 ko mặc váy) rồi chia làm 2(giá mỗi phòng là 80 kíp(200k). Địa chỉ và số điện thoại đây tuy nhiên có điện tới thì cũng chỉ nói tiếng Lào thôi nhé hehe.
Phayphana Guest house
Địa chỉ: Naviengkam Road - Ban Viengkeo, Luang
Tel:(856-71)254903, Fax: 252071
2 xe còn lại của đoàn đi chuyến 11:00 nên sau khi lang thang đến 20:30 chúng tôi ra đón 2 xe còn lại, nhưng chờ mãi vẫn chưa thấy đâu, đói quá tôi vào quán Bia Hanoi ăn tối, xế của tôi thì thấp thỏm cứ đi ra đi vào đợi bạn- miệng thì lẩm bẩm - chắc không sao đâu, tôi là người rất lạc quan. Cuối cùng thì xe cũng tới lúc 23:00 do xe bị xịt lốp.
Chúng tôi ăn tối rồi về khách sạn, tôi đi ngủ còn mọi người đi vòng vòng ngắm Luang về đêm.

Ngày5: Luang - Sam Nua (14 tiếng trên xe đò)
Chúng tôi sẽ bắt chuyến xe đi lúc 17:00 đi Sam Nưa và tôi nghĩ có nguyên ngày ở Luang cũng tham quan được ối thứ, tuy nhiên với sự lề mề và tạt ngang tạt ngửa nên cuối cùng đoàn chỉ tham quan được duy nhật 1 ngôi chùa ở Luang,ăn trưa, uống cafe lang thang mua sắm và ra bến xe.
Có điều đặc biệt ở Lào là xe ôm không dồn dập và ép khách như ở Việt nam, rất an toàn và thư thái. tuy nhiên xe đò cũng dồn nén khách và hành trình 14 tiếng trên xe này là một hành trình dã man.
Ngày 6: Sầm Nưa - Na Mèo - Hà Nội
Trời đã sáng tuy nhiên vẫn chưa đến nơi, nhìn cảnh xung quanh thấy đẹp tuyệt vời với nhà sàn và hoa mận nở.
08:00 xe đến nơi, chúng tôi lượn một vòng quanh thị trấn Sầm Nưa và dừng ăn trưa ở quán ngay dưới thị trấn.
Bắt đầu hành trình đi về cửa khẩu Na mèo, trên đường về chúng tôi thấy rất nhiều coon nước nhưng trời đã tối và cũng không thể chụp hình được tôi lại nhó đến chuyến đi Hà Giang lần trước cũng những coon nước đẹp và tối trời không chụp được.
Ăn tối tại một huyện của Thanh Hóa trước khi theo đường Hồ Chí Minh về Hà Nội, các bạn trông ai cũng mệt mỏi, trời bắt đầu mưa phùn...
Đoàn chúng tôi về đến Hà Nội lúc này là 24:00
Kết thúc hành trình.












Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2010

Gửi gắm đầu xuân Canh Dần

Một mùa xuân nữa lại tới - Xuân Canh Dần.
Khắp nơi trên đất nước Việt Nam hoa hoa đua nở, nhìn cái sắc xuân thấy rất tình. Đất trời phơi phới vào xuân gieo vào lòng bao người những mong ước, khát khao một năm mới nhiều điều mới, nhiều niềm vui, nhiều hạnh phúc, gia đình an khang, thịnh vượng.
Người người nô nức đi trẩy hội,Việt Nam cũng đang xa dần với cảnh cơm áo gạo tiền, thế giới thông tin đã trở thành thế giới phẳng, cơ hội chia đều cho tất cả, Chẳng thế mà rất nhiều người, rất nhiều bạn trẻ đã lên đường du xuân, đi và đi, đi để trải nghiệm, đi để cảm nhận một Việt Nam rất tình, rất đẹp, cảm nhận con người của những vùng miên khác nhau, những văn hóa khác nhau để mà từ đó biết và yêu hơn Viêt Nam.

Chúng ta đều nói kéo cuộc sống của người miền ngược gần với miền xuôi nhưng nếu chỉ nói xuông hoặc một bộ phận nào đó làm thì không ăn thua, phải nhiều, nhiều hơn nữa những con người biết yêu quê hương, yêu tổ quốc, đến trải nghiệm và hiểu và ước mơ làm và chung tay vì một đất nước mà chúng ta biết chứ không phải chỉ qua sách vở, qua đài báo, thông tin.
Chúng ta giữ những gì mà chúng ta cũng không biết chắc lắm là có phải của chúng ta không hay không biết là nó như thế nào nhưng nó là của chúng tôi - thì cũng giống như một người muốn tiếp thị hàng hóa mà không biết xuất xứ hàng hóa vậy - thật là khôi hài.

Chúng ta nói về biên cương tổ quốc nhưng bao nhiêu người Việt Nam biết hay đặt chân đến những vùng đó? một thế hệ sau,ai biết chắc vùng xa xôi đó có phải là của chúng ta? Biên cương tổ quốc ta đến đâu? nó như thế nào? con người vùng miền đó ra sao? Việt Nam ta là như thế nào? Là người Việt Nam chúng ta phải biết, phải hiểu.

Tại sao du khách nước ngoài khi đến Việt nam đều trầm trồ đất nước của các bạn rất đẹp, con người rất thân thiện? Vì sự thực nó là như thế, khách nước ngoài họ nhận ra điều đó vì họ đã đi nhiều, trải nghiệm nhiều, họ có cái để mà so sánh. Họ được kính trọng vì những hành động họ làm, họ bỏ tiền ra để đi tìm hiểu, để trải nghiệm, họ đi để gủi những thông điệp yêu thương, đi để biết, để trân trọng, để làm sứ giả cho vùng đất họ tới, họ đi du lịch trách nhiệm.
Bao nhiêu người Việt Nam biết du lịch trách nhiệm là gì? Nó rất đơn giản chỉ là đi du lịch phải văn minh, xả rách đúng nơi quy định, vào rừng không nói to, hái hoa và tránh tác động đến tự nhiên, không ảnh hưởng đến văn hóa bản địa... Mình có làm được không?
Cái cuối cùng chốt lại cho những đài dòng trên đây là:
Người Việt Nam ơi chúng ta tuyệt vời lắm, hãy đi khắp đất nước để mà trân trọng, gìn giữ vẻ đẹp quê hương mình.
Người Việt Nam ơi, hãy đi để biết hãy tìm để hiểu sâu sắc về một văn hóa Việt Nam giản dị, một thiên nhiên Việt Nam tươi đẹp.
Người Việt chúng ta ơi, hãy đi du lịch trách nhiệm nhé.


Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2010

29 tuoi

Cam on nguoi ban da tang minh bai tho nhan ngay sinh nhat,
29

Ừ thì 29 đã sang,
30 chẳng mấy, sẽ đi ngang đời,
Ừ thì chưa bỏ cuộc chơi
Ừ thì xuân đến ... cuộc đời vẫn xuân.
Chữ rằng là phận hồng quân
Gian Truân cũng lắm, hương xuân cũng nhiều.
Chữ rằng Yêu, vốn phải liều
Cuộc đời đáng sống thật nhiều để ... Yêu


Thứ Năm, 21 tháng 1, 2010



Sinh nhat lan thu 30 cha cha cha


LỐI NHỎ VÀO ĐỜI- Sáng tác: Phạm Minh Tuấn

Anh sẽ là dòng sông
Để em là biển rộng
Anh sẽ là gió lộng
Để em là mây bay
Anh sẽ là nắng mai
Để em là hoa đỏ
Anh sẽ là lối Nhỏ
Để em bước vào đời

Đời em là chim én bay
Đời em là hương tỏa đâu đây
Đời em là bình minh rực cháy
Đời em là hạnh phúc tràn đầy
Đời em là câu hát ru
Đời em là sáo diều vi vu
Đời em là tình yêu bốc cháy
Anh đã cho em mùa xuân này

Đối với người phụ nữ, sinh nhật lần thứ 30 có phải có cái gì đặc biệt, có cái gì đó lo sợ?
Với mình, sinh nhật lần thứ 30 là một khởi đầu của rất nhiều, rất nhiều thứ: Kế hoạch mới, dự định mới và con người mới và kết thúc của cũng nhiều thứ: Kết thúc về sự lang thang, rong ruổi của mình, kết thúc khoảng thời gian cô đơn, kết thúc các tỉnh của Việt Nam mình đã và sẽ đặt chân tới.
Hu ra....
Hai hôm nay Saigon có mưa xuân, trời lạnh và mình bị ướt áo, xe không nổ máy được nhưng mình lại thấy vui vui. la la la la
Hãy lên kế hoạch, hãy hành động và bạn sẽ thành công.

Tình hình là nếu theo lịch dương thì mình mới có 29 tuổi thôi. Vậy là vẫn còn 1 năm nữa cho sinh nhật lần thứ 30 hahaha


Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2010

Xin chao Viet Nam



Thứ Ba, 5 tháng 1, 2010

Tinh ca mua xuan

What is news!

Tạm dừng những cuộc hành trình dài cho những chuyến đi 1 ngày