Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2010

Xin chao Viet Nam



Thứ Ba, 5 tháng 1, 2010

Tinh ca mua xuan

Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2009

A touch of christmas in Mekong 2009

Hanh trinh giang sinh 2009:

Theo như kế hoạch đoàn gồm 10 người đi: Hải Hà, Thủy Tiên, Cẩm Tú, Việt Nam, Mỹ Ry, Thị Thùy, Hữu Phúc, Hoàng Việt, Thủ Khoa, Thị Yên.

Tuy nhiên khi đêm đã về khuya thì Yên nhận được hung tin rằng thì là Thủ Khoa vì bận việc nên không thể tham gia mặc dù đã lôi kéo nhưng vẫn không đi được thì cuối cùng đoàn khởi hành với con số 9 tương ứng với vùng đất “chin rồng”.

Theo như chương trình đoàn khởi hành lúc 07:00, tuy nhiên vì những lý do rất Việt Nam nên đoàn đến lúc 07:33 phút mới bắt đầu lăn bánh rời khỏi Saigon. (Tuyên dương bạn Thủy Tiên rất giống khách của InnoViet, nghĩa là đến trước giờ hẹn. Phê bình một số bạn đến trễ giờ vì ngủ quên.:).

Xe lăn bánh theo con đường đại lộ đông tây để về miền Tây. Đoàn dừng chân tại Mekong Restop(15 phút để đi vệ sinh và được Ms Hai Hà mời ăn kem hehe ngon ngon có ai thấy mùi nhang ko?).
Trên đường đi đến làng vú sữa Vĩnh Kim, sau khi nghe giới thiệu thì các InnoVietters rút ra kết luận: “Không được sờ vào hiện vật, nếu đã trót sờ rồi thì phải dùng luôn”.

Các bạn đi một vòng quanh làng vú sữa, vào một nhà trồng mận trái treo lủng lẳng đỏ tím rịm thì các bạn thích quá và đã trót sờ nên phải dùng luôn, tuy nhiên, sau khi dùng thì mới được chủ nhà cho biết là vừa phun thuốc diệt côn trùng hại trái hehe…Ngôi nhà này ngoài trồng mận ra còn nuôi rất nhiều dê, họ hàng của bạn Cẩm Tú và Việt Nam. Ms Hải Hà mua 5 ký mận cho anh em, Cẩm Tú và Việt Nam tù biệt bạn than ngậm ngùi tiến về chợ Vĩnh Kim.

Đến chợ Vĩnh Kim, vú sữa thì nhiều mà không bán lẻ đi mãi mới mua được 15000 cho 6 trái vú sữa.

11:30 am lên xe đi Vĩnh Long, trên xe ai nấy mang vú sữa ra mút, Tú nhà tat ham ăn nên mồm dính đầy nhựa, cái này có cả hình ảnh và video ghi lại nhé.

Mọi người nhất trí ăn cháo cá miền Tây mà tìm dọc đường không thấy cuối cùng đến lối rẽ Bình Minh đi Trà Ôn thì đành dừng ăn ở quán Minh Hương nhưng khi vào đến nơi thì chặt chém chúng tớ kinh quá (Cơm dĩa thì 25k, cơm phần thì 50k, món ăn gồm có cá kho và canh) Chúng tớ xì họ một cái rồi quyết tâm để bụng đói thẳng tiến đến trung tâm bảo trợ xã hội Bình Minh.
Trước khi đến với trung tâm chúng tớ lại nhìn thấy quán cháo cá, ối giời ôi, không biết tả như thế nào nữa: Quán nằm từ quốc lộ 54 rẽ vào 70m, không khí trong lành, khung cảnh nhà quay lá dừa nước lãng mạn hết sức tuy nhiên cái đó không quan trọng bằng cái lẩu cháo cá hấp dẫn với 2 con cá(lóc đồng nhé) và các loại rau xanh, bên nồi cháo bốc khói nghi ngút chacha…
Nhanh lên, các cháu đang chờ… tuy nhiên cũng phải đến lúc cả nồi không còn tí cháo, tí rau nào thì cả nhà mới đứng dậy được rồi vào thăm các cháu ở trung tâm.

Trung tâm Bình Minh tọa lạc tại Áp Phù Ly 1, Đông Bình, Bình Minh, Vĩnh Long, là một ấp thuộc diện nghèo khó nhất tỉnh. Đồng bào chủ yếu là người Khmer, tại trung tâm có 84 em học sinh (2 lớp người Việt và 02 lớp người Khmer). Chúng tôi tặng quà và bánh kẹo cho các em, đi tới mỗi lớp đều được nghe các em hát tặng: nào là cháu yêu chú bộ đội, hai bàn tay của em…Các bé ở đây khi được hỏi thích được ông già Noel tặng quà gì thì đều thấy thích tặng ô tô.

Khi được hỏi ông già Noel đến từ đâu thì các em đều nói ông già Noel đến từ Bắc Cực.

Ông già noel ở Bắc Cực với ai? Với công chúa tuyết hahahaha

Chúng tôi đến đúng vào giờ các em ăn chiều (gồm nước xương và mì sợi). Ms Cẩm Tú kết em bé phát muỗm.

Trung tâm còn cả những người già neo đơn và thanh niên tàn tật tuy nhiên chúng tôi không đủ thời gian nên tiếp tục lên đường.
Tàu đón chúng tôi đưa các ông, bà già Noel và công chúa tuyết về đến miền quê thuộc tỉnh Vĩnh Long, chúng tôi phát kẹo rôi thẳng tiến đến nhà chú Bé Em, đi loanh quanh phát quà cho các em. Năm trước ông già đi bằng xe đạp thì năm nay ông đi bằng thuyền.

Chúng tôi đến nhà có em bé khóc thét năm ngoái là: Thủy và Phúc thì hai em bé năm nay vẫn còn e dè nhưng không khóc thét nữa.

Có em bé nghe nói có ông già Noel tới tặng quà nên chạy một đoạn đường xa đến xin quà:

Ông già Noel Phúc: Con tên là gì? Con tên là phúc.

Oh, tặng con bánh kẹo này.

Tặng cho nó cái xe đi công nó chạy đến đây…. Hehe

Tới nhà chú Bé em, các bạn thi nhau làm nông dân thu hoạch và thưởng thức thành quả của gia đình.

Tạm biệt chú bé em, thuyền đưa chúng tôi về nhà cô Ánh.

Bữa ăn chiều được tổ chức tại hiên nhà tư gia của chú Ba Hành, thì sao nhỉ? Các bạn thành viên tham gia có ấm ức gì thì bày tỏ nhé?

Kết thúc buổi tối bằng buổi nói chuyện về tình hình ngày hôm nay là: Phát quà thì được ít mà ăn uống thì đầy đủ. Nhiệm vụ của ngày mai là: Phải phát hết quà và chất lượng.

Thức dậy lúc 05:30 am đã thấy Ms Việt quét sân cho việc tập thể dục, mọi người đã đầy đủ tuy nhiên còn Ms Cẩm Tú và Việt Nam thì vẫn còn say giấc nồng, Ms Việt đã phải dùng đến mõ nồi mà hai thành phần đó vẫn chưa chịu dậy, khủng khiếp quá.

Sau khi tập các động tác chân tay, cổ, chạy bộ tại chỗ rồi đến Yoga thì đến màn đi bộ quanh vườn bưởi, hít thở không khí trong lành.

06:30am, Tàu chở chúng tôi qua chợ nổi phát quà cho các em, các ông bà già tìm mãi mỏi mòn mới được một em đang ăn cơm, ông bà già lên tặng quà rồi hôn em thì em khóc hét lên, lè hết cả cơm ra khổ quá, khổ quá.

Tàu tiếp tục chở chúng tôi qua các ghe khác, lúc này cả chợ nổi đã biết là có ông gia noel đến phát quà nên thi nhau chạy ra đầu ghe vẫy vẫy ông già Noel đến tặng quà. Chúng tôi đến từng ghe, tặng từng em và không quên nói lời chúc giáng sinh an lanh.

Hết màn tặng quà thì đến màn ăn sáng (bún riêu) các bạn ăn ngon lành mà ko biết có ngon không khi biết người ta rửa chén ngay dưới sông này.

Lên chợ trên cạn, bao nhiêu là trẻ em tha hồ phát, hết chợ thì ra nhà thờ, ra trường học, trường học đang thi thì đợi rồi phát.

Trên đường phát quà chúng tôi cũng gặp 01 ông già Noel khác tuy nhiên ông già này không phát quà cho các em hoành tráng như ông già nhà innoViet.

09:30 Rời chợ chúng tôi đến chỗ giữ xe để lấy xe đạp ra chùa. Các bạn Sales đều là chân ngắn cả nên việc đèo nhau cũng hết sức khó khăn đấy là chưa nói đến xe lại quá cao, Mình chịu trách nhiệm đèo Cẩm Tú (13 tuổi) mà nặng như một tạ ba hehe.

Đến chùa, nghỉ ngơi, tặng quà rồi tiếp tục hành trình về nhà cô Hạnh phát quà, ăn cơm trưa.

Trên đường lên phà: A ông già Noel đấy rồi, gớm sáng cháu nó nhận được kẹo của ông mà nó cứ nhắc mãi…..

Tặng quà, ăn trưa, uống rượu hộ rồi nghỉ ngơi rồi về thành phố:

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2009

Kham benh dinh ky

Hành trình đi khám bệnh của Innoviet,


07:15 ngày 21/11/2009 giờ hẹn đã đến nhưng tại điểm hẹn 203 phạm Ngũ Lão chỉ có mặt mốc Cẩm Tú, Thị Yên và Ngoan Minh. Giờ đã đến là đi, vậy là 3 mạng lên 2 xe vi vu trong không gian buổi sáng thứ bảy đường vắng để đến đại bản doanh của An Khang phòng khám.

Tọa lạc tại …. Cách Mạng THáng Tám, Quận 1, lúc này chỉ có vài ba xe gắn máy có mặt nên chúng tôi hết sức dễ dàng đậu xe, đi vào quầy lễ tân, đưa phiếu báo khám và chờ đợi.

Sau vài phút chờ đợi thì một công ty khác với lực lượng đông đảo hơn đến làm chật kín cả phòng chờ. Nhóm tiếp theo của công ty cũng đã tới.

Lễ tân gọi tên đưa cho một số thứ:

Thẻ nhựa trên có mã số dành để truy cập vào mạng khi muốn xem kết quả
Phiếu khám với các mục cần khám,c ác phòng ban cần tới, các chữ ký của bác sỹ cần điền.
Bắt đầu hành trình khám bệnh: Tầng trệt

Đầu tiên là phòng y tế: Cân đo đong đếm với cân nặng, chiều cao, huyết áp, nhịp tim, độ cận của mắt. Ở phòng này không có thắc mắc gì mấy về cân nặng, nhịp tim hay huyết áp nhưng các bạn đều có thắc mắc về cái máy ăn gian chiều cao…không đúng không đủ…âu nó cũng là cái máy Khôn nhỉ? Tiếp theo là đo mắt, cái máy đo người cận cũng như không cận 10/10 vì người cân thì đeo kính đọc chữ còn người sáng thì bịt một mắt đọc chữ. Ngoan Minh nhi?
Tiếp theo đến cái phòng chai lọ: Vừa vào đến phòng đưa cho anh bác sỹ cái phiếu khám, anh liền lấy ra 3 cái lọ (2 nhỏ+ 1 lớn) cắt dán, lên mã số nhữ bán đồ trong siêu thị ấy rồi bảo: ngồi xuống chờ đợi. Đưa tay phải đây, bác vỗ mấy cái không tìm thấy gì bác lại bảo đưa tay trái đây, bác vỗ mấy cái tức thì ven nổi nên, được lấy tay này. Em thỏ thẻ bác ơi bác nhẹ tay. Em cũng đã từng bị kim chọc vào da thịt nên biết cảm giác thế nào nhưng vì sức khỏe em đã chuẩn bị tâm lý, bác chọc đến đâu em biết đến đấy, cứ tự nhủ sắp đau rồi đây nhưng mãi vẫn chưa thấy gì cả, rồi bác lấy bong quẹt quẹt mát cả da nhưng em biết là sắp đau rồi đây, em đã sẵn sang chịu đau, chờ mãi vẫn chưa thấy gì, nhìn lại thì đã gần đầy xi lanh máu eo ơi, chả đau tẹo nào em kết bác sỹ này nhưng em quên tên rồi. Bác lấy máu xong thì chia ra 2 lọ nhỏ còn lọ to thì bác bảo: siêu âm xong lây nước tiểu.
Lầu 2: Sau cái màn lây máu thì ai cũng hí hửng, tung tăng lên lầu với cái lọ lớn, Cẩm Tú nhà ta sau một hồi tung tăng với phòng điện tim thì bị lạc mất cái lọ. Ở phòng điên tim: Đóng và chốt cửa vào – dạ. Nằm lên kia – dạ. Kéo quần lên ngang đầu gối – dạ. Kéo áo lên ngang ngực – dạ. Thế rồi bác sỹ làm gì, không biết, chỉ cảm giác thế này thôi: Bác bôi bôi ở hai chân, ở tay và ở ngực. Bác lấy kẹp kẹp chân, kẹp tay, kẹp cả vào ngực, buồn cười quá nhưng không giám cười. Một lúc thì bác sỹ bảo xong – dạ. thế là ra đến giờ vẫn không nhớ phòng này là phòng gì.
Đợi bác sỹ khám tổng quát mãi không thấy nên chúng tôi lên phòng khám RHM và TMH: Cái phòng này thì cũng bình thường thôi cũng nằm xuống nhưng không phải cởi cái gì rồi bác sỹ cũng phán, cũng rờ. Hải Hà chỉ có nhân xét là: Nhìn lõ mũi của mình thấy gớm toàn lông với lá.
Hết cái lầu 3 thì chúng tôi xuống lại lầu 2 phòng khám tổng quát và siêu âm. Để siêu âm được thì các bạn phải thật mót đi tiểu mới siêu âm được và thế là chúng tôi 3 người đến trước ngồi kìn kìn đổ nước vào bụng. Vừa uống nước vừa chờ đợi. Trở lại với chuyện Cẩm Tú quên lọ nước tiểu phải xuống xin lại lọ khác hí hửng lên lầu 2 để vào nhà vệ sinh – khoan khoái bước ra – xong. Đây là câu đối thoại: Ngoan Minh: Em siêu âm rồi a? Cẩm Tú: Chưa, siêu âm ở đâu? Ngoan Minh: Thế sao đã lấy nước tiểu? lấy sau khi siêu âm mà. Cẩm Tú: trời…ai biết thế là Tú ta lại vào nhà vệ sinh đổ xét nghiệm phẩm đi và ngồi uống nước tiếp cho đến khi mót tiểu hehehe…Yên và Minh vẫn tiếp tục ngồi đó đổ nước vào bụng: Sao mọi ngày chỉ cần 1 chai nước là mót mà sao uống từ sáng tới giờ hoa cả mắt, ù cả tai, nước tràn cả ra mắt mà sao vẫn không thấy mót gì nhỉ chết thật, chết thật.
Tại phòng chờ siêu âm: Rất nhiều người ngồi chờ nhưng ít người được khám vì không mót: Anh tiếp tân hỏi: 28,29 mót chưa? Mặt đơ ra chưa kịp phản ứng gì thì: Chắc là chưa rồi, ngồi đấy ….Ai mót rồi? dơ tay….Anh ơi cho em hỏi – nước ở đâu? Cả đám ngồi chờ chỉ tay về cùng một hướng: kia kìa… ai cũng biết thùng nước nằm ở đâu hihi….
Trong phòng siêu âm: Cái phòng này được nói nhiều vì được coi là phòng khám thú vị nhất: Đây là các mẩu chuyện trong phòng với bác sỹ:
Nhân vật 1:

Nằm lên đây – dạ

Cởi cúc quần ra – ơ dạ

Kéo áo lên ngang ngực – dạ

Bác sỹ quẹt quẹt – eo ơi

Phình bụng lên – dạ

Thở đều – dạ

Uống nước dữ ha? – dạ mót thì không mót chỉ muốn ói ra nước thôi a.

Nhân vật 2: (đầu óc không chánh niệm) – Trong khi bác sỹ hết sức chánh niệm.

Nằm xuống đặt mông vào cái tã kia: chết cha

Cởi cúc quần ra: Chết mẹ

Vén áo ngực lên: Ấy chết

Quẹt quẹt lần đầu đến khám hả? Dạ, đây là lần đầu của em.

Không sao: lần đầu rồi sẽ có lần sau và những lần sau nữa.

Đã mót tiểu chưa? Dạ, mót lắm rồi,

Bác sỹ đang hành động thì nhân vật này suy nghĩ miên man: Bác vẫn đang tìm, bác chưa tìm ra, bác đã tìm thấy, bác đánh dấu, rồi bác lại đi tìm cái khác, lại đánh dấu, cuối cùng bác biết hết này là cật, này là phổi, này là lá lách này là gan, này là mật này là buồng trứng, này là tử cung, bác biết hết của nhân vật này rồi. Nhanh lên bác sỹ ơi, em mót lắm rồi.

Xong rồi: Bác cho một tập giấy thấm – lau đi

Tốt, không sao cả: Dạ, cảm ơn bác sỹ, lần đầu không bị sao cả, chỉ bực cái thuốc bác quét lên bụng thôi, lau mãi vẫn chưa hết, dây ra cả quần áo,

Ra đến ngoài khoan khoái, mặt tươi như hoa: Xong rồi, hay lắm, không bị sao cả, may quá.

Nhân vật thứ 3:

Nằm lên đây – dạ

Cởi cúc quần ra – ơ dạ

Kéo áo lên ngang ngực – dạ

Bác sỹ quẹt quẹt – eo ơi

Phình bụng lên – dạ

Thở đều – dạ

Chết cha: Túi mật đâu sao không thấy? – Ối

À, bác rờ thấy, bác đánh dấu,

Kết thúc tại phòng siêu âm, chúng tôi lên lầu lấy xét nghiệm phẩm – xong chưa, xong rồi, đang đợi nốt phòng khám nội tổng quát nữa là xong.

Mang xét nghiệm phẩm xuống tầng trệt để gửi lại, nhưng phải có ngươi ngồi canh tới số khám thế là Ngoan Minh ngồi đợi, Yên đi gửi xét nghiệm phẩm: Lọ này là của Minh, Lọ này là của Yên, tay trái của Minh, tay phải của Yên, trái Minh, phải Yên…..xuống đến nơi anh bác sỹ bảo: Thả tất vào cái giỏ kia – giỏ nào? Yên hỏi. Đấy thì ra tất cả đều đã được đánh mã số và chỉ việc bỏ vào đó thôi mất công Yên từ lầu 1 xuống đếm (lua qua)

Kinh nghiêm cho những người đi sau. Lọ của ai người ấy cầm tránh cầm hộ, cầm nhầm và đặc biệt là đi nhầm lọ.

Sau khi kết thúc khám mới thấy Bảo Trâm lọ mọ ở phòng Y tế.

Kết thúc buổi khám bệnh, chúng tôi gửi lại phiếu khám trong đó có tất cả các chữ ký của các bác sỹ đã khám, duy chỉ có Ngọc Lệ là cầm về và mới biết không chỉ có chữ bác sỹ xấu mà chữ lễ tân cũng xấu vì: từ chữ XNT: cty tinh mà Ngọc Lệ nhà ta dịch thành: HIV: dương tinh hehe…

Kết thúc khám bệnh là (10:00) bữa ăn sáng muộn tại nhà hàng Sen – Nguyễn Thái Học.

Haha, một buổi sáng thú vị.

Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2009

New hair

Photobucket
Photobucket

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2009

Trở lại chiến trường xưa 6 ngày - ngày 5 Quảng Ngãi

Ngày 5: Quảng Ngãi - Đà Nẵng

Hành trình đi Quảng Ngãi của đoàn chúng tôi hết sức là hồi hộp. Chẳng là trong khi ở Quảng Trị thì tình hình dự báo thời tiết không được khả quan ở bên kia đèo Hải Vân. Tỉnh chịu ảnh hưởng nặng nề của cơn bão số 11 là Quảng Ngãi – Bình Định - Phú Yên - …
Ngồi trên tàu đi Quảng Ngãi mà lòng hồi hộp: Ban tổ chức bảo nhau nếu có bất kỳ thay đổi về thời tiết, lịch trình tàu lửa thì sẽ cập nhật và tìm phương án giải quyết vì nhiệm vụ hôm nay của đoàn là đi thăm Mỹ Lai và sân bay Chu Lai rồi về lại Đà Nẵng.
Trải qua một đêm không mấy dễ chịu trên tàu nhưng bù lại Quảng Ngãi đón chúng tôi trong ánh bình minh dịu nhẹ, gió thổi mạnh nhưng thời tiết nhìn rất khả quan.
Chúng tôi tới nhà hang ăn uống và thoải mái vì thoát được ám ảnh về thời tiết. Sau bữa ăn sang, xe chúng tôi chạy về hướng Mỹ Lai, tuy nhiên khi vừa đi chưa được nửa đoạn đường thì xe phải dừng lại vì nước lũ dâng lên quá cao và vẫn còn khả năng lên cao nữa.
Photobucket
Phương án được đề ra lúc đó là: Tất cả lên xe cứu hộ để vào Mỹ Lai tuy nhiên sau khi yên vị trên thùng xe và chờ đợi mãi vẫn chưa lăn bánh được. Thì ra vướng mắc với công an giao thông địa phương: Họ không đồng ý cho xe cứu hộ đi vì không có giấy phép chở khách và đặc biệt đây lại là khách nước ngoài – không được là không được. Lái xe của đoàn thì không dám đi vì sợ chết máy dọc đường thế là các bạn lại phải chia tay chiếc xe cứu hộ mà tiếc nuối vì cảm giác của chuyến đi có chút phiêu lưu, thú vị.
Phải nói: Mỹ Lai là điểm mà đoàn hết sức mong muốn được tới nên đã cố gắng bằng mọi giá từ Quảng Trị tới đây rồi mà vẫn không vào được thì đoàn rất chi là ấm ức,ngậm ngùi đành quay lại nhà hàng chứ biết sao.
May mắn thay là được sự đồng ý của giám đốc khu di tích Mỹ Lai nên chúng tôi có một hướng dẫn viên điểm tới kể về câu chuyện đau thương của người dân Mỹ Lai vào ngày 16 tháng 3 năm 1968. Nó thật sự rùng mình, thật quá khủng khiếp. Chúng tôi xem lại đoạn phim mà Thắng – một hướng dẫn viên khác của InnoViet dày công chuẩn bị làm cho buổi sang qua đi một cách có ý nghĩa.
Sau khi kết thúc bộ phim tư liệu: rất nhiều cánh tay dơ lên để được hỏi, được giải đáp. Cái háo hức, mong muốn được đến Mỹ Lai được chạm tay vào vùng đất đau thương, được chia sẻ làm chúng tôi không khỏi phân vân, liệu có cách nào để có thể tới đó nữa. Rất nhiều bạn học sinh nói với chúng tôi và kể cả tôi cũng tự nói với mình thật tiếc nếu hôm nay chúng tôi không tới được Mỹ Lai nhưng chắc chắn trong cuộc đời chúng tôi sẽ quay lại và tới Mỹ Lai.
Kết thúc buổi sáng bằng bữa trưa tại nhà hàng. Thắng lên xe máy đi thị sát xem nước có rút được phần nào. Thắng vui khôn tả siết khi thông báo cho chúng tôi rằng nước đã rút nhiều và cảnh sát giao thông đã đồng ý cho đi.
13:30 chúng tôi lên xe trong chiều bảng lảng đền với Mỹ Lai, lòng đầy tâm trạng nhớ lại những hình chụp đẫm máu, ghê rợn, tàn ác, những khôn mặt thất thần, kinh hãi của người dân vô tội. Nhìn những khuôn mặt của những kẻ gây ra tội ác cũng sáng lạn, cũng đâu có gì là ác nhân mà sao có thể gây ra một cuộc thảm sát ghê rợn như vậy. Lỗi là ở đâu? Chỉ biết là người dân vô tội ở đây không dưng phải chịu thảm thương như vậy.
Photobucket
Chúng tôi đi qua các ngôi mộ tập thể, những nền nhà trơ trụi, những gì còn lại sau cuộc thảm sát là 7 người sống sót, cây dừa
Photobucket
và 24 gia đình bị tuyệt tự, chúng tôi đến cái mương nơi có 107 người chết.
Photobucket
Tại cái nơi chúng tôi đứng đây, ngày trước là 107 gương mặt kêu cứu, 107 gương mặt sợ hãi và không hiểu vì sao mình bị chết một cách thảm thương như vậy. Còn những người may mắn sống sót một cách đặc biệt thì cố gắng tự mình mưu sinh, vươn lên.
Chúng tôi gặp hai nhân chứng sống sót trong vụ thảm sát đó: một người lớn tuổi nhất lúc đó nay đã 84 tuổi, và người nhỏ nhất nay cũng đã ngoài 40.
Photobucket
Bà kể về buổi sáng kinh hoàng đó, về lý do sống sót của mình ở cái mương oan nghiệt đó. Bà mãi mãi bây giờ và cho đến tận mai sau bà cũng không thể nào tha thứ được, bà căm thù, bà hận Mỹ lắm.
Còn nhân chứng sống lúc đó mới 11 tuổi sau khi tất cả họ hàng, cha mẹ bị thảm sát do được che chắn bởi xác những người thân mới thoát chết nhưng sau đó phải sống một cuộc sống mồ côi, tự tìm công việc chăn bò để kiếm sống nên người.
Photobucket
Theo như tình hình chiến sự lúc bấy giờ thì chiến dịch tết mậu thân năm 1968 là khoảng thời gian mà chiến trường ở khắp các tỉnh, thành phố, Khe Sanh – Sân bay Tà Cơn đang đi vào thời điểm ác liệt nhất. thì làm gì có ai quan tâm được đến cái xóm làng nhỏ bé chịu cái thảm sát thảm thương đến vậy nên nó đã bị ém đi và chỉ đến tận tháng 6 cùng năm mới bị phanh phui.
Tạm biệt Mỹ Lai, tạm biệt vùng đất đau thương trong màn đêm đang dần ập xuống, xe chúng tôi lướt qua vùng đất, lướt qua bà cụ chứng nhân 84 tuổi đang chậm rãi về nhà, vẫy tay tạm biệt bà, xe xa dần và bà chỉ còn là chấm nhỏ dưới ánh trời chiều ảm đạm. Mỹ Lai dạy cho chúng tôi rằng hãy nhìn và nhớ lấy đừng để những thảm họa như thế sảy ra với bất kỳ ai, bất kỳ người dân vô tội nào, bất kỳ quốc gia nào.
Rời Mỹ Lai, chúng tôi lên đường về Đà Nẵng.
Kết thúc ngày 5.

Ngày 6: Đà Nẵng - Củ Chi - TP Hồ Chí Minh


Thứ Năm, 12 tháng 11, 2009

Trở lại chiến trường xưa 6 ngày - ngày 4 DMZ

Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2009

Trở lại chiến trường xưa 6 ngày - ngày 3 Quảng Trị

Ngày 3: Huế - Đông Hà (Quảng Trị).

Đông Hà nằm trên độ cao 500m so với mực nước biển nên vào trận bão Ketsana tháng 9 vừa qua không bị ảnh hưởng nặng nề như ở Quảng Trị và các vùng lân cận thấp hơn. Quảng Trị khi hiệp định Geneva được ký kết đã chia đât nước làm hai và vĩ tuyến 17 – Cầu Hiền Lương, sông Bến Hải chia cắt đôi bờ . 5km chiều rộng mỗi bên bờ sông được coi là vùng phi quân sự (DMZ). Tuy nhiên hành trình đó là hành trình của ngày hôm sau. Hôm nay chúng tôi trở về với 41 năm về trước để đến với vùng đất Hương Hóa – Khe Sanh. Điểm dừng đầu tiên của chúng tôi là: Rock pile – một tảng núi cao chơ vơ bên đường nhưng vào thời điểm chiến tranh đó là một căn cứ của Mỹ - nơi mà tất cả chi viện bằng đường không kể cả nước để tắm, quần áo bẩn thì được thu gom và về đâu đó giặt. Lính Mỹ gọi điểm này là American eye. Nơi đó cứ 2 phút 1 lần bắn pháo sang phía Bắc nơi có dãy núi là điểm bắt đầu của đường mòn Hồ Chí Minh – Khe Hồ.
Một ông cựu chiến binh Mỹ nói: vào lúc cao điểm của cuộc vây hãm, ông đã không tắm trong vòng 4 tháng trời.
Điểm dừng chân tiếp theo là sông Thạch Hãn – Cầu Đa k rong.
Nói về con sông Thạch Hãn thì được bắt nguồn từ dãy núi Tây Trường Sơn, về tới đất Quảng Trị nó là con sông lớn nhất ở Quảng Trị. Được chia ra thành sông Thạch Hãn và sông Hiếu - chảy qua khu vực này, rồi qua thị xã Quảng Trị đổ ra biển ở Cửa Việt. Chúng tôi có cơ hội đến với hạ nguồn con sông nơi có khúc bi ca hung tráng “mùa hè đỏ lửa” – 1972 vào cuối ngày.
Cây cầu ngày nay chúng tôi đi qua nó không phải là cầu nguyên bản mà mới được xây lại. Vào những năm 60s thì câu cầu này cũng chưa được xây dựng và đường mòn Hồ Chí Minh đi qua khúc sông này thì đi bằng đò và con rãnh bên cạnh bờ chình là đường mòn nguyên bản tuy nhiên ngày nay nó đã bị xoáy mòn bởi nước, bởi đất.
Nhìn phần còn sót lại đó tôi mới hình dung ra được những hình ảnh “xe ta bon bon trên dặm đường” - trong những thước phim về chiến tranh khốc liệt.
Rời Dakrong – sông Thạch Hãn chúng tôi tiếp tục đến với đất Hương Hóa – Khe Sanh – là vùng đất phía Nam của khu DMZ(vùng phi quân sự), Khe Sanh nằm trên một cao nguyên đất đỏ Bazan, là huyện lỵ của huyện Hương Hóa, nơi có quốc lộ 9 chạy qua và cách biên giới Việt –Lào (cửa khẩu Lao Bảo)khoảng 20km về phía Đông. Khi chiến tranh ở Việt Nam phát triển mạnh, giới quân sự Mỹ phát hiện ra vị trí quan trọng của Khe Sanh vì nó nằm án ngữ trên đường 9 – con đường chiến lược ở cực bắc miền Nam Việt Nam, con đường dẫn sang Lào tới đường mòn Hồ Chí Minh. Năm 1964, sau khi sang làm tổng chỉ huy quân đội Mỹ ở miền Nam Việt Nam, tướng Westmoreland liền đi thị sát Khe Sanh. Vị tướng này đánh giá: Khe Sanh là “cái mỏ neo” ở phía Tây hệ thống phòng thủ Nam khu DMZ, là bàn đạp cho cuộc hành quân trên bộ để cắt đứt tuyến chi viện chiến lược từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam theo đường mòn Hồ Chí Minh của quân và dân ta, đồng thời ông cho đây cũng là vị trí lý tưởng để ngăn cản quân Bắc Việt đưa quân từ vùng đồng núi xuống đồng bằng ven biển và từ Lào sang theo đường số 9.
Vào nửa cuối những năm 60s của thế kỷ XX thời gian Mỹ quyết định tham chiến trực tiếp ở Việt Nam thì Khe Sanh là trận đánh lớn, mang tính chiến lược của Quân Bắc Việt. Ở đó 1/7 quân số lính Mỹ tham chiếm ở Việt Nam có mặt. Đó là nới mà Mỹ quyết giữ cho bằng được và Bắc Việt quyết lấy cho bằng được.
Một năm trời ròng rã chiến thuật và chiến lược, bắn, giết và chết cuối cùng thì cả thế giới biết đến Bắc Việt chống Mỹ.
Rời sân bay Tà Cơn chúng tôi dừng lại ở một hiệu đồng nát ven đường – nó giống như một bảo tàng phế liệu của chiến tranh, những mảnh bom, mảnh pháo được thu gom từ những cánh đồng trên đất Hương Hóa để bán sắt vụn.
Hành trình tiếp theo là cứ điểm Làng Vây – đó là chiến thắng vang dội của quân Bắc Việt vào tháng 7 năm 1968. Đây là một trong 3 đỉnh của tam giác bảo vệ vững chắc bất khả xâm phạm của Mỹ hai đỉnh khác là sân bay Tà Cơn và Khe Sanh.
Tạm biệt những năm mậu thân 1968 chúng tôi về ăn cơm trưa lúc 14:30 tại Đông Hà,
Photobucket
Chiều tiếp tục hành trình đi thành cổ Quảng Trị, một hành trình cảm giác khéo dài và nặng nề. Nơi đây mùa hè đỏ lửa 1972 đã diễn ra trận chiến khốc liệt giữa quân đội Bắc Việt và Việt Nam cộng hòa dưới sự hỗ trợ đắc lực của hỏa lực Hoa Kỳ, là trận chiến khốc liệt tiêu hao sức người sức của của cả hai bên đặc bệt là thiệt hại về tính mạng của bên Bắc Việt, sau 81 ngày đêm, chịu hàng chục tấn bom đạn thiệt hại về người lên đến 10.000 bộ đội chết –
Ngày đó, hàng vạn người lính bơi qua sông Thạch Hãn vào Thành cổ và nhiều người đã vĩnh viễn nằm lại với dòng sông, để rồi cựu chiến binh Lê Bá Dương ngày hòa bình trở về chất đầy một thuyền hoa huệ trắng thả xuống sông viếng bạn bè, và từ tim anh, những câu thơ yêu thương ứa máu dành cho đồng đội:
“Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm,
Có tuổi hai mươi thành sóng nước,
Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm...”.
Ms Hải Hà mắt ngấn lệ vì thương tiếc những thanh niên tuổi còn quá trẻ, có người mới 14 tuổi hầu hết là thanh niên học sinh, sinh viên ở Hà Nội nghe theo tiếng gọi lý tưởng của dân tộc mà anh dũng hi sinh, đoàn đi trên những con đường đê mà đầy bùn đất do cơn bão Ketsana gây ra. Đứng trước dòng sông Thạch Hãn ngậm ngùi, buồn thương chiến tranh khốc liệt.
Tạm biệt thành cổ, chúng tôi trở về khách sạn tại Đông Hà, ăn tối kết thúc hành trình ngày 3.
Ngày 4: Đông Hà – Cồn Tiên fire base – Dốc Miếu – Hiền Lương bridge – Vinh Moc tunnel – Cửa Tùng beach.
Photobucket


Thứ Năm, 5 tháng 11, 2009

Trở lại chiến trường xưa 6 ngày- ngày 2 Huế

Ngày 2: Hà Nội - Huế

Thức từ rất sớm 03:00 để ra sân bay đón chuyến bay đi Huế lúc 07:00, vào thăm Đại Nội, mấy năm không lại Huế thấy kinh thành đổi khác quá nhiều. Huế vẫn trầm tư, tĩnh lặng như ngày nào. Chúng tôi may mắn có được một local guide chuyên về lịch sử nên mục đích của chúng tôi đến đây bên cạnh việc thăm cố đô chúng tôi muốn biết về diễn biến cuộc tổng tiến công tết mậu thân (1968) diễn ra tại thành nội. Không uống phí chúng tôi có được những gì cần biết.
Chiều: xuôi dòng sông Hương tới thăm chùa Linh Mụ - một thắng cảnh đẹp của Huế. Bên cạnh đó nó còn là hình ảnh về một cuộc biểu tình của tăng ni phật tử Huế khi tổng thống Nam Kỳ Ngô Đình Diệm đưa ra chính sách không được treo cờ tôn giáo ngay trước ngày Phật Đản. Nơi đây còn lưu giữ chiếc xe của hòa thượng Thích Quảng Đức lái từ tu viện của mình đến ngã ba Nguyễn Đình Chiểu – Cách Mạng Tháng Tám, TP Saigon năm 1963 - ngồi theo tư thế tọa sen và tự đốt cháy mình để chống lại chính sách đàn áp tôn giáo của gia đình trị Ngô Đình Diệm.
Tối chúng tôi lên xe đến ăn tối tại một nhà vườn ở Huế - Vườn Ý Thảo - một nhà vườn yên tĩnh của cựu chủ tịch văn hóa tỉnh Thừa Thiên Huế - thích sưu tầm đồ cổ thời Nguyễn. Chúng tôi đến với Vườn Ý thảo đúng vào đêm trăng tròn nên không gian càng thêm lung linh mờ ảo.
Kết thúc ngày 2.
Ngày 3: Huế - Quảng trị.

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2009

Tro lai chien truong xua 06 ngay - Ngày 1 Ha Noi

Hành trình chuyến đi tìm hiểu chiến tranh Việt Nam chống Mỹ (29/10 - 05/11)
Ngay 1: Hà Nội
Ngày 2: Huế
Ngày 3: Đông Hà
Ngày 4: Quảng Trị
Ngày 5: Quảng Ngãi
Ngày 6: TP Hồ Chí Minh

Thời gian có hạn và di chuyển nhiêu nên những gì có được sau chuyến đi cũng chỉ mang tính chất khái quát, thú vị, học hỏi được nhiều và cũng khá mệt mỏi.
Khởi đầu ở địa danh Hà Nội:
Như chúng ta đều biết về sự kiện Vịnh Bắc Bộ năm 1964 và sau đó là với lý do Bắc Việt không rút quân khỏi miền Nam Việt Nam, Mỹ bắt đầu ném bom bắn phá miền Bắc. Chúng tôi đến với nhà tù Hỏa Lò để nhìn nhận về một chế độ thực dân tàn ác với chính sách và cách đối sử tàn bạo với tù chính trị của thực dân Pháp, thấy cái máy chém nguyên bản đầu tiên của Pháp đưa sang Việt nam.
Những hình ảnh về cuộc ném bom tàn phá của đế quốc Mỹ ở Khâm Thiên(chiến dịch Điện Biên Phủ trên không).
Xem cái nhà tù dành cho những phi công Mỹ- một sự đối lập đến nỗi mà tù nhân Mỹ gọi nơi đó là: Hanoi Hilton.
Rời xa cái xà lim nặng nề chúng tôi đến với bảo tang lịch sử quân sự Việt Nam, bảo tàng thể hiện cả một quá trình lịch sử đấu tranh , các trận đánh nổi tiếng của quân sự Việt Nam. Những chiến lợi phẩm thu được của địch trong cả hai thời kỳ kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ như: bom, đạn, máy bay, pháo, …
Đoàn tiếp tục khởi hành đi bảo tang Hồ Chí Minh, thuyết minh viên chỉ cho chúng tôi cả một quá trình từ lúc ấu thơ đến khi Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước năm 1911, cuộc đời bôn ba của người qua 23 nước và trở về lãnh đạo cuộc cách mạng của dân tộc được thành công.
Về lại khách sạn, trên đường dừng chân tại cửa phía Bắc của hoàng thành Thăng Long thủa trước nơi còn lưu dấu đại bác của Pháp khi lần đầu tiên Pháp tấn công Hà Nội - 1873.
Ngày 2: Hà Nội - Huế


What is news!

Tạm dừng những cuộc hành trình dài cho những chuyến đi 1 ngày