Thứ Hai, 16 tháng 2, 2009

Zen thien Bat nha - bao loc

Dear all Innovietters,
Nhu du kien, mo man cho mot nam RA KHOI cua nha Innoviet se la mot chuyen di thien tap o BAO LOC.
Ha gui chuong trinh, moi chi phi se duoc lay ra tu quy sinh hoat hang thang cua Innovietters nen ban nao khong di rang chiu a.
Trong 2 ngay do cong ty minh tam dong cua de di THIEN

Thông tin giới thiệu về Bát Nhã: http://www.sgtt.com.vn/Detail40.aspx?ColumnId=40&NewsId=36212&fld=HTMG/2008/0623/36212
Thông tin về phương pháp thiền tại tu viện Bát Nhã: www.langmai.org
Chương trình Du lịch và thực tập Thiền
(Tu viện Bát Nhã, ngày 28/02&01/03/2009)

Bạn thân mến!

Du lịch và thực tập Thiền tại Tu Viện Bát Nhã là chương trình dành cho tất cả các bạn, không phân biệt bạn theo tôn giáo nào, là nơi để bạn được nghỉ ngơi, được sống với thiên nhiên và những con người thân thiện, để được thư giãn và tìm về với chính mình.

Mời bạn tiếp tục tham gia Chương trình Du lịch và thực tập Thiền tại Tu viện Bát Nhã, Bảo Lộc, chi tiết như sau:


Nội dung chương trình :Du lịch, thực tập Thiền
Địa điểm :Tu viện Bát Nhã, Bảo Lộc, Lâm Đồng
Thời gian :Thứ Bảy, 28/02 & 01/03/2009 (02 ngày)
Ban tổ chức :Nhóm Vẻ đẹp Phật Pháp
Chi phí (dự kiến) :200.000đ. (nộp khi bạn lên xe)
Địa điểm tập trung :Cổng chùa Phước Viên, ngã tư Hàng Xanh
Thời gian tập trung :6h30, :Thứ Bảy, 28/02/2009 (Vui lòng đến đúng giờ để ổn định và xuất phát đúng giờ)

Những lưu ý cần thiết:
- Nhớ mang theo chứng minh nhân dân để đăng ký tạm trú qua đêm (bản photocopy cũng được).
- Khí hậu vùng cao nguyên thường trở lạnh về đêm và sáng sớm, các bạn chuẩn bị áo ấm, khăn quàng cổ, nón, đèn pin, áo quần và vật dụng cá nhân. Và mùa này thời tiết còn mưa nên cũng cần mang theo áo mưa, dù, nón lá.
- Không hút thuốc, không mang theo các trò chơi điện tử, đồ dùng quý giá, thức ăn mặn.
- Khi vào khuôn viên tu viện, các bạn có điện thoại vui lòng tắt máy hoặc để ở chế độ rung.
- Bạn có thể tùy hỷ ủng hộ cho tu viện (tiền rau đậu, điện, nước,…) gửi cho ban tổ chức hoặc gửi trực tiếp cho tu viện.

CHI TIẾT CHƯƠNG TRÌNH
Ngày 28/02/2009:
06h30 - 07h00 : Tập trung lên xe (Cổng chùa Phước Viên, ngã Tư Hàng Xanh)
07h00 - 12h00 : Đi từ Sài Gòn lên Thị xã Bảo Lộc (khoảng 5 tiếng)
12h00 - 13h30 : Ăn trưa tại thị xã Bảo Lộc
13h30 - 14h00 : Café Trâm Anh
14h00 - 14h30 : Đi vào tu viện Bát Nhã làm thủ tục đăng ký tạm trú, nhận chỗ ở
14h30 - 17h00 : Nghỉ ngơi, nghe hướng dẫn các quy định của tu viện, tham quan tu viện
17h00 - 18h00 : Ăn chiều
18h00 - 19h00 : Nghỉ ngơi
19h00 - 20h30 : Nghe hướng dẫn Thiền và thực hành ngồi thiền
20h30 - 21h00 : Nghỉ ngơi
21h00 - 4h00 : Ngủ (im lặng hùng tráng)

Ngày 01/03/2009:

04h00 - 04h30 : Đánh răng, tập thể dục
04h30 - 05h30 : Thực tập ngồi thiền
05h30 - 06h00 : Nghỉ ngơi
06h00 - 07h00 : Ăn sáng
07h30 - 08h15 : Nghe hướng dẫn Thiền hành và thực tập Thiền hành
08h30 - 10h30 : Nghe pháp thoại
10h30 - 11h00 : Nghỉ ngơi
11h00 -12h00 : Ăn trưa
12h00 - 14h00 :Thiền buông thư
14h00 - 16h00 : Pháp đàm (thảo luận, chia sẻ cách thực tập thiền để giải quyết các khó khăn trong cuộc sống)
16h00 - 22h00 :Về lại Sài Gòn

Thở vào tâm lĩnh lặng
Thở ra miệng mỉm cười
An trú trong hiện tại
Giây phút đẹp tuyệt vời
- Thiền sư Thích Nhất Hạnh



--
Ms Hai Ha
Founder
Innoviet Travel Company

Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2009

ĐOÀN KHÁCH ĐẶC BIỆT CỦA INNOVIET

Lần đầu tiên trong lịch sử InnoViet ra đón đoàn khách mà theo hầu hết InnoVietters cho là rất quan trọng. 17 học sinh tuổI từ 12-14, một cô giáo và một trưởng đoàn.
Có đoàn khách này thì trước đó trưởng đoàn đã hai lần đến Viet nam khảo sát. Phòng Tour phảI khổ sở vất vả vì Ông khách khó tính, vì thủ tục cho đoàn của các cơ quan hành chính …
Ms Trâm phảI thư từ qua lạI hang mấy tháng trờI, xin, xem, tổng kết đặt các dịch vụ. Dự định ban đầu thì chỉ hướng dẫn đi theo đoàn ra đón khách rồI tiến về miền Tây luôn tuy nhiên vào trước giờ đi đón khách thì cả ba trưởng phòng quyết định ra chào đón khách cho nó thịnh soạn.



TẬP 1: ĐÓN KHÁCH TẠI SÂN BAY TÂN SƠN NHẤT

Bên InnoViet bộ phận đón tiếp gồm hai hướng dẫn, ba trưởng phòng, cờ hoa đầy đủ.
Theo lịch bay đoàn sẽ tớI vào lúc 10h30 tuy nhiên khi ra sân bay thì mọI ngườI phát hiện ra là số hiệu chuyến bay không đúng vớI số hiệu chuyến bay hiện trên màn hình điện tử.
Không sao, mọI ngườI đều nói, nó thay đổI chút không sao đâu, nhầm nhọt tý thôi và chỉ có một chuyến bay duy nhất vào giờ đó từ Hồng Kong qua.
Chuyến bay vẫn chưa hạ cánh nên cả đám ngồI một chỗ bàn bạc xem còn gì chưa xong ko? Mãi rồI cũng chán nên mỗI ngườI đi một ngả. Ms Yên và Ms Trâm ngồI một chỗ cho đỡ mỏI chân thì nhận được điện thoạI của Ms Lệ: Đoàn tớI rồI, Ms Trâm, Ms Yên tức tốc chạy ra ngay thì mớI biết là máy bay đã hạ cánh chứ chưa thấy đoàn đâu.
Ms Trâm (Sales manager) rất hồI hộp vì cô là ngườI trực tiếp trao đổI vớI đốI tác về lịch trình, ngày giờ đón tiếp, nhầm một tý thì mọI ngườI cứa cổ Ms Trâm.
Mr Bao ngườI cầm bảng hiệu đón tiếp thì hồI hộp vì lần đầu tiên ra đón khách và không biết mặt khách nên liên tục hỏI Ms Trâm làm thế nào nhận diện đoàn khách.
Ông khách thấp thấp, đầu hói và đi theo sau là một đàn con 17 đứa, dễ nhận biết lắm. Tuy nhiên ngườI đi đón khách cũng rất đông, khách đầu hói cũng rất nhiều nhưng chưa ai có đủ 17 trẻ em theo sau cả.
Cứ giơ bảng đón lên nhỡ đâu ông ấy ra một mình trước, Bảo ta lạI mỏI mòn một ông đầu hói- hói này quá cao….hai ông đầu hói-hói kia quá mập. ..Ba ông đầu hói - thấp- kia rồI phảI không chị có ông đầu hói đi vớI đàn con một, hai nhưng có hai đứa có phảI không chị…không phảI ông đó.
Mr Thắng hướng dẫn viên kỳ cựu: MớI 11h05 khách chưa ra được đâu làm thủ tục còn lâu lắm. Cứ đứng ở đó Thắng ra cánh tả để nhận diện còn Ms Yên ra cánh hữu nhận diện nhé. Ok!
Nếu thấy mục tiêu xuất hiện là alo ngay nhé. Điện thoạI trong tay, chờ đợI mỏI mòn.
11h30. Thắng: Mục tiêu đã xuất hiện, đầu hói, mặc áo phông xanh, mọI ngườI chuẩn bị vào vị trí. Tuy nhiên từ lúc chuẩn bị vào vị trí đến lúc đón được khách cũng mất đến 15 phút.
CuốI cùng thì cũng đến lúc ale hap mục tiêu kia rồI Mr Paul here here eeeeee Mr Paul, how are you? Welcome back to Vietnam, Is that long flight??? ….Ms Yên nhảy bổ ra, bắt tay, chào đón.
Mr Paul vui mừng không kém, yes it is long flight, tired….
Ok now, just have a rest, let InnoViet do.
Mr Bảo hướng dẫn khách đi theo lốI đi ra ngoài. Ms Trâm xách hoa và quà chạy theo. Mr Thắng gọI xe. Ms Lệ thì lặng lẽ âm thầm đi theo, quán xuyến để chắc chắn không ai quên cái gì.
Sau màn tập trung đồ, đợI xe, tặng hoa và quà, giớI thiêu hướng dẫn đi theo đoàn thì mạnh ai nấy hỏI han sức khỏe, chuyến bay của các em học sinh. Mr Bảo hoang mang vì anh là nhân viên Sales được vinh hạnh đi cùng Mr Thắng làm tourguide trong chuyến đi này. ‘Chị ơi sao các em học sinh mớI 12-15 tuổI mà sao ngầu thế>???” uh, tây nó thế em a, chăm sóc các em bé nhỏ kỹ nhé”….
Sau khi 3 trưởng phòng chào tạm biệt đoàn thì xe khởI hành đi về miền Tây đầy hứa hẹn. Kết thúc buổI đón khách tạI sân bay Tân Sơn Nhất. Boong Boong 12h00 tut tut tut…

Còn tiếp…
Đây là hình ảnh chuyến đi. Máy chụp hình của mình bị kẻ gian lấy mất nên không có hình đón tiếp.
Photobucket
còn đây là trong giờ học toán
hoc toan
đường về
duong lang
ve que
giờ học giao lưu tiếng anh và tiếng việt.
Photobucket
Tranh thủ biểu diễn của Mr Bao Bao
che nang cho ?

Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2009

Du khách phương Tây tìm gì ở Châu Á - Hữu Ngọc

Mỗi năm, hàng triệu du khách phương tây đến việt Nam. Nếu tính châu Á, có thể hàng chục, hàng trăm triệu. Họ tìm gì ở Việt nam và nói chung ở châu Á?
Dĩ nhiên có rất nhiều động cơ khác nhau, tùy theo mỗi cá nhân... Đối với Việt Nam, có hai loại du khách đặc biệt: người Pháp và người Mỹ đều có mối liên hệ lịch sử và cảm xúc với Việt Nam.
Dưới con mắt người phương Tây, Việt Nam là Châu Á, là phương Đông. Họ tìm ở Phương Đông cái xa lạ(exotic). Từ điển BBC định nghĩa exotic:"cái gì khác với bình thường và lý thú vì từ một xứ sở xa lạ đến, hoặc có liên hệ đến xứ sở ấy". Người phương Tây xuất phát từ chủ quan mình muốn tìm cái xa lạ ở phương Đông, nên chỉ muốn tìm ở đó cái gì khác mình, do đó thường có những nhận định gán ghép, tạo nên một phương Đông theo quan niệm của mình, một khuôn mẫu bất di bất dịch.
"Điều chủ yếu đối với khách CHâu Âu là một hình ảnh người châu Âu về phương Đông và số phận đương đại của phương Đông".(E.W. Said-Đông phương học- New York-1978).
Mô hình phương Đông là: miền bí hiểm, có diện mạo, phong tục tập quán lạ, lối sống ngược với phương Tây, có đời sống tâm linh sâu sắc, tư duy trực giác, còn giữ được những nét văn minh truyền thống ấm áp tình người. Chính vì trong tiềm thức bị ám ảnh bởi mô hình ấy, mà một số người phương Tây chán ngán về văn minh vật chất phương Tây đã tìm hiểu về phương Đông bằng một số định kiến, dù là định kiến tốt, do đó hiểu phương Đông một cách méo mó.
Còn nhớ hồi chiến tranh chống Mỹ, nữ nhà văn Mỹ Susan Sontag sau khi sang Việt nam về có viết một tập ký(tôi không nhớ rõ tên, hình như là: Từ Hà Nội về). Tập ký khen ngợi đề cao ta, nhưng có chỗ hơi quá đáng, tìm cách giải thích cả những khuyết điểm của ta do tâm lý chủ quan nói trên.
Tạp chí Pháp Passions vietnam (tháng 7-2001) có đăng bài nhan đề Châu Á, theo mơ mộng người phương Tây. Tác giả nêu lên là du khách đến châu Á ngày càng vì sự "phát triển của tính cách bản thân" hơn là vì muốn tìm hiểu lịch sử và hiện tại một đất nước"...Châu Á dễ dàng đại diện cho hình ảnh mẫu của một xứ sở xa xôi, thiêng liêng và thần thánh. Từ ở đó, phương Tây đương tìm kiếm những điểm tựa mới, rút ra vốn nghị lực còn lại của mình để mong chinh phục được cái bóng của hạnh phúc trần gian. Xưa kia là để truyền giáo thì nay Châu Á đã trở thành đất để trú ẩn...".
"Du khách đến Châu Á nhiều khi biến thành người hành hương!". Phật giáo ngày nay hấp dẫn cả những thế hệ trẻ và những thế hệ phe tả xưa kia. "Thắng lợi của đạo Phật, các môn võ thuật, y học cổ truyền... thể hiện không những việc phương Tây đón chào những tri thức phương Đông", mà còn chứng tỏ Phương Tây "đang tìm một giải pháp"phép lạ và nhanh chóng "ở bên kia thế giới...".
Ấy là không kể du lịch phương Tây làm hại phong tục và xã hội một số nước Châu Á.
Tác giả bài báo kêu gọi du khách phương Tây đến CHâu Á nên có tinh thần trách nhiệm: "Hãy bắt đầu từ Việt Nam bằng cách nắm bắt đất nước này qua hiện tại và lịch sử của nó, chứ không phải qua dĩ vãng của bản thân chúng ta và những giấc mơ của chúng ta đã được chôn vùi".
2002

Chép trang 692- Lãng du trong văn hóa Việt nam - Tác giả - Hữu Ngọc

Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2009

Saigon - Sadec - Caolanh - Giao giong

Tôi đã có một hành trình đáng nhớ tại vùng Đồng Tháp Mười
"tháp mười đẹp nhất bông sen, Việt nam đẹp nhất có tên bác Hồ"
Đi khắp các tỉnh thành của miền sông nước cửu long, tôi rất ấn tượng với một thị xã nhỏ mà lãng mạn bên bờ sông Mekong - Thị xã Sadec. Thị xã nhỏ đủ để ta cảm nhận sự khác biệt của nó, cũng những con đường lớn, sạch sẽ với hai bên là hàng cây sứ khẳng khiu tỏa hương hoa dịu dịu, vừa dạo chân chưa mỏi ta đã gặp một ngôi chùa - Thị xã nhỏ mà sao nhiều chùa thế? những ngôi chùa ở đây chùa nào cũng cổ kính, cũng khang trang, hoành tráng và đẹp.
Đi dạo dọc bờ sông bên hàng liễu rủ tôi đến thăm ngôi nhà cổ Huỳnh Thủy Lê - ngôi nhà của người tình trong tác phẩm "The lover"nổi tiếng- Một ngôi nhà của sự kết hợp giữa phong cách kiến trúc phương Tây và Phương Đông, nội thất bên trong nếu như không nói đó là ngôi nhà thì tôi sẽ nghĩ đó là một ngôi đền thờ quan công.
Cô chèo đò chở tôi qua sông sang thăm ngôi nhà đã sử dụng làm bối cảnh để quay bộ phim "the lover"- nay đã là ủy ban nhân dân phường 4- một kiến trúc biệt thự kiểu Pháp cũng nằm cạnh dòng sông thơ mộng - nó làm tôi thích thú, ngắm nhìn.
Với tôi bất cứ khi nào có cơ hội trở lại một vùng đất thì tôi không quên ghé thăm một địa danh, một quán ăn mà mình thích nó làm cho ta có cảm giác gần gũi,thân quen. Với Sadec đó là - Hủ tiếu tươi - Tôi đi khắp miền tây chưa nơi nào tôi lại thấy món hủ tiếu hấp dẫn tôi đến vậy. Từ những quán bình dân cho đến quán ăn sang trọng, món hủ tiếu ở Sadec luôn làm hài lòng thực khách một lần đã ăn.
hu tieu
Tôi lang thang qua những con phố, những hàng cây, ngẩn ngơ trên cây cầu sắt, mơ màng bên dòng sông.
Sang đến bên kia bờ hướng về làng hoa Tân Quy Đông là một Sadec khác hẳn - một làng quê mà từ đầu đường đến cuối đường đâu đâu cũng hoa, chỗ nào cũng nghệ thuật cả. Ai cũng là nghệ nhân ở cái làng này thì phải và mình đến đây mình cũng cảm thấy như mình là lãng tử lang thang, lạc chốn vườn hồng ....
Rời thị xã Sadec thơ mộng tôi đến với khu du lịch Giáo Giồng- con đường độc đạo vào khu sinh thái vừa nhỏ vừa đáng sợ, xe 16 chỗ đã là 2,4 tấn cộng với đống người ngồi trong mà cầu đi qua thì cứ thấy 2,5 tấn, thót cả tim đến đoạn cầu chỉ có 1 tấn thì bác tài phải kêu lên thôi chắc không đi nổi đâu đường gì mà bé tí, tí tẹo tì teo, sâu thì hun hút nhưng cảnh hai bên thì không chê vào đâu được.
Photobucket
Alo cho em lễ tân em ấy nói không sao đâu ngày xưa hồi xây cầu chưa có khu du lịch nên để biển thế còn bây giờ có khu du lịch rồi xe 16 chỗ ok, cứ đi không sao...
Mình cũng mạnh mồm bác cứ đi không sao và truyền lại lời em lễ tân như sáo. Không biết sau khi có khu sinh thái thì cầu có được nâng cấp hay sửa lại không nhưng thôi em ấy ở đây đã nói thế thì cứ đi có sao là biết liền ha. Đi được một đoạn thì gặp cây cầu 5 tấn, đúng là giao thông làng xã chẳng biết đâu mà lần.
Giờ thì chỉ có bác tài lo lắng về đường xá còn mình thì không thể rời mắt khỏi phong cảnh nơi đây đúng là đồng tháp mườiiii.
Đến khu du lịch, đoàn được đón tiếp bằng nước trà xanh với hạt sen tươi, xem video ve khu sinh thái, chèo xuông ba lá vào giữa rừng tràm xem tổ cò, tổ cồng cộc...
Photobucket
Photobucket
trở về trung tâm ăn trưa mình mới phát hiện ra nickname của mình được chế biến là món rô ti
Photobucket
Gato quá nên nhờ em lễ tân ghi cho hai nickname của hai người bạn vào thực đơn luôn để chụp hình mang về khoe cho bõ Gato(Ghen Ăn Tức Ở).
Photobucket
Rời khu sinh thái xe quay trở lại Cao Lãnh, thăm mộ cũ Nguyễn Sinh Sắc thật là đắc tội với cụ khi những lần trước đến với cụ mình toàn nói mộ cụ giống như con sò đang mở và chỉ lần này đi với "Cò Bông xào mướp" mới được mở mang rằng mộ cụ được thiết kế như là bàn tay úp và chín con rồng bên trên thể hiện cho đồng bằng sông cửu long.
Photobucket
Thành phố Cao Lãnh cũng thật là hoành tráng, đường rộng thênh thang, văn phòng ủy ban trông như văn phòng quốc hội, nghĩa trang liệt sỹ thành phố như một kỳ quan và món chuột nướng thì hị hị mắc mà ăn không được.



Thứ Hai, 26 tháng 1, 2009

XUÂN ĐÃ SANG

Vậy là xuân đã sang, một năm mới đã đến, Chúc cho người người hạnh phúc, nhà nhà an khang, Thịnh vượng, chúc mình đi tour ngày mai thành công tốt đẹp, một năm mới nhiều dự định và hoàn thành được những dự định của mình.


Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2009

MỪNG XUÂN KỶ SỬU 2009



Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2009

FAREWELL MR TAO QUAN 'S DAY

Hôm nay là ngày ông Táo lên trời. Vậy thì sẽ là một ngày đặc biệt rồi. Uh, ngày đặc biệt thì phải dậy sớm, uh mẹ không gọi thì mình cũng dậy từ 6h mặc dù hôm nay mình có thể ngủ muộn hơn thế.
Mẹ khen hôm nay con gái mẹ dậy sớm, mẹ giao cho nhiệm vụ đi mua cá chép về cúng ông Táo. Sắp đến tết rồi cơ đấy, tiễn ông Táo rồi sẽ không ai trông bếp nữa phải không? Bố mẹ mình dường như cũng đã không còn sốc khi con gái muốn bỏ nhà đi bụi vào những ngày tết nữa.
Mình lưỡng lự khi ra chợ, đạp thong dong và lười biếng khi nghĩ đến chuyện phải mua bán. Nhưng ra chợ thì thấy không khí tết đã tràn ngập, đủ các loại mặt hàng, các mùi hương hoa quả... và đủ mùi người. Thấy không khí sắm tết, mình chẳng biết mua gì nên ngồi một chỗ xem người ta mua gi??? Ùh thì cũng sắm tết, hàng nào cũng đông đúc người thành ra mình lại càng bối rối, mình biết mua gì nhỉ?

Uh mẹ dặn mua con cá chép, mua ít đồ ăn trưa còn các thứ khác đã có. Vậy cứ thế mà mua.
Ấy vậy mà mình chẳng mua được gì. Lý do chối vô cùng, mình về bảo với mẹ là đông người quá không chen vào được với cái xe đạp.

Mình nhận được một cuộc điện thoại cũng hay vô cùng có người nhờ mình đi đặt bánh kem sinh nhật cho một người bạn nào đó vào cái ngày này với cái lý do cũng vô cùng thú vị mà mình không tiện kể ra đây.

Nó cũng chẳng có gì đáng nói nếu như bạn nhờ không phải là ngày hôm nay. Bạn thì không biết được nhưng lại làm mình nhớ ra.
Photobucket


Làm mình thấy ngày hôm nay có gì đó không bình thường đối với mình, làm mình thấy mênh mang. Chuc mừng sinh nhật!

Thứ Năm, 15 tháng 1, 2009

CYCLING TO CAMBODIA DIIIIII

Các bạn thân mến. Tết này tớ đang muốn trốn khỏi Saigon. Tớ có một kế hoạch rất cool muốn chia sẻ cùng mọi ngừơi, ai có nhu mong muốn như tớ thì liên hệ nhé.
Photobucket

Vì Cambodia chuyen này miễn visa cho người Vietnam rồi, không mất tiền visa nữa, xe đạp thì ok qua Cambodia(nghe nói xe lậu ở Hà Tiên cũng nhiều lắm, rẻ nữa nếu không có xe thì đến Hà Tiên mua cũng được). phong cảnh lại đẹp. Sao lại không đi nhỉ????

Kế hoạch là: Mình sẽ vận chuyển xe đạp xuống Hà Tiên, đạp xe qua Kampot, thăm Bokkor Hill Station nghe nói nơi này là di sản thiên nhiên, rừng rậm nhiệt đới đến đó tuy không nhìn được voi, báo, hổ nhưng có thể nghe được tiếng gầm rú của chúng, còn chim thì nhiều không đếm hết được và đặc biệt từ trên đỉnh núi còn có thể ngắm toàn cảnh vịnh Thái Lan. phong cảnh hữu tình.
Điểm đến tiếp theo là Sihanouk village. Bãi biển đẹp của Cambodia.
Về thì bằng ặc ặc xe đò Cambodia....

Ai đi không, nhanh lên nhanh lên, thời gian tết đã gần kề. kế hoạch của tớ chắc là xuất phát ngày 29 tết quá. Nếu ai đó không đi trong tết, ra tết có thể đến thẳng sihanouk village mượn xe của tớ về hehe....

Thứ Hai, 12 tháng 1, 2009

BÁN MAI GỈA

Mấy hôm nay mình về nhà thấy bố mẹ cặm cụi cắt, cuốn, vải, thép, cây đầy nhà. Mình rất ngạc nhiên hỏi bố mẹ làm gì mà bày ra đầy nhà thế.
Photobucket

Mẹ bảo bố đang làm cây Mai cho cả nhà trưng tết.
Thôi làm làm gì cho tốn công, ra mua một cây thật về trưng cho đẹp.
Photobucket

Bố có vẻ buồn nhưng sáng hôm sau, khi mình vừa dậy đã thấy bố mẹ ngồi cặm cụi quấn được một mớ, cảm giác như tết đang về, mình thấy hay hay cũng ngồi quấn chơi trước khi đi làm.
Mẹ nói, hoa thật không đẹp bằng hoa giả bố làm. Năm trước bố có làm một cây đẹp lắm.
Mình không tin.

Hôm nay sau mấy ngày đi tour về, nhìn nhà rực rỡ màu vàng của hoa mai đã lên chậu rất đẹp.
Bố tớ quyết định làm không chỉ để trưng mà còn làm để bán.
Photobucket
Photobucket
Photobucket

Nên tớ quảng cáo lên đây ai có nhu cầu mua mai giả thì liên hệ tớ hehe...

Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2009

CHAO NAM MOI 2009

Năm mới 2009 đã đến rồi mà mình thì chẳng có cảm giác của một năm mới đang gần kề.

có người hỏi mình dự định gì cho năm mới. Mình thực sự bất ngờ với cái câu hỏi hết sức bình thường như thế. Mình có dự định gì? Mình không biết nữa.

Sắp đến sinh nhật mình rồi mình cũng chẳng buồn nghĩ đến,mình chỉ mong ngày sinh nhật được nghỉ ngơi cùng gia đình. mình cảm giác mình bận rộn lắm và chẳng còn có thể suy nghĩ được gì khác.

Tự dưng mình chán di chuyển, những ngày vừa rồi đi tour mình đi như một cái máy, đến đâu thì mở mồm nói và nói rồi lại nói mà chẳng biết mình đang làm gì chỉ biết rằng nó vẫn đúng và khách vẫn thích còn mình thì thấy chán ngắt và buồn tẻ.
Nhiều lúc mình tự phục mình vì làm sao mình có thể như cái máy thế được nhỉ.

Thói quen thật đáng nể.

What is news!

Tạm dừng những cuộc hành trình dài cho những chuyến đi 1 ngày