Thứ Ba, 20 tháng 10, 2009

Hau bao Ketsana - Bai viet Ms Ngoan Minh

Thăm và chia sẻ cùng đồng bào Xơ Đăng ở Xã Đắk Hà, huyện Tu Mơ Rông, tỉnh Kon TumShare
Monday, October 19, 2009 at 1:26pm
Link hình: http://picasaweb.google.com.vn/mandzimandza/TuMoRong16Oct2009#

Trước khi khởi hành, đoàn đã tham khảo đoàn bên c.VN cũng đi Kon Tum trước đó 3 ngày về thời gian di chuyển, thông tin từ đoàn bên c.VN là đi từ Saigon lên Kon Tum là 13 tiếng. Chẳng hiểu sao đoàn của mình đi mất tới 16 tiếng: từ 19:00 đêm ngày 16 đến 11:00 trưa ngày 17 mới đến được cầu Bla ở thị xã Kon Tum. Thật sự là đường đi rất khó, hư hỏng nặng, mà trời lại mưa suốt: Trời mưa từ trước giờ khởi hành ở Saigon, mưa rã rít mãi cho đến sáng ngày 18, mưa suốt chặng đường đi, mưa không ngớt trong lúc phát quà.

Nhật ký hành trình:

18:00 giờ ngày 16 tháng 10: Có mặt tại chùa Quan Âm, nhưng cả con người Thích Quãng Đức bị kẹt xe cứng ngắt, tiến thoái lưỡng nan. Cả đoàn quyết định: Xe đậu chờ ở công viên Gia Định, còn người thì dắt díu nhau đi bộ qua công viên Gia Định gặp xe ở đó. Một số người đến trễ vì kẹt xe. Saigon hễ sau 1 trận mưa lớn thì kéo theo là kẹt xe khắp Saigon.

19:00 giờ ngày 16 tháng 10: Chính thức lăn bánh.

23:15 giờ ngày 16 tháng 10: Dừng chân ở 1 cây xăng ở Đồng Xoài.

01:30 giờ ngày 17 tháng 10: Dừng chân ở Bù Đăng.

09:30 giờ ngày 17 tháng 10: Ăn sáng ở Pleiku: Mỗi người 1 gói mì tôm vì không tìm thấy quán ăn chay nào trong khi cả đoàn ăn chay.

11:00 giờ ngày 17 tháng 10: Gặp người dẫn đường ở thị xã Kon Tum, tiếp tục đi.

13:00 giờ ngày 17 tháng 10: Đến nơi: UBND xã Đắk Hà, huyện Tu Mơ Rông, tỉnh Kon Tum. Bắt đầu phát quà.

16:00 giờ ngày 17 tháng 10: Phát quà xong, rút quân ra khỏi vùng núi xã Đắk Hà.

18:00 giờ ngày 17 tháng 10: Trở lại thị xã Kon Tum. Ăn (vừa là ăn trưa, vừa là ăn tối). Cả đoàn đói và mệt rã rời sau 1 chuyến đi dài giờ và 1 ngày vất vã với 1 gói mì gói vào lúc 09:30 giờ sáng.

19:00 giờ ngày 17 tháng 10: Rút quân về Pleiku. Ngủ đêm tại Pleiku.

05:00 giờ sáng ngày 18 tháng 10: Khởi hành về lại Saigon. Chặng về thì thoải mái hơn, muốn dừng nghỉ chỗ nào thì dừng nghỉ, trời cũng đã hết mưa. (Mưa liên tục từ lúc khởi hành từ Saigon ngày 16 cho đến rạng sáng ngày 18 mới tạm dứt).

21:00 giờ ngày 18 tháng 10: Về tới Saigon.

Hai cái thương...

Một là thương cho đồng bào Xơ Đăng nơi ấy. Cuộc sống của họ thật là bấp bênh và cheo leo theo từng con sông từng vách núi. Lũ qua đi, đễ lại cho họ 1 khung cảnh hoang tàn: Cánh đồng tang hoang không thấy ngọn lúa, nhà cửa điêu tàn không thấy nóc, cây cối đỗ bùn sình dâng...

Trong những ngày lũ và cận sau lũ, cả tỉnh Kon Tum chia làm từng khúc từng khúc một, ai ở huyện nào thì ở yên huyện nấy, mọi liên lạc cắt đứt: Về đường bộ, cây cầu Bla là cửa ngõ vào thị xã Kon Tum bị ngập, không giao thông, cây cầu Diên Hồng là cầu nối thị xã Kon Tum với các huyện khác cũng bị ngập, không giao thông, đường xá thì sạt lỡ, miễn giao thông. Điện thoại, điện, nước sạch... cắt đứt.

Chú Hải, bí thư đảng ủy xã Đắk Hà kể: Có một ngôi làng bên xã Tu Mơ Rông mới tội, nguyên một ngọn đồi đỗ ập xuống làng, toàn bộ 20 người dân trong làng bị chôn vùi dưới đất, ngôi làng coi như bị xóa sổ trên bản đồ.

Hiện tại, vẫn còn 1 vài ngôi làng bị chia cắt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, lực lượng thanh niên xung phong vẫn liên tục ngày đêm cõng gạo băng rừng đạp núi đưa vào cho đồng bào.

Chị Yến, một người bạn ở Kon Tum kể: Nước ập rất nhanh. Có một gia đình sống cạnh cầu Diên Hồng, vừa mới thấy nước từ đằng xa chân núi, người vợ bảo chồng và con trai chạy trước, còn mình và con gái gom một ít tiền của rồi chạy sau. Nhưng không kịp nữa rồi, nước lũ cuốn trôi cả hai mẹ con. Người ta đã tìm thấy xác người mẹ, còn người con gái thì vẫn biệt tăm trong dòng nước lũ.

Còn thêm nữa, đoàn dự kiến sẽ có mặt và phát quà lúc 10:00 sáng ngày 17 tháng 10, vì thế đồng bào tập trung đầy đủ chờ nhận quà. Đồng bào chờ đoàn hoài chờ đoàn mãi, quá giờ ăn trưa, cho đến 13:00 giờ đoàn mới đến nơi. Đồng bào có người lội bộ cả ngọn núi đỉnh đồi mới tới được nơi nhận quà cứu trợ, vậy mà... chờ cho đến đói lã.

Thương lắm đồng bào miền núi.

Cái thương thứ hai là thương cho những người tham gia đoàn cứu trợ.

Trên xe có cụ đã già tới hơn 70 tuổi, chân đi muốn không nỗi, nhưng vẫn muốn đi cứu trợ đồng bào. Lúc đăng ký đi, ban tổ chức đã hỏi bà “lần đi này cực lắm đó, không như mấy lần trước đâu, chưa biết đường xá có đi được tới nơi không nữa, bà có đi nỗi không”, bà vẫn kiên quyết đi.

Nguyên một ngày 17 tháng 10, cả đoàn đói lã và mệt rã rời, biết đồng bào chờ đợi quá lâu và đồng bào cũng không được ăn trưa, cả đoàn quyết định không dừng chân ăn trưa mà tiếp tục đến nơi để phát quà cho đồng bào.

Đường đi quả thật là cheo leo. Đường từ Saigon lên Kon Tum hư hỏng nặng, lắc đầu lắc eo lắc cả bo-đì suốt 16 tiêng đồng hồ thì coi như vẫn còn dễ. Đoạn từ thị xã Kon Tum đến xã Đắk Hà mới ... ớn: Đường vô vúi, sạt lỡ nhiều khúc. Đi ngang đèo Măng Rớt mà không ai dám đi, chỉ nhắm mắt làm liều: đất sạt lỡ chỉ còn đúng mài vét cho xe chạy ngang, 1 bên là vách núi, 1 bên là vực sâu, bên vực sâu nếu nhìn kỹ thì đất phía dưới mặt đường đã bị sạt lỡ sâu vào trong, chỉ còn mặt đường với 1 ít đất phía trên, tải nặng đi ngang qua thì không biết sẽ bị sập xuống lúc nào! (Lúc này, ban tổ chức đi xe 4 chỗ, nhỏ và nhẹ nên khá yên tâm, nhưng còn đoàn xe 29 chỗ thì .. run).

Việc phát quà chiếm thời gian khá lâu, mà trời lại cứ mưa không ngớt. Cả đoàn vừa phát quà mà vừa lo: Không biết lát nữa trở ra có được không, rủi mà đường sạt lỡ là xong, ở luôn trong vùng núi ấy! Phát đến khoảng 15:00 thì cả đoàn hầu như ai cũng lo, rất muốn trở ra. Ban tổ chức quyết định: Cả đoàn cứ lên xe trở ra Kon Tum trước, còn ban tổ chức ở lại, phát quà xong thì sẽ ra cùng với xe tải chở gạo. Tuy nhiên, sau đó thì cả đoàn (chắc là thấy thương ban tổ chức) nên quyết định ở lại phát cho xong luôn.

May thay, đoàn trở ra an toàn lúc trời vừa kịp tối.

Từ những cái nghèo cho đến những nỗi mất mát...

Mưa liên tục, mà đồng bào không có cái áo mưa đủ để che thân, chỉ choàng cái bao ni lông lên người cho đỡ ướt. Xin được vài cây dù, ai nấy đều mừng lắm. Áo quần thì cứ xốc lên xốc xuống, nút rớt, rách tà, dây kéo hư... Ai cho được cái mũ đội quả là quý lắm thay.

Nhu cầu lương thực thì quả là một vấn đề. Vùng núi ấy không hề có chỗ nào buôn bán họp chợ, hơn nữa, làng cách làng tới cả quả đồi to, đồng lúa đã bị cuốn theo dòng nước. Gạo đã rót về nhiều từ phía nhà nước và rất nhiều đoàn cứu trợ, nhưng nhu cầu thì vẫn còn rất lớn. Riêng xã Đắk Hà, với hơn 450 hộ gia đình đã có khoảng 2,430 nhân khẩu, với số lượng ít ỏi 9.4 tấn gạo mà đoàn đem đến thì ăn chỉ được bao nhiêu ngày! Chưa kể một số xã bị thiệt hại nặng nề hơn (nặng nhất vẫn là xã Tu Mơ Rông, huyện Tu Mơ Rông), nhưng khả năng của đoàn là hạn chế, và đường xá giao thông cũng hạn chế, các đoàn cứu trợ không thể đến tận nơi được.

Theo chương trình hỗ trợ đói nghèo, nhà nước vừa cho vay vừa cho không được 1 ít tiền cất được cái nhà tạm gọi là khang trang, bão đi qua, nhà cũng đi theo bão. Nợ còn đó, nhà thì mất tăm.

Lại còn thêm nỗi mất mát người thân. Biết bao nhiêu người dìm mình trong nước lũ, để lại nỗi xót thương cho người còn sống.


Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2009

InnoViet 4th birthday

Năm nào cũng thế cứ độ tháng 9, tháng 10 là hội nghị, sự kiện của InnoViet diễn ra ở mức độ dày đặc và 08/10/2009 là sinh nhật lần thứ 4 của công ty.
Nơi các ex-innovieters và innovietters lại gặp mặt, tề tựu về trụ sở công ty. Năm nay sếp độc chiêu là chỉ nhận quà tặng do chính tay các bạn làm tặng công ty. Văn nghệ thì năm nào mỗi phòng cũng phải có hichic.
Phòng tour hầu như năm nào cũng bị lép vế bởi lực lượng thịt đè người của phòng sales.
Áp lực nặng nề quá tour ơi....
Sau một phiên họp căng thẳng huy động chất xám, phòng tour cũng đành đưa ra tiết mục văn nghệ là hát trống cơm - một lời đúng và một lời chế. Lời chế các bạn tự sáng tác và sẽ được duyệt sau.
Về quà: Mr Thắng có sáng kiến làm chiếc xe đạp, vật dụng bằng bẹ dừa. Ý kiến hay vì có khả thi thế là ok- Ms Việt gọi điện mua tre, Mr Thắng có nhiệm vụ thực hiện. - Không ra sản phẩm không được về công ty hehe.
06/10 Lời bài hát đã ra tuy nhiên phải duyệt lại cho vần rồi nghĩ vũ điệu nữa chà chà...
Đây là lời bài hát đã chế:
Tình bằng có hướng dẫn tour,
Sales không bán đước
Lấy cái chi mà guide đi
Lấy cái chi mà guide đi
Càng ngày guide càng ốm nhách
Càng ngày guide càng ốm nhách
Ấy mấy tội, tội, tội nghiệp guide
Ấy mấy đi tìm, tour mới cho guide
Đôi con mắt ố mấy lìm dim
Đôi con mắt ố mấy lìm dim
Ngày ngày tăng cường tour tuyển
Ô ố ô ô mấy sales ơi
Sales ơi ố mấy khi còn, sales nhớ nha sales
Ai về cũng đi liền
Ai về cũng đi liền.

Nghe vẻ nghe ve nghe vè tour dept
Tân khoa bảng nhãn Thủ Khoa Mai Đoàn
Anh đen anh trắng Quyết Thắng, Khánh Thành
Hai bé my nhon quê hương 5 tấn
Hoàng Việt dẻo dai, Yên Dương lý lắc ....

07/10 Xe đạp đã xong phần khung, sẽ mang về vào tối 07/10 và ở lại lắp ráp, trang trí.

17:00 08/10 Giờ phòng tour mới có thời gian tập văn nghệ ...
18:00 Xong, tiếp khách và chuẩn bị khai mạc. Năm nay các cựu hướng dẫn viên của InnoViet về khá là đông đủ.
Sau các màn video clip, giải thưởng hàng năm, văn nghệ là phần tặng quà.
Các phần quà do các bạn tự làm được đem ra bán đấu giá để góp số tiền đấu giá vào chuyến ủng hộ xã Đak Hà huyện Tu Mơ Rông tỉnh Kon -Tum. Phiên đấu giá hết sức là gay cấn: Đầu tiên là bức tranh cát của phòng sales được mang ra đấu giá với mức khởi điểm là 100.000, phòng sales sau một hồi trả giá thì đã đành chia tay tác phẩm của mình cho Ms Hai Ha với giá là 600.000.
Photobucket
Thứ đến là chiếc xe đạp của phòng tour bị lên bục với giá khởi điểm là 100.000. Phòng tour hội ý:
Mỗi người 100.000 nhé. ok
Giá xe đạp lúc này đã lên tới 600.000 vẫn bị trả giá tiếp phòng tour quyết mua cho bằng được, ... các bạn guide cũ thì sao? ok
vậy là con số có thể lên tới 1000.000
vẫn bị trả giá tiếp, huy động tiếp sự giúp đỡ của phòng sales. Sales oiooioiio.....
mỗi sales 50k nhé ok
1.600.000.....
Vẫn bị trả giá tiếp, Tour ơi cố lên, mọi ngày phe phái là thế nhưng hoạn nạn mới biết tour - sales đoàn kết thế nào hohooho... sales sẽ ủng hộ mỗi người 100k.... Bravo....
2000.000 là mức giá cuối cùng phòng tour mới sở hữu lại được chiếc xe đạp
kisskiss....
Photobucket
Thank you cảm ơn các bạn cảm ơn tất cả các bạn đã giúp đỡ phòng tour.
Cuối cùng là bức thư pháp rất nổi tiếng của:
mức khởi điểm: 500.000
2000.000
3000.000
4000.000
5000.000
đây là cuộc chơi của các đại gia, không thèm huy động từ những người có mặt, huy động qua điện thoại...chỉ nghe thấy alo, uh và phát giá.
cuối cùng thì: Bức thư pháp được bán với giá 11.000.000 ngất ngất...
Photobucket
Vậy là: Tổng số tiền thu được cho phiên đấu giá của InnoViet là: 13.600.000 tương đương với gần 2 tấn gạo sẽ được đưa tới cho đồng bào ở Xã Đak Ha, huyện Tu Mo Rong - Kon Tum vào ngày 16/10/2009.
Sau màn đấu giá là màn thổi nến, ăn bánh kem truyền thống của InnoViet và dancing...
Bữa tiệc kết thúc, các InnoVietters khác vẫn còn sức lực cho buổi trình diễn giọng hát tại Karaoke số 01 Sương Nguyệt Ánh đến 12:30.
Năm nay tiêu chí tổ chức sinh nhật là :ấm cúng - thân thiên - tiết kiệm.
Thành công rực rỡ ...




Thứ Ba, 6 tháng 10, 2009

Khuc hat song Que - Nguyen Trong Tao




Thứ Năm, 1 tháng 10, 2009

Thuong qua khuc ruot mien trung

Thương quá khúc ruột Miền trung đang chìm trong biển lũ.

http://deltaviet.com/su-kien/Quy-cuu-tro-Thuong-Ve-Mien-Trung.3799/



Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2009

InnoViet trip 2009

InnoViet company trip 2009:

Có 4 địa danh được công ty nhắc tới trong chuyến đi này tuy nhiên sau khi vote thì Phú Yên đã được chọn vì lý do đơn giản về thời gian, là hoang sơ, có nắng, có gió, có biển, có núi, có đảo, có khách sạn 5 sao,...
Còn với mình mình vote Phú Yên vì mình muốn đón ánh nắng bình minh đầu tiên trên đất liền Việt Nam - Cực đông của tổ quốc.
Hành trình của chúng tôi có khác so với dự kiến ban đầu: Rẻ - trải nghiệm nhiều - tiêu tiền ít.
Đêm 1: TP Hồ Chí Minh - Tuy Hòa

Tại văn phòng InnoViet:

Guide 1: Các bạn kia đã về chưa?
Chưa.

18:30
To Guide 2:
Alo về đến đâu rồi?
Sắp về rồi - 15 phut nữa.
OK.
To Guide 3:
Alo về đến dâu rồi?
Về rồi nhưng còn về nhà lấy quần áo.
ok.
Cơm chưa?
Thôi có bún bò huế đây ăn tạm trước khi đi.
ok
quần áo bẩn thì sao?
Cứ để ở văn phòng đi, đi thôi không muộn tàu.

Vậy là lên taxi ra ga tàu lửa đón chuyến tàu tốc hành golden train đi Tuy Hòa lúc 19:40. Tất cả các InnoVietters mặc dù đều rất mệt nhưng hai khoang hạng sang của golden train vẫn náo nhiệt bởi hoạt động bài bạc hết công suất.
06:00 25/09/09 Tàu tời ga Tuy Hòa, đoàn khách đi bụi bước xuống tàu với ba lo, túi xách tiến về phía sân ga - Nơi có một biển đón hoành tráng cùng với hai anh chàng ngự lâm quân của khách sạn Cen Delux. Cha cha... sáng sớm mà các chàng đã rất bảnh bao, tươi cười chào đón. Chúng tôi lên chiếc xe county 29 chỗ mới coong để về khách sạn, check in/
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
Đây là lần đầu tiên đoàn ở khách sạn 5 sao nên các bạn rất chi là hào hứng quay phim chụp hình các trang thiết bị có trong phòng, từ view đếm phòng tắm.
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
08:00 Đoàn lên xe bắt đầu hành trình tham quan, trên con đường thiên lý Bắc Nam, có một quán ven đường được anh tài xế giới thiệu với cháo thịt và bánh hỏi ăn khá là ngon. Bánh tráng giòn tan, mắm thơm và đậm đà, đúng là miền biển cá bạc tôm vàng.
Sau khi giải quyết nhu cầu cho cái dạ dầy xong thì hào hứng hẳn lên, chúng tôi thi nhau trổ tài hướng dẫn viên, thi nhau hát về biển.
Đoàn cứ đi và đến nhà thờ Mằng Lăng:
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
Một trong những nhà cổ nhất miền trung. Nhìn từ ngoài vào nha thờ có kiến trúc kha giống với một số nhà thờ cổ ơ Mekong Delta như nhà thờ Năng Gù, Nhà thờ Cù Lao Giang . “Từ thời Phó tướng Nguyễn Phước Vinh làm Trấn Thủ dinh Trấn Biên, các giáo sĩ Tây phương đã đến truyền giáo tại Phú Yên. Đầu tiên là Linh mục Buzomi, người Ý Đại Lợi. Năm 1641 Linh mục Alexandxe de Rhodes (Giáo sĩ Đắc Lộ – Cố Tràng) đã rửa tội cho giáo dân tại đây.
Trên khu vực 5.000m vuông, nhà thờ Mằng Lăng xây dựng theo kiến trúc cổ điển. Mặt trước trang trí nhiều hoa văn, có hai lầu chuông hai bên, chính giữa là thập tự giá. Tất cả sơn màu xanh xám, cái màu sắc giản dị hòa đồng với khung cảnh ruộng vườn cây lá.
Nhà thờ Mằng Lăng xây dựng năm 1892 bằng kinh phí của Tu hội Thừa sai Paris, do công của Linh mục Joseph La Cassagne, người Pháp, tục gọi là Cố Xuân. Ngài là vị linh mục đầu tiên tại đây. Đồng thời yên nghỉ ngàn năm tại đây. Mộ ngài gần cửa phía đông, bên trong nhà thờ, bằng với mặt nền nhà, bên trên đặt nằm một tấm bia để hàng ngày có những bàn chân gần gũi của tín hữu bước qua, dậm lên, coi như ngài dù đã về bên Chúa nhưng vẫn được luôn sống với Đời.
Trận bão năm Giáp Tý (1924) tàn phá sập một phần mái. Năm 1928, Linh mục Lê Kim Dung quản xứ lo việc trùng tu. Trong khuôn viên nhà thờ trước đây còn có trường trung học tư thục Trương Vĩnh Ký và cô nhi viện.
Năm 1994, nhà thờ đã hơn 100 năm, xuống cấp nhiều. Mỗi lần chuông đổ hai lầu chuông như rung rinh theo. Linh mục Bùi Huy Bích quản xứ năm đó lo đại trùng tu như hiện nay. Hai lầu chuông được gia cố thêm phần cốt sắt chống đỡ, những hoa văn tróc lở cứ theo y nét cũ trang điểm lại, những cánh cửa hư mục thì theo kiểu cũ mà thay thế, nhưng không đổi khác một bộ phận, một chi tiết nào.
Sân trước nhà thờ khá rộng, dưới tán phượng hồng là hình tượng một hang đá, tuy không lớn nhưng thâm nghiêm. Đây đó những cây dừa góp phần bóng mát. Hiện nay vừa xây dựng thêm một nhà lưu niệm và một ngọn đồi giả mang tên “đồi André” tưởng niệm Thánh Chân phước André Phú Yên.
Hàng năm, tại đây là địa điểm họp mặt hội thảo của thanh niên Thiên chúa giáo nhiều tỉnh trong nước, nhất là miền Trung và miền Nam”( Thuyngakhanhhoa's Blog).
“Cạnh nhà thờ có phòng truyền thống, mang tên Anrê Phú Yên (lấy từ tên thánh Andrew, nhưng nhằm giúp con chiên địa phương dễ nhớ nên viết thành Anrê), lưu trữ và triển lãm trang trọng tất cả những tư liệu liên quan đến chân phước (chức danh dành cho những nhà truyền giáo tử vì đạo) Anrê Phú Yên. Đây là người tử vì đạo đầu tiên trong số 117 vị tử vì đạo đã được phong thánh. Tại nhà thờ này còn lưu giữ được một ít tóc của chân phước Anrê Phú Yên. Sự độc đáo tiếp theo chính là những chiếc đèn treo rất cổ vẫn còn nguyên vẹn. Không gian nhà thờ hoàn toàn tĩnh lặng. Cửa nhà thờ luôn rộng mở, ngoại trừ khu tu hành của các cha, du khách có thể ngắm nhìn và vào tận bên trong thánh đường để khấn nguyện.

Nghe nói Anrê Phú Yên là người sinh ra ở xã An Thạch, tử vì đạo trước khi nhà thờ được xây dựng. Hiện nay, trước nhà thờ, bên phải có bức tượng thánh Anrê Phú Yên trên một ngọn đồi cỏ nhỏ, trước nhà thờ có một nhà truyền thống lưu giữ di tích của vị thánh tử nạn khi chỉ vừa 19 tuổi này. Ở đó có những bức họa miêu tả cảnh hành hình Anrê Phú Yên, được vẽ theo lời tường thuật của cha Alexandre de Rhodes, những mảnh gốm, gạch ngói của nền nhà nguyện nơi Anrê Phú Yên chịu phép rửa tội do chính Alexandre de Rhodes thực hiện cùng một số sách báo viết về Anrê Phú Yên.” (Theo Khuê Việt Trường
Doanh Nhân Sài Gòn cuối tuần).

Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire

Đoàn tiếp tục lên xe đi Ghềnh Đá Đĩa - một thắng cảnh nổi tiếng có 1 không 2 ở Việt Nam.
“Tên gọi gành Đá Đĩa phần nào đã nói lên đặc điểm của gành này. Đá ở đây được dựng đứng theo từng cột liền khít nhau, đều tăm tắp. Các cột đá có tiết diện hình lục giác hoặc hình tròn giống như cái đĩa đựng thức ăn. Do đặc điểm này mới có tên là gành Đá Đĩa.

Theo nghiên cứu bước đầu của các nhà địa chất thuộc Đoàn địa chất 703 thì Đá Đĩa là loại đá bazan, được hình thành trong quá trình hoạt động của núi lửa vùng cao nguyên Vân Hòa (Sơn Hòa) cách vị trí gành Đá Đĩa hiện nay khoảng 30km theo đường chim bay. Núi lửa này hoạt động cách nay khoảng gần 200 triệu năm, nham thạch phun từ miệng núi lửa ra sát biển, bất ngờ gặp nước biển lạnh nên lập tức bị đông cứng lại, đồng thời xảy ra hiện tượng ứng lưu, tạo sự rạn nứt toàn bộ khối thạch khổng lồ. Đá bị nứt theo mạch dọc tạo thành những cột thẳng đứng hoặc xiên ngang, đồng thời lại có những đường nứt ngang cắt các cột đá thành nhiều khúc.

Gành Đá Đĩa có chiều rộng 50m và trải dài hơn 2.000m. Cạnh gành có một bãi cát hình lưỡi liềm, dài khoảng 3km, cát ở đây trắng, sạch và mịn, là bãi tắm rất tốt.
Từ trên cao nhìn xuống, ghềnh Đá Đĩa giống như một tổ ong khổng lồ. Người ta ước tình có khoảng 35.000 cột đá tại đây với nhiều hình thù ken đều chắc chắn, giống như một bức tường bằng cột đá, rất khít nhau như có bàn tay sắp xếp, đạo diễn của con người trên một diện tích khoảng 1km2. Trung bình mỗi cột đá cao từ 60 - 80cm, tiết diện mỗi cột đá khoảng 20 - 30cm. Tại chính giữa mỏm núi có một vũng nước ngọt nhỏ nhưng không bao giờ cạn”
Không có hoạt đồng gì ngoài hoạt động tạo dáng, bấm máy chụp hình.
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
Đoàn tiếp tục đi đầm Ô loan, tại đây mải xớn xác làm kiểu nên được quà tặng mang theo dưới đế giầy.
Đầm Ô Loan thuộc địa phận huyện Tuy An, có diện tích toàn mặt nước là 1.570ha, cách thành phố Tuy Hoà về phía bắc 20 km. Nước trong đầm thuộc loại nước lợ (nước xà hai) do đầm ăn thông ra biển bằng cửa Lễ Thịnh, đưa nước mặn vào đầm mỗi khi thuỷ triều lên; đầm cũng nhận nước ngọt từ sông Cái và các con suối nhỏ chung quanh đổ vào. Do thế đất đồi là đất sỏi nhớt nên mùa mưa làm xói lở, kéo theo lượng phù sa khá lớn bồi lắng lòng đầm. Do vậy, lòng đầm chỗ sâu nhất khoảng 6 mét, chỗ cạn, thường là ven bờ, khoảng trên 1 mét. Riêng phía trên cửa Lễ Thịnh thuộc địa phận An Hải mực nước sâu tới 10 mét.

Tuy vậy, khi đứng trên đỉnh đèo Quán Cau, du khách phóng tầm nhìn bao quát khắp cả vùng thì đầm Ô Loan như một mặt hồ rộng yên ả được bao bọc bởi những dãy đồi thấp thoai thoải với những ruộng mía xanh ngắt…Nhìn từ phía nam, đầm Ô Loan giống như chim phượng hoàng đang xoải cánh, còn trên bản đồ Ô Loan giống con thiên nga đang thong thả bay trên bầu trời cao xanh thăm thẳm.

Cũng từ đỉnh đèo Quán Cau nhìn xuống, khi tầm mắt chạm vào núi Từ Bi có một doi đất chảy ra đầm Ô Loan, thì lại thấy đầm trông giống như con chim hạc vừa giang đôi cánh rộng vừa vục đầu xuống đầm uống nước. Núi Từ Bi là một nhánh nhỏ của đèo Quán Cau, có con suối cùng tên Từ Bi, bắt nguồn từ hòn Chồng. Suối chảy ngoằn ngoèo qua các khe núi rồi đổ ra đầm, tạo nên cảnh quan thơ mộng.

Từ mạn Tây Bắc chạy ra tới An Ninh Đông là bãi cát vàng óng, có rừng phi lao chạy dài theo men bờ nước, xưa kia là nơi trú ẩn của các loài chim thú như le le, chàng bè, bồ nông, cò, diệc và nhiều nhất là vịt nước. Chúng sinh sống thành từng đàn, bắt cá dưới lòng đầm.
Khi đứng ngắm mặt đầm buổi bình minh, du khách dễ có những tưởng tượng, rằng các dãy đồi phía Đông-Nam như hình dáng con chim khổng lồ đang chuẩn bị cất cánh bay lên trời cao lộng gió và nắng. Nhưng khi hoàng hôn buông xuống, lại thấy cánh chim xoải rộng như đang xoè đậu bên cạnh mặt hồ lăn tăn gợn sóng… Đây không phải là ảo giác mà chỉ vì quanh đầm có những ghềnh đá nhô xa ra ngoài đầm tạo thành những mỏm mới thoạt nhìn có nhiều hình dạng khác nhau tuỳ theo nhãn quan và tâm trạng mỗi người trong từng thời điểm khác nhau: như mỏm Cây Sanh có lúc như cánh chim vươn cao, lúc nhìn như tà áo lụa xanh bay lất phất trong nắng sớm. Có lẽ chính bởi thế núi đồi, vị trí của đầm nên nhiều tao nhân mặc khách đã không tiếc lời ngợi ca qua nhạc họa thơ văn, mà tiêu biểu là nhà thơ Xuân Diệu khi đứng nhìn mặt đầm đã thốt lên: “Mặt đầm, đôi cánh chim Loan mở”. Còn trước đó khá lâu, thi sĩ Tản Đà đã ghé ngang qua đây và thốt lên rằng: “Lấy chi vui với thu tàn; Phú Câu cước cá, Ô Loan miếng hàu”. Dung dị và mộc mạc hơn, trong dân gian còn lưu truyền câu ca dao đánh dấu một giai đoạn lịch sử hào hùng của nhân dân Phú Yên và riêng của Lê Thành Phương, người anh hùng của quê hương đã ngẩng cao đầu trước lưỡi gươm kẻ thù:
“Ô Loan nước lặng như tờ
Thương người chiến sĩ dựng cờ Cần Vương
Trải bao gối đất nằm sương
Một lòng vì nước nêu gương anh hùng.”
“ Lẻ loi như cụm núi Sầm Thản nhiên như mặt nươc đầm Ô Loan”

Trong đầm còn có những rạng ngầm dưới mặt nước, là nơi để những con hàu bám vào sinh sống, một loại hải sản ngon, mát bổ. Đầm Ô Loan có nhiều hải sản sinh sống như tôm, cá, ghẹ, cua huỳnh đế, điệp, cá mú… nhưng ngon và nổi tiếng nhất vẫn là con sò huyết Ô Loan cơm dày, thịt ngọt và rất thơm, thơm hơn sò huyết các nơi khác, được du khách trong và ngoài nước đánh giá rất cao. Trước đây, sò huyết Ô Loan không chỉ có mặt khắp nơi trong nước mà còn xuất khẩu sang Singapore, Thái Lan…
Hiện nay, đầm Ô Loan được Bộ VHTT xếp vào di tích danh thắng cấp quốc gia. Hàng năm, vào ngày mùng 7 tháng Giêng âm lịch, nhân dân sống quanh đầm tổ chức lễ hội đua ghe truyền thống, thu hút nhiều đội ghe đua ở các địa phương khác đến tham gia. Trước đó, ngư dân cũng tổ chức cúng thần, cầu ngư, hò bá trạo…Trong dân gian có nhiều huyền thoại về tên gọi đầm Ô Loan, nhưng gần gũi nhất là câu chuyện về nàng Loan và chim Ô thước đã được truyền tụng từ đời này sang đời khác. Theo lời kể của ông Cao Phi Yến một nhân sĩ và là nhà nghiên cứu văn hoá dân gian kể lại rằng: Ngày xưa, có nàng tiên trên trời rất xinh đẹp tên nàng Loan, nhưng tính tình hay tinh nghịch. Một ngày nọ nàng Loan mượn con chim Ô thước bay xuống trần gian dạo chơi khắp nơi mà không hề để ý chim đã mỏi cánh, đói và khát, nên khi ngang qua Tuy An, chim không còn đủ sức để bay, nên hạ cánh xuống dãy núi Từ Bi, sau này mượn tên chim Ô thước của nàng Loan ghép chung với tên nàng, gọi tắt là Ô Loan để đặt tên cho đầm.
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
Cả đoàn phải đợi tôi giải quyết món quà không chờ đợi đó trước khi lên đường đi Sông Cầu ăn trưa.
Bữa ăn trưa của chúng tôi bao gồm: Ghẹ, gà nấu lá giang, cơm canh, rau.
Trở về khách sạn, trên đường dừng tại trung tâm bảo trợ xã hội Tuy Hòa nơi có 16 em nhỏ 64 cụ già cô đơn không nơi nương tựa. Khu nhà khá khang trang và sạch đẹp.
Khi chúng tôi đến được trung tâm, vào thăm thì mới biết chỉ còn lại 8 em, những em khách lành lặn đã được các gia đình nước ngoài nhận nuôi.
Nghỉ ngơi 01 tiếng trước khi lên xe đi golden beach resort để bơi và ăn tối.
Khi lên xe đi golden beach thì mình không muốn bơi nữa vì vừa tắm rất sạch sẽ và sảng khoái tại khách sạn, tuy nhiên sau một vài hiệp đấu gay cấn thì cac đội có nhu cầu tuyển thủ môn và tôi với Việt là thủ môn bất đắc dĩ cho cả nhóm. Sau hiệp đấu hết sức là gay gắt và đầy tiếng cười, chúng tôi cũng không biết là đội nào thắng nhưng vui là chính nên cùng nhau đi ăn tối tại nhà hàng 5 sao cũng của Thuận Thảo gần bể bơi.
Sau bữa ăn tối muộn 22:30, chúng tôi tiếp tục lên tầng 17 của khách sạn Cen Delux để thưởng thức coctail, open talk.
Kết thúc lúc 23:30. Mọi người nháy nhau về khách sạn nghỉ ngơi, tuy nhiên đến 24:00 thì nhận được tin nhắn xuống lobby khách sạn để tổ chức sinh nhật cho Ms Hai Ha.
Đây là khâu chuẩn bị tại quầy rượu của Cen Delux:
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
Kết thúc một ngày vào lúc 00:30, đi ngủ. Giờ mới được sử dụng cái không gian phòng theo ý mình.
Chúng tôi ai cũng mệt phờ nên chẳng còn nói chuyện thêm được bao nhiêu....và chìm vào trong giấc ngủ.

03:00 Chuông báo thức rung, phải một lúc lâu tôi mới nhận ra đó là chuông báo thức. Ôi cái giường thật êm ấm làm sao, ai cũng đang ngủ, hay là mình ngủ tiếp nhỉ. Chẳng là chúng tôi hẹn nhau 03:00 sẽ đi đón tia nắng đầu tiên chiếu vào đất liền Việt Nam và các bạn khác thì chọn giải pháp thưởng thức dịch vụ 5 sao nên chỉ có 3 thành viên là có nhu cầu đi đón ông mặt trời trong đó có tôi và giờ thì thật là khó để ra khỏi chiếc giường ấm êm như thế.
Đi không đi? thôi đó là mục đích chính trong chuyến đi của mình, phải dậy thôi.
Vậy là đi, tôi alo cho 2 bạn kia và đi.
Gọi Taxi, anh có biết đường đi mũi Đại Lãnh không? alo, uh, 45km, ok. Không biết tuy nhiên đã hỏi đường...
trên xe 4 con người vẫn còn đang ngái ngủ và mệt mỏi đi và đi, mãi vẫn chưa thấy tới. Anh hỏi đường kỹ chưa đấy? Anh lái xe vẫn tiếp tục lên đèo.
Chắc là đến chỗ này mới quẹo...rồi đập cửa mà hỏi đường. Cuối cùng tôi gọi 1080 và được chỉ dẫn đường như sau:
Từ Tuy Hòa đi lên phía chân đèo cả mất khoảng 30 phút đi xe thì bên tay trái sẽ thấy biển: Khu di tích Vũng Rô,
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
quẹo vô đó khoảng 5km thì bên tay trái có một con đường đất, quẹo trái vào con đường đất đó, đi thẳng khoảng 7km nữa thì có một vịnh biển hiện ra, có một con đường đá bên tay phải, rẽ xuống là tới bãi Môn. Từ bãi Môn, co đường lên ngọn Hải Đăng Đại Lãnh, quãng đường đi lên cũng khá xa, mất khoảng 30 phút nếu biết đường đi.
Mò mẫm theo còn đường không biết có phải đường đi nên chúng tôi trèo đá, vượt suối để tới được ngọn Hải Đăng vẫn đang làm công việc của mình là chỉ lối cho những con tàu.
Con dường dốc, thời gian có hạn chúng tôi đi như bay hướng tới ngọn hải đăng nơi đã có 3 nhà nhiếp ảnh cũng đang đợi bình minh trên đó. Leo được lên đến nơi, chúng tôi lên chót vót đỉnh ngọn hải đăng vừa nhìn nhau vừa thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm, nhin nhau mà buồn cười.
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
Không cột cờ tung bay trước gió, Không cột mốc số 0 nhưng cái cảm giác được đứng trước một thiên nhiên tuyệt đẹp với biển với núi với ánh bình minh chờ đợi là khoảnh khắc không thể nào quên, một cảm xúc thiêng liêng khó tả.
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
Mặt trời đang lên, đang dần ra khỏi đám mây và lên cao.
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
“ Cuối thế kỷ XIX, đại úy hải quân Pháp Varella phát hiện và ghi dấu tầm quan trọng của doi đất nói trên trên bản đồ hàng hải và người Pháp gọi là mũi Cap Varella hay Mũi Nạy. Năm 1890, người Pháp xây dựng hải đăng trên đỉnh Mũi Nạy ở độ cao 86 m so với mặt biển. Thời đó người dân đi biển nhìn vào ngọn hải đăng để định vị và gọi quen miệng đó là Mũi Điện. Năm 1945, hải đăng Mũi Điện tạm ngưng hoạt động. Đến năm 1961, chính quyền Sài Gòn khôi phục hải đăng nhưng hoạt động chưa lâu thì phải tạm dừng bởi Mũi Điện nằm trong khu vực căn cứ miền đông của cách mạng, là hành lang đón các con tàu không số. Để ngăn chặn tuyến đường tiếp tế trên biển của cách mạng vào Vịnh Vũng Rô, Mỹ ngụy ném bom dày đặc vào núi rừng khu vực Vũng Rô, phá hủy cả trạm hải đăng này. Sau đó, hải đăng Mũi Điện được xây dựng lại và chính thức đưa vào hoạt động ngày 3/7/1995, là một trong 45 đèn biển cấp một quốc gia trong cả nước.
Từ chân tháp đến ngọn, đèn biển cao khoảng 26 m với 100 bậc cầu thang xoắn ốc làm bằng gỗ Lim. Ngọn hải đăng này sử dụng thiết bị thu năng lượng mặt trời phát đèn tự động từ 6 giờ tối đến 6 giờ sáng. Trước kia, muốn đến được Mũi Điện người ta phải đi tàu mất hàng giờ. Ngày nay, du khách có thể ngồi trên xe ô tô theo con đường nhựa phẳng lì dọc theo bờ biển để đến Mũi Điện với khoảng vài chục phút từ thị xã Tuy Hoà. Từ chân núi, du khách mất khoảng 20 phút là có thể lên đến đỉnh Mũi Nạy, khám phá ngọn hải đăng. Điểm đặc biệt, dưới chân Mũi Điện là biển Bãi Môn nằm lọt giữa hai dãy núi tạo thành một vịnh nhỏ nước trong như ngọc bên cạnh một đồi cát di động như đồi Hồng ở Mũi Né ”. ( Vietnamtourism.edu.vn)
“ Mũi Đại Lãnh còn có tên gọi khác là mũi Điện, mũi Nạy, mũi Diều, hay mũi Kê Gà, thuộc địa phận thôn Phước Tân, xã Hoà Tâm, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên.
Mũi Đại Lãnh là một nhánh của dãy Trường Sơn đâm ra biển, và do một tướng người Pháp tên Varella phát hiện ra, vì thế, trước đây, người ta gọi đó là Cap Varella. Điểm đặc biệt của địa danh này là ở chỗ nó như một ngọn núi, lại giống một hòn đảo vì có một suối nước ngọt tách nó ra khỏi đất liền, nhưng thực chất nó lại là đất liền...
Mũi Đại Lãnh có vị trí quan trọng đối với an ninh quốc phòng, và có ngọn hải đăng lớn cho tàu thuyền trong khu vực. Hải đăng mũi Đại Lãnh được người Pháp xây năm 1890 gồm khối nhà cao 5m với diện tích 320m2, dưới nền nhà có bể ngầm chứa nước mưa, trần nhà đặt hệ thống pin mặt trời để cung cấp năng lượng để hải đăng chiếu sáng và điện sinh hoạt cho những người gác ngọn hải đăng này. Tháp đèn hải đăng mũi Đại Lãnh là một khối hình trụ thon đều, màu xám, cao 26,5m so với nền toà nhà và cao 110m so mặt nước biển, và có thể phát tín hiệu ánh sáng đi xa 27 hải lý. Bên trong hải đăng là cầu thang gỗ 110 bậc bóng loáng. Ngọn đèn biển hoạt động được 55 năm thì ngừng (năm 1945), đến năm 1961 mới hoạt động trở lại, nhưng do vùng Đại Lãnh - Vũng Rô là căn cứ cách mạng, trên biển là nơi tiếp nhận những chiếc tàu không số của những người cộng sản chở vũ khí từ miền Bắc chi viện cho chiến trường miền Nam trong chiến tranh Việt Nam nên hải đăng bị hủy bỏ, đến năm 1997 mới được khôi phục, Mũi Điện trở thành một trong 45 đèn biển cấp một quốc gia.
Tàu không số là các con tàu vận tải của Bắc Việt Nam, chở vũ khí, đạn dược, quân giới...vượt đường biển nhằm chi viện cho lượng cộng sản ở Nam Việt Nam.
Đường HCM trên biển “ Sau khi mở đường Trường Sơn tháng 5/1959; vào tháng 7/1959 Bộ Chính Trị ra chỉ thị nghiên cứu và tố chức một tuyến vận tải đường biển khác, rạch biển Đông lợi dụng yếu tố bất ngờ,bí mật để đi nhanh, kịp thời vận chuyển khí tài phục vụ cho cuộc chiến đang leo thang ở miền Nam. Nhiệm vụ được giao cho đoàn 759
Khi Đoàn 759 đang trong quá trình tổ chức, xây dựng, thì Ban Bí thư Đảng chỉ thị cho các Tỉnh uỷ miền Nam nơi nào có điều kiện tổ chức đưa thuyền ra miền Bắc nhận vũ khí vào.Trong lúc Đang thiếu vũ khí, nhận được lệnh của TW Đảng các tỉnh Cà Mau, Bạc Liêu, Bến Tre, Bà Rịa tổ chức các thuyền vượt biển ra miền Bắc. Kết quả có 05 thuyền ra Bắc, gồm 42 người, có 18 đảng viên, 2 cán bộ xã, còn lại là ngư dân. Những người đi bộ ra Bắc cũng tới được Hà Nội. Để có cơ sở vũng chắc thực hiện nhiệm vụ, đoàn đã lấy 1 thuyền trong số thuyền từ Nam ra và tổ chức vào Nam thực hiện nhiệm vụ trinh sát để khẳng định đường đi, hoạt động của địch, tuyến hành trình của ta, địa hình luồng lạch ở miền Nam và các bến, bãi sẽ đón nhận hàng vào… Chuyến đi khảo sát kéo dài tới 3 tháng sau thuyền mới ra được miền Bắc để báo cáo tình hình.” ( wiki).

Tạm biệt Đại lãnh bằng việc kiểm lâm thu tiền gọi là phí bảo vệ môi trường 3 người (50.000). Xuống theo đường khác dễ đi hơn để về và thêm một khoản tiền phí nữa - phí đậu xe (20.000). Tổng chi phí cho chuyên đi đón bình minh này là môi người hết 220.000.
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
06:30 Chúng tôi lên xe về lại Tuy Hòa bằng con đường ven biển, tới sân bay Tuy Hòa và về đến khách sạn lúc 07:00. (Chú ý từ Tuy Hòa ra mũi Đại Lãnh có thể đi theo đường ra sân bay Tuy Hòa và đi thẳng là tới Mũi Đại Lãnh).
Ăn sáng, trả phòng trong khi các InnoVietters khác mang sữa đến cho các em nhỏ ở trung tâm bảo trợ xã hội.
08:00 Lên đường chinh phục núi Đá Bia. Đến chân núi, vì không biết chúng tôi phải mua vé vào khu du lịch sinh thái núi Đá Bia (15.000/vé) tuy nhiên khi vào đến nơi mới biết là mình mua nhầm, đây là khu sinh thái không liên quan gì đến núi Đá Bia cả, muốn chinh phục núi Đá Bia thì từ chỗ bán vé của khu sinh thái, rẽ tay trái và đi theo con đường mòn để lên núi, không tốn đồng xu nào cả.
Núi Ðá Bia nằm ở phía nam tỉnh Phú Yên, dọc quốc lộ 1A cách Phú Yên 23km, thuộc dãy Ðèo Cả. Ði từ chân núi Ðá Bia lên đến đỉnh 2.280m, đá bia chỉ ở độ cao khoảng 706m.

Theo tương truyền, năm Tân Mão, niên hiệu Hồng Ðức thứ 2 (1471), sau khi thu phục kinh đô Chà Màn, vua Lê Thánh Tông thừa thắng tiến đến đây cho khắc chữ lên mặt đá, làm bia định ranh giới giữa hai nước Ðại Việt - Chiêm Thành. Ðại Nam quốc sử diễn ca của Lê Ngô Cát và Phạm Ðình Toái ghi lại công lao mở mang bờ cõi của vua Lê Thánh Tông.
"Mở mang Quảng Nam, đặt Trấn Nanh
Ðề phòng muôn dặm, uy linh ai bì
Kỷ công núi có đá bia
Thi văn các tập Thần khuê còn truyền."

Không những Ðá Bia có một lịch sử của ngàn xưa mà đây còn là một thắng cảnh tuyệt đẹp. Ðường lên đỉnh Ðá Bia có nhiều trạm nghỉ để du khách dừng chân chiêm ngưỡng phong cảnh. Phóng tầm mắt nhìn về bốn hướng bạn sẽ thấy non xanh nước biếc, làng mạc, quê hương như một bức tranh hùng tráng. Nhìn xuống phía đông, Vũng Rô hiện ra phẳng lặng, huyền ảo dưới những đám mây bồng bềnh. Hướng tây đường lên Ðèo Cả như những dấu hỏi, dấu ngã, những nét vẽ ngoằn ngoèo ngộ nghĩnh; từ quốc lộ 1A những khúc quanh Hảo Sơn như những nét chấm phá tương phản với biển, hồ, với dòng Bàn Thạch loang nước. Thỉnh thoảng hiện ra những ô ruộng mới sạ vuông vắn của cánh đồng bát ngát dưới chân núi.

Ðỉnh Ðá bia là một ước vọng lớn và là một nỗi đam mê tột cùng của người dân Phú Yên. Từ lâu người dân hình dung ra đá bia là một cái gì đó thiêng liêng (dân gian kính trọng gọi là Ông Bia). Kính trọng Ông Bia để chiêm ngưỡng, tạo ra một nơi thờ phụng trên ngọn Ðá Bia để các thế hệ con cháu lên tế lễ tiền nhân và những anh hùng liệt sỹ hy sinh trong vùng này bỏ mình vì đất nước. Quy tụ hoa thơm cỏ lạ trên khắp dãy núi Ðèo Cả trồng thành một vườn hoa trên núi Ðá Bia tạo ra các lối đi để khách du lịch chiêm ngưỡng trời đất.” ( vntourism.edu.vn)

con đường dốc dài 2km với những bậc đá cao, cây cối rậm rạp, chim chóc hót líu lo, chúng tôi khởi hành lúc 10:00, đi được một đoạn thì mệt quá nên cứ nghe thấy sắp tới nơi rồi, mà đường thì vẫn còn hun hút. Có đoạn ghi 28 bậc tam cấp mà đếm đến mấy lần vẫn chưa thấy Đá Bia đâu. Chúng tôi chạm được đến đỉnh núi từ 11h:30 đến 12:00,
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
có những bạn sale đi dep cao gót mà cũng cố gắng chinh phục cho bằng được. Thật là khâm phục lắm lắm. ăn trưa picnic trên núi và bắt đầu xuống núi lúc 13:00.
15:00 Xe khởi hành đi Bãi Môn - Mũi Đại lãnh cho các bạn chiêm ngưỡng ngon hải đăng từ xa hehe...
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
16:00 Đoàn lên xe đi Nha Trang.
18:00 Tời Nha Trang, check in Lasue Hotel, nghỉ ngơi, ăn tối tại nhà hàng chopstick. 5 người về khách sạn ngủ và 6 người khác còn sức lực nên đi Karaoke và đi bar đến 02:00 sáng hôm sau mới về lại khách sạn. Nghe nói cuộc ăn chơi kéo dài này chi phí mỗi người là 200.000 rẻ chán nhỉ?
Ngày 3: Biển đảo Nha Trang.

Hôm qua, sau khi ăn tối mọi người quyết định đi Biển đảo Nha TRang vì lý do đơn giản là chi phí công ty bao hehe.
07:00 Hẹn nhau ở Lobby khách sạn, ăn sáng, chờ đợi đến 09:00 Xe tới đón đoàn đi ra bến tàu tham quan đảo. Mr Guide của chúng tôi tỏ ra là một anh chàng với rất nhiều trò, đa di năng tên gọi là anh Mười. Mr guide đố về đặc sản của xứ biển Nha TRang này và đoàn mình nói con Cầu Gai - Mr guide nói: Anh là người thứ 4 trả lời câu hỏi và trả lời đúng, chúc mừng anh vào ngày này, tháng này 4 năm sau anh đến với công ty sẽ nhận được chuyến đi đảo miễn phí hehehe...
Tàu tới Hòn Mun - nơi có rất nhiều san hô đẹp.Chúng tôi đeo kính lặn, ngắm nhìn san hô uyển chuyển trong nước và những chú cá bơi lội tung tăng thật là sống động.
đoàn tiếp tục đi hòn Một, tàu đỗ ở một vịnh biển trong: những chiếc ghế ngồi được ngả ra, chiếc khăn trải bàn được phủ lên và bữa trưa được dọn ra với những cá, mực, khoai tây chiên, thịt nướng, trứng tráng, rau xào, cơm canh... cũng đủ món nhỉ.? Chắc là do say tàu hay có thể do mệt mỏi chúng tôi ăn được rất ít và ngán ngẩm không muốn ăn.
Sau bữa ăn trưa và màn ca nhạc kiêm tra tấn. Tôi cố gắng tìm chỗ ngủ mà không tài nào thoát khỏi cái âm thanh choáng choang kia. Cuối cùng thì cũng kết thúc sau 01h tra tấn.
Tiếp theo là màn biểu diễn dưới nước - Rượu vang được rót ra, những chiếc phao được ném xuống biển, Mr Guide lúc này lại thể hiện là một barman với màn uốn dẻo, múa sexy và rót rượu cho khách. Các vị khách thi nhau nhảy từ trên boog tàu xuông biển nhâm nhi rượu vang và cười đùa.
Kể ra thì sẽ là một hoạt động tuyệt vời nhưng hôm đó thực chất thì thấy ghê ghê, ...
Kết thúc màn rượu vang, đoàn đến với Bãi Sỏi - vé vào cổng là 20.000/vé.
Sau những ngày vật vã có lẽ chúng tôi cùng cần massage nên khi nghe mr Guide nói đến bãi sỏi các bạn đi bộ 15 phút massage chân, mỏi chúng ta ngồi xuống vô tình massage mông, lăn đi lăn lại chúng ta massage toàn thân hehe, mình khoái cái vụ này.
Chúng tôi đi lại trên những viên sỏi và nói với nhau rằng hãy đi không chỉ cho chúng ta mà cho cả những em bé ở Tuy Hòa không đi lại được. Chúng tôi những người còn khỏe mạnh thì ra tắm nắng, massage sỏi và lăn.
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
Tôi thích cái bãi này và hòn Mun.
Tiếp theo, chúng tôi đến với hồ cá Trí Nguyên, cả đoàn chẳng ai vào thăm, nên vạ vật bên ngoài rồi về lại khách sạn lúc 17:00.
Ai cũng rã rời, thiếu sức sống. Chúng tôi ăn tại nhà hàng gần đó - đây là bữa ăn ngon nhất trong cuộc hành trình.
20:00 Tạm biệt Nha Trang, lên xe Trà Lan Viên về lại thành phố.
06:00 Tới 203 phạm Ngũ Lão, kết thúc company trip 2009. 4 người tiếp tục làm việc và những người khác ai về nhà nấy.





Thứ Ba, 22 tháng 9, 2009

He is my another journey

my love

my love


Thứ Ba, 1 tháng 9, 2009

Nam Cat Tien

Vườn Quốc gia Cát tiên thuộc huyện Tân Phú - tỉnh Đồng Nai.Tel: 0613669228
Nằm trên địa phận 3 tỉnh: Đồng Nai, Lâm Đồng và Bình Phước, cách thành phố Hồ Chí Minh 150km, với tổng diện tích là 71.920ha, với tài nguyên thiên nhiên phong phú, đa dạng và là một trong những vườn quốc gia lớn nhất ở Việt Nam.
Hệ thực vật: Có khoảng 1610 loài, thuộc 162 họ, 75 bộ, đặc trưng cho hệ thực vật miền Đông nam Bộ, với nhiều loài gỗ ưu thế họ Sao, Dầu, họ Tử Vi, họ Đậu, đặc biệt có những loài có giá trị cao cả về mặt kinh tế lẫn giá trị sinh học như: Gõ Đỏ, Cẩm Lai, Giáng hương...
Các kiểu rừng tại vườn: Rừng lá rụng thường xanh,
Rừng nửa rụng lá
Rừng hỗn giao gỗ và tre nứa.
Rừng tre nứa thuần loại.
thảm thực vật đất ngập nước.
Hệ động vật

Theo thống kê hiện tại Vườn Cát tiên có 105 loài thú, 351 loài chim, 159 loài cá nước ngọt, 80 loài bò sát, 41 loài lưỡng cư và 439 loài bướm.
Số lượng quý hiểm ở vườn nằm trong sách đỏ Việt nam gồm:
Thú: 18 loài
Chim: 20 loài.
Bò sát: 12 loài.
Lưỡng Cư: 01 loài
(trích tờ rơi Nam Cát Tiên)


Xeo Quyt - Dong Thap

Di tích Xẻo Quýt - Căn cứ lòng dân.

Di tích Xẻo Quýt thuộc 2 xã Mỹ Hiệp, Mỹ Long, huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp, cách quốc lộ 30 khoảng 5-6km, có diện tích 50ha, trong đó có trên 20ha tràm. Từ năm 1960 đến năm 1975 tỉnh ủy Kiến Phong(nay là Đồng Tháp) chọn nơi đây làm căn cứ để lãnh đạo nhân dân tỉnh nhà góp phần cùng cả nước thực hiện thắng lợi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Xưa kia, nơi dây là vùng đất hoang vu đầy cỏ dại. việc ăn ở hoạt động của cơ quan Tỉnh ủy chủ yếu dựa vào đùm bọc, che chở của nhân dân và phải đào mương lên liếp, trong cây cải tạo địa hình làm nơi trú ẩn. Rừng tràm di tích hiện nay là thành quả của nhân dân địa phương thực hiện chủ trương trồng cây gây rừng của tỉnh ủy. Tràm ở dây có tuổi thọ trên 30 năm và mỗi cây là biểu tượng của ấm lòng dân che chở Đảng.
Quanh căn cứ này có trên 10 đồn bốt của địch, tạo thành một vòng tròn khép kín. Đồn gần nhất cách căn cứ chỉ hơn 1km và đồn xa nhất cách khoảng 6km. TRong suốt cuộc chiến tranh, Xẻo Quýt là "trường bắn", là bãi tập trực thăng là nơi máy bay B52, xe M113, thuyền bay, pháo binh kết hợp với bộ binh dội bom, bắn phá, càn quét hòng tiêu diện mọi sự sống . Mỗi bông mướp vàng, tiếng gà gáy nếu bị chúng phát hiện thì phải chịu hàng chục tấn bom pháo dội vào... Do đó cơ quan Tỉnh ủy phải đối mặt giữa cái sống và cái chết trong gang tấc. Nhưng nhờ tài trí thao lược, lòng kiên trì dũng cảm, chịu đựng gian khổ và sự đùm bọc che chở của nhân dân nên cơ quan Tỉnh ủy vẫn hoạt động và tồn tại đến ngày toàn thắng.
Ngày nay, di tích Xẻo Quýt được phục chế lại, nhằm tái hiện một số công trình, biểu hiện các giá trị lịch sử, văn hóa của Đảng bộ và nhân dân Đồng Tháp trong thời kỳ chiến tranh, để giáo dục truyền thống cách mạng của dân tộc cho thế hệ trẻ, phục vụ khách tham quan du lịch và nghiên cứu lịch sử cách mạng.
1. Công sự chiến đấu hình chữ Z được đào đắp bằng đất và tràm, dùng để chiến đấu chống càn từ bãi đổ trực thăng của địch.
2 Hầm bí mật của đồng chí Trần Anh Điền, Bí thư Tỉnh ủy xây dựng năm 1967, được đóng bằng gỗ sao chống thấm nước. Tại hầm này đồng chí đã viết nhiều tài liệu quan trọng chỉ đạo cuộc kháng chiến của quân và dân tỉnh nhà.
3. Nhà làm việc và ở của đồng chí Nguyễn Thế Hữu, Bí thư tỉnh ủy (1974-1975), cách nhà khoảng 10m là hố bom địch năm 1968.
4. Hội trường tỉnh ủy(1973-1975). Nơi đây Tỉnh ủy tổ chức nhiều cuộc họp quan trọng đề ra chủ trương, nghị quyết, lãnh đạo quân dân tỉnh nhà trong cuộc chiến tranh nhân dân. Cũng tại nơi đây, ngày 15.4.1975 Thường vụ tỉnh ủy đã đề ra nghị quyết tổng công kích - tổng khởi nghĩa giải phóng tỉnh nhà trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Hai bên alf 2 công sự nổi hình chữ A dùng để tránh bom pháo địch.
5. Nhà làm việc đơn vị văn thư (1973-1975)nơi phục vụ sự lãnh đạo của Tỉnh ủy.
6. Nhà ở của đồng chí Nguyễn Đắc Lộc phó văn phòng tỉnh ủy(1973-1975).
7. Nhà dã chiến đơn vị văn thư giai đoạn (1973-1975).
8. Bãi ngù, tử địa có gài lựu đạn chống trực thăng đổ quân, xe tăng bộ binh càn vào khu căn cứ.
9. Công sự chiến đấu cá nhân hình chữ L.
10. Công sự chiến đấu cá nhân hình chữ L.
11. Nhà bếp của Thường trực tỉnh ủy giai đoạn 1973-1975
12. Nhà đón khách tỉnh ủy giai đoạn 74-75
13. Công sự chiến đấu 2 người hình chữ Z
14. Nhà ở C279 đơn vị bảo vệ tỉnh ủy năm 1966
15. Hầm bí mật của đồng chí Nguyễn Xuân Trường (1969), Thường vụ tỉnh ủy, trưởng ban dân vận, được đào bằng đất dùng để trú ẩn khi địch càn vào.
16. Hầm bí mật của đồng chí nguyễn Thế Hữu (1966) Thường vụ tỉnh ủy, trưởng ban an ninh, được đào đắp bằng đất để trú ẩn khi địch tràn vào.
17. Công sự hình chữ Z, dùng để chiến đấu khi địch càn vào căn cứ từ hướng kinh hội đồng tường.
18. Hầm bí mật của đồng chí Trần Anh Điền, Bí thư Tỉnh ủy xây dựng năm 1966, được làm bằng lu mái đầm, dùng để trú ẩn khi địch càn vào căn cứ.
Ngoài những di tích, du khách còn được chiêm ngưỡng vẻ đẹp tự nhiên: Với những cây tràm có tuổi thọ trên 30 năm, sừng sững vươn cao giữa trời đất, dây bòng bong (IVy) bám quanh xanh rờn theo hình chóp nón trông rất đẹp mắt, với tuyến tham quan, có những đoạn đường còn giữ nguyên "đường chiến khu xưa", bóng tràm che mát rượi, với môi trường sinh thái tự nhiên và bầu không khí trong lành, với những tiếng chim hót, tiếng cá quẫy đuôi... tạo thành những âm thanh bình yên, êm ả, - Trinh tờ rơi khu căn cứ Xẻo Quýt - Bảo tàng Đồng Tháp.

Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2009

Hanoi men yeu oi

Mình lại có 3 ngày để thăm Hà Nội, nói thực thì là ra ngó Hanoi hihi.
Hành trình của mình: Tối đi chuyến bay Jesta - Một loại máy bay đúng là giá rẻ, không khác gì chiếc xe buýt nhưng chả sao vì dù sao nó cũng đưa mình về Hanoi nhanh hơn là đi bằng các phương tiện khác. Ở trong nhà chờ của sân bay mình không có tâm trạng nào cả cũng bình thường và chỉ mong sao mau đến nơi.
Chuyến bay đúng trễ hơn 15 phút, cũng chẳng sao. Lên rồi xuống, đi xe Buýt về khách sạn.
Ngày 2: Sáng, lên xe đi mà mình không biết nó lại là một ngày mệt mỏi và đói đến vậy.
Sáng, không kịp ăn sáng, lên xe đi luôn để check khách sạn, check vé múa rối nước, check... trước khi gặp khách lúc 09:00
Gặp lại ông khách quen tay bắt mặt mừng, mà lòng thì lo ngay ngáy vì những dịch vụ khác chưa kịp check.
Trao đổi kế hoạch, khách đi ăn sáng, mình thì chạy đi mua bản đồ cho pax...
Uh thôi lát xong ăn sáng cũng không sao.
Gặp lại pax, tìm chỗ rút tiền mà khổ cái ở cái thủ đô thân thương là vậy mà vào các ngân hàng, không ngân hàng nào cho rút tiền - ra cọc ATM mà rút và ra cọc thì cứ 1 lần rút thì 2 triệu và thử tưởng tượng giữa cái trời nắng nóng của Hanoi ngồi rút đến 60 lần cái 2 triệu kia mà ông khác của mình nhăn như khỉ ăn ớt. Nhưng rồi cái ATM cũng giở quẻ - chỉ được rút 20 triệu/ngày thôi - chuyến này thì - what is going on here....Ông pax của mình với vẻ bộ mặt đầy bực tức.
Xong, tạm biệt ông pax mình lại tiếp tục đi check, đi đặt các địch vụ.
Thôi cứ đi luôn rồi về ăn trưa một thể và thế là lại đi, không kịp dừng để ăn trưa luôn. Lang thang vào nhà hát Ca tru Thăng Long, ...
Chiều: 3h đồng hồ trên chiếc xích lô vòng quanh thành phố từ phố Tây Bùi Thị Xuân đến Lăng Bác, đến Phố cổ, lang thang ngồi với cái bụng mốc meo...
Tiếp tục đưa pax đi taxi đến khách sạn, nhà hàng, chuyến này thì sẽ ăn một thể. Pax đến nhìn nhà hàng ok được đấy, nhưng tao không thích ăn ở đây.
Ông pax khó tính chỉ ăn ở Metro Pole, vậy là lại về lại khách sạn, nhìn mình chắc là hết hơi nên ông pax mời vào ăn nhẹ ở Metro Pole, thực ra thì mình chả thích tí nào, ăn có một tí mà mất gần triệu bạc, nó sang quá, ăn mất ngon.
Pax đi xem múa rối nước - Bắc Nam cùng một màn nên cũng chẳng có gì lạ. Pax nhất định đòi mình vào xem cùng làm mình lại phải mua thêm vé để vào. Lúc về rủ mình đi ăn tối nhưng mình xin khiếu vì nhà xa và mai đi sơm nữa nên về.
Ngày 3: Sáng đón ông pax đi ngó lăng Bác, ngó bảo tàng Hồ Chí Minh, ngó bảo tàng quân sự, nhà tù hỏa lò, pax về check out, ra sân bay. Ăn trưa, pax ko ăn được toàn ăn khoai tây chiên hichic.
Pax gọi con gà mà ăn được 2, 3 miếng rồi chê. So làm sao được với nhà hàng 5 sao nhỉ???

Kết thúc hành trình với pax, về lại Hanoi, tranh thủ về quê BF chơi.
Một vùng quê yên ả, mình về được đến nơi cũng đã là 21h:00.
Chỉ kịp ăn rồi ngủ. Buồn ngủ rã cả mắt, mình chẳng còn biết trời trăng gì nữa. Khi tỉnh dậy buổi sáng thì trời đã lên cao. Mọi người mỗi người một việc, mình lang thang, tha thẩn hết sân thì ra bờ ao, hết bờ ao thì ra sau nhà, ngắm nhìn đụn rơm, cái bếp, nhìn cái xe thồ mà lâu lắm rồi mới thấy, nó rất miền Bắc.
Nhìn cảnh quê bình dị, yên ả mà cái cảm giác gia đình tràn ngập, thật đẹp thật bình yên. Mình tha thẩn nhìn ngó cái nơi mà BF của mình sinh ra và lớn lên, nghĩ ngợi và cười một mình.
Mình nằm chơi một tí rồi ngủ lúc nào không hay. Ăn trưa xong, nghỉ ngơi và lại tiếp tục hành trình Nam tiến,
Tạm biệt Hanoi, tạm biệt miền Bắc.








Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2009

Busy month

Dot nay tour tuyen nhieu ban ron qua, khong cap nhat blog duoc, de blog moc meo buon buon,
Minh moi di mekong 3 ngay ve gio lai di Cat Tien, thoi may ngay nua cap nhat mot the hichic.


What is news!

Tạm dừng những cuộc hành trình dài cho những chuyến đi 1 ngày