Thứ Năm, 14 tháng 8, 2008

Hanh trinh tay nguyen

Hành trình về với Tây Nguyên.

Trước khi chuẩn bị cho chuyến đi. Tôi nghĩ Tây Nguyên là một mảnh đất với nắng và gió, các bản làng dân tộc, núi non hung vĩ với Thác, và rất hoang vu. Tôi sẽ được lên đó cưỡi voi, được vào các bản dân tộc, xem cuộc sống đồng bào …
Tôi chọn mùa này tháng 8 để đi vì đơn giản mùa này là mùa thấp điểm đối với một công ty Du lịch và tôi có phép năm.
Phương tiện: Xe đò vì tôi nghi mình không thể đi xe máy cùng bố đến Tây Nguyên được, sẽ rất mệt…
Photobucket

Và đây là thực chất chuyến đi:

Đây là thời điểm chán nhất trong năm vì gần như ngày nào cũng mưa. Và 5 ngày tôi ở Tây Nguyên là 5 ngày mưa tầm tã.

Lên Xe và xuống xe: Phương tiện khám phá tốt nhất là bằng xe máy. Nếu bạn muốn khám phá Tây Nguyên thực sự.
Nên đi có bạn có bè có lẽ 4-5người thì tốt.
Hành trình của tôi:
Xuất phát từ Sài gòn (bến xe miền đông)12h30 đi Ninh Chữ. Đến Ninh Chữ -Ninh Thuận.
Photobucket
20h:00. Trên đường đi hai bên cảnh đẹp mê hồn với cánh đồng lúa, rừng cao xu, khu nuôi tôm, mướt một màu xanh.
Ninh Sơn - Ninh Thuận

B ãi bi ển Ninh Ch ữ d ài h àng 10km u ốn v òng cung, n ư ớc trong xanh. đ á x ếp h ình kh ô í r ất ng ộ. C ách b ãi bi ển kh ông xa l à nh ững c ánh đ ồng tr ồng nho, t áo r ất l ạ m ắt.
Photobucket

Cách đó 7km là tháp chàm với Ga tàu lửa Tháp Chàm, nếu bạn đi tàu lửa bạn có thể dừng ở đó thăm tháp trước khi đi Ninh Chữ. Làng gốm Bàu Trúc cũng là điểm tham quan thú vị của người Chăm.
Su�i Ninh Sơn/Ninh Thuận

Nếu bạn thích phiêu lưu, ban có thể đến thăm tháp chàm cổ của người Chăm, lối vào phải đi bộ và nếu mùa mưa thì tốt nhất là thôi.
. Từ Ninh Chữ ra quốc lộ 1 là 6km. Bạn có thể bắt xe đi Nha Trang (Quãng đường này thực sự rất đẹp, mướt màu xanh của dừa, núi, và của những cánh đồng nuôi tôm, cua.
16h chiều tôi đi Nha Trang đến 19h thì tới nơi. Ở ks Tiến Định 180k/night.
Thưởng thức nem nướng Nha Trang ở nhà hang Ngọc Tiên ngon mà rẻ.
Photobucket

Ngày 3: Sauk hi ăn sang Có thể đi xe buyt từ trung tâm đi thăm Tháp bà Ponaga,. rồi đi xe thồ hoặc taxi vào khu tăm bùn. 80k/pax
Photobucket
tha hồ mà tắm đủ từ tắm bùn, tắm nắng, ngâm nước nóng bể bơi nước khoáng nóng. Nhưng đừng có mà ngâm lâu (15phút) một lần ngâm là đủ.
Photobucket
Nha Trang
/Nha Trang

Tôi catch xe buýt đến viện Hải Dương Học. Và gọi xe Mai Linh đi Buôn Mê Thuột. Xe Mai Linh ngày có 4 chuyến 9h30,10:30, 14h30 và 15h15. đi mất 4 tiếng. Đi xe thồ hoặc taxi về khách sạn. Tốt nhất nên nói xe dừng lại khi đến trung tâm thành phố trước khi đến bến xe. Tôi ở khách sạn Thiên Mã nghe nói khách sạn này là vợ chồng với khách sạn Bạch Mã giờ thì ai kinh doanh đường nấy. Được một người trên xe giới thiệu đến Quán Ngon ở đường Bà TRiệu tôi tức tốc đến ăn thử nhưng thất vọng vô cùng. Vừa mắc ăn lại không ngon. Photobucket
Có hai cô váy ngắn cứ đứng đó nhăm nhăm đợi khách uống cạn bia là chạy đến rót và nhăm nhăm nhìn xem hết đĩa là mang đi. Mình prefer một cái quán local cơ chứ không phải là quán nhậu như thế này.
Từ Buôn Mê Thuột có xe buýt đi rất nhiều nơi tuy nhiên phải chờ hơi lâu.
Tôi đi cùng Ba nên chọn nơi nhẹ nhàng để đi: Tôi đi tuyến xe buyt đi Krong no và dừng ở thác Dray Sap. Một khung cảnh của rừng nhiệt đới hiện lên với rất nhiều cây to và đẹp, dây leo chằng chịt. Thác rất đẹp tuy nhiên con người đến đây tàn phá nó bằng cách xả rac với những bao ly nông và vở bao đồ ăn tạo nên một nỗi buồn cho những người đến sau. Nghe nói Đăk Nông sắp cổ phần hoá khu này hi vọng môi trường nơi đây sẽ tốt hơn.
Con thác đẹp này, nguồn nước này là hợp lưu của hai con sông Krong Ana và Krong No để trở thành dòng SeraPok(Dak Krong) huyền thoại, một trong hai dòng sông chảy ngược của Việt Nam. Và điều đặc biệt là từ đại ngàn Tây Nguyên, dòng sông SeraPok chảy qua 126km lãnh thổ Việt Nam và sang nước bạn Campuchia thêm 281km nữa để hợp cùng với dòng SeSan cũng từ Việt Nam đổ ra dòng sông lớn Mekong tại tỉnh Stung streng của Campuchia.
Sông Mekong lại về Việt nam qua đồng bằng châu thổ sông Cửu Long để ra biển. Vậy là mình cũng đang đứng trên một trong những chi lưu của sông Mekong - đi xa thế mà vẫn không thoát khỏi sông Mekong nhỉ?
Dray Nur

Dray Nur
Dak Nong

Đi them 6km nữa là tới thác Gia Long nhưng tôi không đi vì bố nói chỗ nào cũng là thác xem một cái được rồi thế có chán không chứ lỵ.
Photobucket

Sauk hi đi thác tôi đi xe buýt về trên đường lộ 14 về Buôn Mê Thuột có nhìn thấy biển chỉ thác Trinh Nữ nhưng cũng không dừng lại. Tiếp tục một chiếc xe buyt khác đi Buôn Đôn. (Xe hết lúc 17:30). Tôi chưa đến Buôn Đôn lần nào nên không biết nó có hai khu Sinh thái riêng biệt. Khu sinh thái cầu treo(gần hơn và xem được cầu treo, mộ vua săn voi. Tôi thì đi xa hơn một chút đến khu sinh thái của công ty Cao Su (từ chỗ dừng xe buýt đi bộ mất 2km) trên đường vào khá đẹp. tuy nhiên trời mưa nên … Vào gần đến khu sinh thái lễ tân mới mang xe car ra đón. Tôi chỉ vào khu sinh thái để ăn một bữa tối(ngon và rẻ với cơm lam và thịt heo nuôi nướng(2 xiên)
Photobucket
vì tôi không ăn được gà chứ không cơm lam ăn với thịt gà thì ngon phải biết. rau cải xào, một nồi lẩu cá với một bia và trà đá hết có gần 200k) và ngủ một đêm ở nhà sàn sinh thái. Định đi Cưỡi voi nhưng trời mưa và tôi cũng phải đi sớm (200.000/tiếng/con voi đi được 3 người). Tôi rời bản đôn về lại Buôn Mê Thuột bắt xe đi Chư Sê. Trời mưa tầm tã tôi chẳng đi được đâu. Định đi Ayun ha mà nghe nói mưa lắm không đi được đâu. Tôi ngủ ở nhà một người quen ở Thị trấn Chư Sê.
Toi toi di an oc nau chuoi ngon lam lam.
Photobucket

Chán quá hôm sau tôi bắt xe đi Kom Tum mặc dù trời mưa tầm tã tôi vẫn áo mưa, ba lô đi thăm nhà thờ Gỗ và cầu treo Konklor. Mấy buôn của người Bana gần đó.
Rong house
Bana house
Đồ ăn ở Kom Tum rẻ bất ngờ. Tôi thì muốn đi xâu hơn vào các bản làng bên trong nghe nói có dệt vải nhưng bố tôi mệt nên bắt taxi ra bến xe buýt về lại Pleiku ngủ một đêm.
Photobucket
Tôi cứ tiếc ngẩn ngơ vì vụ gần tới biên giới Lào chỉ qua cửa khẩu Bờ Y là tới PacXe (Lào), Vậy mà không đi được. Trước khi về ngủ lại ở Pleiku tôi năn nỉ bố dừng vào xem đôi mắt pleiku. truyền thuyết kể lại rằng bỗng nhiên một buổi sang thức dậy. buôn làng nọ thấy cả một buôn làng kia đi đâu mất tăm không còn lại một chút dấu vết thay vào đó là cái biển hồ này. Chuyện ngày nay kể lại rằng có hai nhà thám hiểm đi thám hiểm đáy biển hồ Tnưng đã không quay trở về và cũng không một dấu vết để lại. Tôi đến với biển hồ lúc trời mưa dần nhìn mực nước không cao lắm nhưng rất xanh, và view xung quanh thì không lời nào tả được.
Photobucket
Thực là một chốn thiên đường. Bồ tôi thì nói đôi mắt pleiku mưa nên ông thấy tét nhoèn. Photobucket
từ đồi vọng cảnh nhìn lại trông con đường đi vào đồi giống như chiếc mũi
Photobucket
và đôi mắt ở hai bên. Tôi nghĩ khu sinh thái chắc có chỗ nghỉ qua đêm nhưng ở đây thì không có. Tôi quay ra pleiku nghỉ đêm ở khách sạn Vĩnh Hội. khách sạn cũng đẹp và giá cả cũng được 10usd/night. Không ngờ pleiku về đêm lại mờ ảo đến thế. Tôi nghe nói có phở khô Gia lai ngon đi ăn thử nhưng đúng là tôi không thích lắm.
Tôi muốn thăm một số bản dân tộc ở đây hay mua quà lưu niệm gì đó nhưng không tìm được.
trẻ  chăn bò

Quay trở về Chư Sê hi vọng thời tiết sẽ tốt hơn nhưng vẫn vậy một màn mưa dày đặc.
Tôi ngán ngẩm nghĩ rằng chuyến đi của mình với mục đích lên đây để biết về các bản làng dân tộc, thác nước và cưỡi voi vậy mà chưa đến được bản dân tộc nào cho ra dân tộc . Thất vọng vô cùng ! Một buổi chiều mưa gió tôi quyết định phải đi xem quanh Chư Sê có gì vì mai tôi phải về thành phố rồi . Đi long vòng tôi tới được bản Jun cách Thị trấn Chư Sê chỉ khoảng 3,4km. Trời mưa, đường đất đỏ trơn, tôi cứ cố đi, đi thêm nữa. Tôi đến với Arba với những ngôi nhà sàn của dân tộc Jarai. Nhìn cuộc sống của người ta tôi thấy mình thật may mắn và thấy mình ích kỷ khi nghĩ dân tộc là nơi giữ lại những gì xưa cũ. Nhìn thấy cuộc sống thực bẩn thỉu của họ tôi thấy lo cho sức khoẻ và cuộc sống tương lai của họ. Nhìn những đứa trẻ lấm bùn hỏi tên họ không biết trả lời thế nào tôi thấy thương cho tương lai của chúng. Tôi tự hứa sẽ có ngày quay trở lại nơi đây nhưng tôi cũng không biết là quay lại nơi đây để làm gì. Tôi chỉ có cảm giác cái khoảnh khắc tôi đến với nơi đó sẽ đọng lại mãi trong tôi.
Photobucket

Photobucket
Photobucket

Tôi còn tìm được một thiên đường trên đường quay trở lại TT Chư Sê. Đó là một thung lũng con đường xuyên qua thung lũng tôi lạc vào một thế giới mơ với ruộng lúa bậc thang, một màu xanh tây nguyên ngút ngàn. Tôi đứng đó ngỡ ngàng sửng sốt. Tôi thấy được giá trị của chuyến đi này.
Chư Sê

Chư Sê

Chuyến bay của tôi bị delay vì thế tôi có thêm 1h để đi tìm nơi tôi muốn tìm nhà thờ plơi chuet
Pleiku
. tôi không có nhiêu thời gian ở đó nên tôi chỉ ngắm qua và đi vào nhà một người Jarai anh Joan anh làm những nhạc cụ dân tộc như đàn Tnưng, chuông gió…Vào đến nhà anh là âm thanh tây nguyên vang vọng.
Photobucket
Tôi mua một cái chuông gió nhưng về đến nhà phải bật quạt nó mới kêu thế mới biết cái gió Tây Nguyên góp phần làm cho Tây Nguyên có được cái đặc sắc riêng của mình. Tôi chẳng mua được gì ngoài lồ ô, trái bầu khô và bộ váy dân tộc. Khi trở lại Tp Hồ Chí Minh tôi lại có mong muốn đến với Tây Nguyên lần thứ hai vì cón nhiều điều chưa khám phá.
Truoc moi chuyen di nen xac dinh khoang thoi gian minh se o lai do? nen dat mot so dich vu nhu luu tru truoc. Mot chuyen di co dien den se dang gia hon. Ban co nhieu thoi gian relax hon

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2008

QUÊ HƯƠNG VÀ TUỔI THƠ TÔI





Quê hương tôi là ngôi làng có cây đa, cây thị đầu làng, nơi mà nghe nói có rất nhiều ma.
Tuổi thơ tôi là những ngày giáp tết, háo hức cùng mẹ đi chợ mua áo mới.
Quê hương tôi là những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay, mênh mang biển nước sau mùa gặt, máy cày chạy khắp đồng xa. Những tốp người theo sau máy cày vớt tôm cua cá.
Tuổi thơ tôi là những đêm cùng chị, cùng mẹ đi kéo giã ngoài mương. Mừng rỡ với những con cua óng, cựa quậy trong đêm.
Quê hương tôi là những trận lụt lội, cá nhảy cả vào sân. Người lớn thì lo lắng, trẻ con thì thích thú vì không phải ra đến tận ao để bơi.
Tuổi thơ tôi là sau những trận bão, thao thức đêm chờ trời sáng để nhặt bưởi nhặt hồng.
Quê hương tôi là những đường làng, những con ngõ nhỏ, những ngôi nha ngói mới xinh xinh bên những lũy tre, cánh đồng lúa trải dài vô tận. những nương ngô, bãi khoai, đường đê, những cánh diều trao lượn.
Tuổi thơ tôi là những khi lạc lối không biết tìm đường về. chui vào nhà ai đó chỉ khóc và không chịu nói gì với người lạ.
Quê hương tôi là những xóm làng về đêm với ngọn đèn dầu leo lét bên chiếc mâm to đầy dầu để bắt con thiêu thân bán cho hợp tác xã.
Tuổi thơ tôi là những ngày giáp tết, cùng em mang phiếu ra hợp tác xã xếp hàng nhận đậu nhận đường.
Quê hương tôi là những xóm nhỏ, nhà nhỏ với cái ao nhỏ xíu mà ngỡ là cả thế giới, cả đại dương.
Tuổi thơ tôi là những cuối tuần cùng bố đi bắt cóc đồng về làm chả.
Quê hương tôi là những cánh đồng màu xanh tươi, những hình ảnh bà, mẹ gánh nước ngoài đồng tưới ngô, khoai.
Tuổi thơ tôi là những ngày cùng chị ngoài đồng vác quốc trở ải, những khi xẻ nước vào đồng, mót lúa, nhặt khoai, bắt trừng quốc luộc, nướng ăn.
Quê hương tôi là những đêm trăng sáng, hoa cau tỏa ngát hương đêm, ông kể chuyên cổ tích, các cháu chơi đùa hát ca.
Tuổi thơ tôi là những khi cùng bạn chơi khăng đánh đáo, chơi chắt chơi chuyền, thổi lof nướng khoai.
Quê hương tôi là những bà, những mẹ tảo tần khuya sớm, là những chiếc loa phóng thanh nơi đầu cột điện. Bài hát em là búp măng non...
Tuổi thơ tôi la niềm tin vô điều kiện vào người lớn, kiểu như: Không ngoan sẽ bị ông Hùm ăn thịt. Ăn hạt sẽ bị mọc cây trong bụng.
Quê hương tôi là nơi có một thời gian đi xa tôi không hay nhắc về nó, nhưng sau đó lại canh cánh nỗi nhớ về nó và rồi từ đó xếp nó trang trọng trong góc trái tim và mãi mãi.
Tuổi thơ của tôi là khi mẹ kể về một chuyến đi mãi tận tỉnh Bắc Giang với rừng hạt dẻ, nghe nói có cả núi và gấu mùa đông chỉ mút chân ăn dần. Ôi nơi đó đúng là thiên đường, là cảnh đẹp trần gian. Mình đã ước, mình có thể đến nơi thiên đường đó.
Lớn lên tôi đã có cơ hội đến với thiên đường ở tuổi thơ. Giờ tôi lại ước được trở về nơi tôi cho la thiên đường đó là tuổi thơ tôi.

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2008

CHECK TOUR

Công ty du lịch, cứ nghe nói check tour là thấy thích nhưng đi mới biết nó khủng khiếp đến cỡ nào.
Photobucket

Gánh nặng trách nhiệm đè vai, phải tìm cho ra được cái gì đó, phải độc đáo, phải đặc biệt.
Photobucket

Giam khổ? tất nhiên là có, check tour mà nghĩa là cùng với con ngựa sắt và suốt ngày trên con ngựa sắt đó.
Photobucket
Cái nắng, cái gió, cái mưa tầm tã... Nhưng có là gì khi mình tìm ra cái gì gì đó.
Sướng? Tất nhiên là có, được tự do đi và đi, không phải guide ai cả, đi để tìm hiểu thôi, để biết toàn diện.
Photobucket

Nếu yêu cầu đi check tour nữa, có đi không?
E hèm Có.

Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2008

Hoa cỏ may – Vũ Thị Tươi








Em cứ nghĩ em như hoa cỏ may

Anh là gió lay hồn em thoáng chốc

Nhưng bất chợt một sáng choàng tỉnh giấc

Mới biết rằng cơn gió chỉ vu vơ

Em giận hờn ghét lây hoa cỏ may

Em vò nát, ném tung vào vô vọng

Lại thấy ngốc cớ chi mình nổi nóng

Gió đã đi, đâu dễ sẽ quay về.

Rồi một chiều buồn trống vắng tâm tư

Thấy thấp thoáng xôn xao đồng cỏ lạ

Phải chăng gió những chiều xưa thương nhớ

Lại quay về đùa những bông cỏ may.?



KÝ ỨC TÌNH YÊU – Trần bá chung








Giọt nắng cuối cùng tiễn ngày xa bóng núi

Đêm ưu tư trắc ẩn dáng ai về

Anh vô tình đi qua tuổi đan mê

Nỗi nhớ trở mình nghe niềm đau rạn vỡ

Ký ức tình yêu lăn qua miền thương nhớ

Chạm vào vết đau muôn thủa

Vỡ òa lời hẹn năm nao

Tuổi hai mươi xa lắc một vì sao

Rơi xuống đời em như mảnh tròn hạnh phúc

Cứa vào thời gian…

Vết thương không tự luân hồi

Năm tháng lùi xa em còn nhớ đến thôi

Gã trai khờ ôm đàn nghe cỏ hát

Hoa sữa nồng nàn tình yêu còn bỏng rát

Hạnh phúc lăn dài trên lối cũ không em.



KHÓC GIỮA CHIÊM BAO- Vương trọng








Đã bao lần con khóc giữa chiêm bao

Khi dáng mẹ hiện về năm khốn khó

Đồng sau lụt đường đê sụt lở

Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn

Anh em con chịu đói suốt ngày tron

Trong chạng vạng ngồi co ro bậu cửa

Có gì nấu đâu mà nhóm lửa

Ngô hay khoai còn ở phía mẹ về

Chiêm bao tan nước mắt dần dề

Con gọi mẹ một mình trong đêm vắng

Dù biết lời con chẳng thể nào vang vọng

Tới vuông đất mẹ nằm nơi lưng núi quê hương

Con lang thang vất vưởng giữa đơi thường

Đâu cũng sống không đâu thành quê được

Còn quê mẹ nơi cuối trời tít tắp.

Con ít về từ ngày mẹ ra đi

Đêm tha hương con còn lại những gì

Với đời thực chẳng bao giờ gặp nữa

Mong hình mẹ hiện về trong giấc ngủ

Dù thêm một lần con khóc giữa chiêm bao.



BIẾT LỠ RỒI TÔI VẪN YÊU EM- Puskin








Biết lỡ rồi tôi vẫn yêu em

Bóp chặt tim mình tôi chúc em hạnh phúc

Tôi chúc em mà lòng đau buốt nhức

Đó là điều em không thể biết đâu

Tôi nhận về tôi tất cả nỗi đau.

Để em được sống trong tình yêu cháy bỏng

Vì quá yêu em nên tôi không muốn

Em phải bận lòng vì tôi vẫn yêu em

Thời gian dần trôi tôi tự nhủ lãng quên

Nhưng không được tình yêu là ngọn lửa

Bao nhọc nhằn khó khăn gian khổ

Cũng không xóa nhòa được tình yêu em sâu thẳm trong tôi

Biết lỡ rồi tôi vẫn yêu em

Câu thơ cũ đã trở thành mong ước

Nhưng tôi biết đó là điều không thể có được

Nên biết lỡ rồi tôi vẫn cứ yêu em.

What is news!

Tạm dừng những cuộc hành trình dài cho những chuyến đi 1 ngày