Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2008

GỬI MỘT NGƯỜI BẠN

Jason trở lại Việt Nam mang theo những kỷ niện về những người bạn Việt nam từ kỳ nghỉ ở Việt Nam năm trước.
Chỉ có một điều khác là Jason không đi cùng ai mà đi một mình. Mang theo nỗi buồn nặng trĩu về nhân tình thế thái, nỗi buồn thất tình chăng? - chỉ biết rằng trông Jason rất buồn. Chúc cho Jason trở lại vui vẻ và hạnh phúc hơn trước kia nhé

Thứ Năm, 11 tháng 9, 2008

Hanh trinh Cambodia

Công ty mình dự định 18/09 đi Cambodia 04 ngày.
Mình đang hao hức xem ngoài Việt Nam nó sẽ thế nào.
đúng là một chuyến đi đặc biệt và nhiều ý nghĩa. Mình thật sự rất thích và ngộ ra nhìều điều.
Hành trình của chúng mình tuy vội vã và quãng đường thì dài rất dài, mệt mỏi nhưng sau chuyến đi ai cũng vui và hạnh phúc, ấn tượng rất tốt về người Cambodia cũng như phong cảnh(trải dài như một dải lụa) của họ.
Cả đoàn có 7 người( mọi ngươi đùa là small group, maximun 7 people. Xuất phátlúc 7h30 của xe Sapaco đi Siem Riep tuy nhiên do ít người đi Siem Riep nên thay vì đi của khẩu Sa Mat thì họ cho chúng mình đi đường vòng nghĩa là qua Phnomphenh(Bực mình) sáng đến biên giới Mộc Bài(Tây Ninh) lúc 9h30. Sang đến cửa khẩu BaVet(Svay Riêng-Cambodia) lúc 10h30.
Tiếp tục đi 2h30 phút theo lộ 1 để tới Phnomphenh lúc 13h00. Phong cảnh hai bên đường thật là ngoạn mục. Những cánh đồng lúa thẳng tắp xem vào đó là những cây thốt nốt vươn cao làm ta liên tưởng đến phong cảnh đồng quê yên bình và đẹp như một bức tranh.
dong lua
Tuy nhiên mọi ngươi đều có cảm tưởng giống nhau chưa thấy sự xa lạ ở đất nước này.Trước khi đến Phnomphenh xe phải qua phà Neck Luong(Sông Mekong. Ở đây người ta bán cơ man là những con như dế, cào cào, ếch, tôm...nhện. đầy một xe chở gà...xe lôi thì có một xe máy mà chở theo sau nó là cả một thùng tải dài đến 4m.
ăn trưa tại Phnom Phenh và vào một quán ăn người Việt(Vẫn chưa cảm thấy Cambodia)Tuy nhiên những con phố đi qua đấy những xe hơi san sát, nhà tuy bình thường nhưng thấy xe hơi nhiều ai cũng khen Cambodia giầu.
14h xe khởi hành đi Siem Riep. Chặng đường 7h đồng hồ theo con lộ 6 này có đoạn rất xấu, phong cảnh hai bên điểm xuyết với những ngôi nhà sàn,
Photobucket
nước ngập tràn ruộng đồng giống Mekong Delta ở Vietnam. Trời bất ngờ đổ mưa xối xả.Tất cả ai cũng mệt nhoài và ngủ. Mình thì thấp thoáng buồn nhìn ra màn mưa dày đặc. Mưa chỉ một địa phận, đoàn dừng chân tại một điểm dừng cạnh lộ 6. Mọi người bắt đầu làm quen với ngôn ngữ mới,con người mới, giờ mới cảm thấy chút Cambodia vì phải sử dụng ngôn ngữ chính là tiếng anh. thật bất ngờ vì những em bé bán rong, biết rất nhiều thứ tiếng và nói rất hay, nghệ thuật bán hàng thì khỏi nói, luôn nở nụ cươi trên môi: You are beautiful, handsome, it;s dilicious only 1$/cơm lam và sau đó thì tôi cũng mua một thanh cơm lam với giá là 1000 ria tức là 4000VND. Nhìn họ thật đáng yêu cả đoàn ai cũng thích cách mà người Cambodia thể hiện.
chặng đương tiếp theo có phần đẹp hơn và thật ấn tượng về một Cambodia xanh và rất nghệ thuật. Mình cứ muốn lưu lại cái đẹp đó mà không thể nào ghi được: Những cánh đồng xen lẫn là hàng cây thốt nốt vươn cao, những ngôi nhà sàn đơn sơ, phía trước là hồ ao trong xanh với những bông súng, bông sen chớm nở. Xa xa là những chú trâu đen no bụng với cỏ non.
Đoàn đến Siem Riep lúc 20h30 và checkin vào khách sạn(Roya Mekong Palace)đường Sivatha lúc 21h00. Mọi người tranh thủ tắm táp, đoàn tìm điểm ăn tối tại một nhà hàng và mình đã được ăn món Cambodia (Amok)-một món ăn đặc trưng của Cambodia, nó có vị đặc trưng và béo của nước dừa, cá và mùi gì đó thơm thơm mà mình chưa biết là từ cái gì. Cơm ở đây thật ngon và dẻo. Kết thúc lúc 11h đoàn về khách sạn nghỉ ngơi sau một ngày vật vã. Bảo và Trâm lúc trước chưa kịp tắm khi vào nhà tắm đang gội đầu thì mất nước hehe nghe nói Bảo nhà ta phải ngồi chờ nước chảy từng giọt để gội cho xong cái đầu (hen gi moi người cứ thấy Bảo ta gãi đầu vào ngày hôm sau.
Với minh một con người mà bốn bể là nhà thì chẳng có gì là khó ngủ kể cả đó là đêm đầu tiên nơi xứ người.
chuông báo thức reo mà 4 người không ai chịu dậy tắt. Ms Trâm xung phong dậy tắt điện thoại thế mà chuông báo thức vẫn cứ reo. Cuối cùng thì cũng dậy được lúc 6h30
Photobucket
Ra bể bơi làm một vòng trước khi ăn sáng. thật sảng khoái và dễ chịu.
Hôm nay đoàn sẽ đi thăm Angkor- điểm du lịch chính trong hành trình Cambodia-Báu vật quý giá nhất của người Cambodia. Một kỳ quan thế giới. Đền được xây dựng từ đầu thế kỷ XII khoảng năm 1150. Là ngôi đền lớn và nổi tiếng nhất trong quần thể đền chùa trên thế giới. Đây là một quần thể kiến trúc gồm 600 công trình kiến trúc nằm rải rác trong vùng rừng núi rộng 45km2. Đền Angkor là kiến trúc của Ấn Độ giáo, vừa là đền chùa vừa là lăng mộ của hoàng đế Javavarman I. chung quanh đền có hào rãnh vây quanh, thiết lế cân đối, diện tích tường bao quanh là 83.610m2. hấp dẫn và quan trọng nhất là Angkor Thom, Angkor Vat, Bayon, và Taprhom.
09:30 đoàn lên tuktuk giá 11$/tuktuk đi thăm Angkor.8km đến được điểm đến cả đoàn vào mua vé tham quan cho 1 ngày là 20$ thật mắc quá nếu tính ra tiền Việt. Nhưng ai cũng hạnh phúc vì đã biết trước giá rồi đồng thời lại còn được chụp hình scan vào vé luôn làm mình không nỡ vứt vé đi(Một cách làm rất hay của người Cambodia).
Đoàn tham quan Angkor wat trước- một ngôi đền thờ của Hindu giáo. chặng đường đi vào ai cũng trầm trồ thật là một bức tranh thuỷ mặc. Angkor nằm giữa rừng nhiệt đới bao phủ bởi cây những cây cổ thụ. Dường như mình chưa thấy nơi nào đẹp như thế. Sửng sốt và thán phục đó có lẽ là cảm nhận chung của mọi người khi đến đây. Mình đã thấy nó nhiều trong phim ảnh nhưng đúng là không thể có được cái cảm giác này ta đang đứng đây, ta đang cảm nhận.
Photobucket

Những con người, những vũ điệu, những nụ cười,tất cả nói lên sự kỳ vĩ, nhẫn nại, tươi vui của đất nước rất đỗi nghệ thuật ngay trong cái bình thường của đời sống.
Để xây dựng Angkor người ta mất 300 năm. Người ta có câu:
Trăm năm bia đá cũng mòn huống chi đây đã là mấy nghìn năm - nên nhưng công trình ở đây cũng đang xuống cấp nghiêm trọng. Vừa nhìn thấy ba cái tháp cụt đầu Ms Hà đã sửng sốt: Ơ trời ba đỉnh tháp đi đâu mất rồi??? mọi người thì không để ý lắm vì lần đầu tiên tới đây ai biết là tháp đó có đỉnh hay không hihi...tuy nhiên khi đi vào trong thì thấy một sự thật Angkor Wat đang bị tàn phá theo thời gian. nghe tin rằng AngKor Wat sẽ đóng cửa 20 năm để tu sửa.
Chưa hết sửng sốt về Angkor Wat tuktuk lại đưa chúng tôi đến cổng vào của Bayyon.
Photobucket
south gate bayon

đây là công trình kết hợp giữa hindu và phật giáo được xây dựng vào năm 1200. Nó được tạo thành bởi quần thể 54 tháp đá.Dù bạn đứng ở bất kỳ vị trí nào cũng có 200 tượng phật đang nhìn bạn. Lúc mới nhìn mình thấy nó ngổn ngang nhưng đúng là hòn đá nào cũng có tác dụng của nó và kiến trúc sư thì không còn phải nghi ngờ về tài năng của họ.Ms Hà đã đến đây nhiều lần nên cô đóng vai như là một khách Balo đầy trải nghiệm, nghiêng ngó tìm góc hình đẹp để chụp. Mọi người thì thi nhau méo môi, vẹo mông, nheo mắt để chụp được phong cách của Bayon.
Photobucket

đoàn ăn trưa tại quán ăn bình dân trong khu đền Bayon. Mưa xối xả làm mọi người chùn bước tham quan. tuy nhiên khi mưa giảm dân đoàn lại tiếp tục tham quan một vài ngôi đền nhỏ nhưng lại là ấn tượng sâu sắc nhất trong chuyến tham quan nay đó là đên:Thom Ma Nom -Một ngôi đền vắng người được xây dựng vào thế kỷ 11, cái vẻ rêu phong rất cổ kính và dường như vẫn còn nguyên vẹn làm mình có cảm giác về sự trường tồn của ngôi đền này.
Tiếp theo là đền Ta Keo: Nếu như những ngôi đền trước đó mình thán phục bởi những nghệ thuật, những hoạ tiết điêu khắc đá thì lại không có ở ngôi đền này nhưng sự hoành tráng của nó với độ cao 30m và sự mộc mạc của nó lại làm cho mình có cảm giác đang khám phá và phân vân. Ngôi đền đá để rất lung tung và có cảm giác như công trình đang xây dựng nhưng không phải thế nó là công trình đã hoàn tất và thờ thần bò của đạo Hindu tuy nhiên đá ở đây là loại đá hoàn toàn khác so với những loại đã sử dụng trong các công trình khác của Angkor đó là đá xanh không thế điêu khắc lên đó được. Tất cả Angkor là đá và đá, nó kỳ vĩ, hoành tráng như là đá của tất cả Cambodia được mang vác hết về đây và đúng là như vậy không chỉ đá ở Cambodia mà còn có sự hỗ trợ của đá ở Lào và Thái lan.
Rời đền chúng tôi háo hứng với ngôi chùa được quay trong phim Bí Mật ngôi mộ cổ - chùa Ta Phrohm: Chùa nằm ở phía Bắc đền Angkor, đây là nơi thờ phật giáo được xếp bằng những phiến đá lớn, là một trong những công trình kiến trúc chủ yếu trong di tích thành Angkor. Vào cuối thế kỷ XII, để tưởng nhớ mẫu thân của mình, quốc vương Yasovaraman 7 đã cho xây dựng ngôi chùa này. Lúc đó trong chùa có 3000 tăng nữ, 18 cao tăng. Đây là ngôi đền được phát hiện sau cùng và nằm sâu trong rừng rậm. Tôi đã thích nơi này ngay từ lối vào vì đó là rừng rậm nhiệt đới với rất nhiều cây gõ đỏ, bằng lăng, cây tung lớn. có những cây to thẳng ước chừng 50m. Ấn tượng về ngôi chùa này là sự tàn phá của thiên nhiên đối với kiến trúc này. Những thân cây cao lớn mọc trên những vách đá làm xiêu vẹo công trình và đang ngày một tàn phá nó. Những rễ cây Tung toả rộng ôm trọn cửa ra vào, cheo leo trên nóc chùa vắt ngang tường thành như những con trăn khổng lồ ôm trọn, văn nát cái tưởng chừng như trường tồn kia của con người.
cho nao day?

Đây là ngôi chùa đá hoang phế nhất, ấn tượng nhất kích thích sự tò mò, khám phá trong chuyến hanh trình tham quan của chúng tôi. Ta Prohm tiễn chúng tôi bằng những con người bán rong thổi sáo, đáng Violong và bán đủ thứ mặt hàng
Photobucket
tuy nhiên nó không làm chúng tôi bận tâm lắm.
Chúng tôi kết thúc chuyến tham quan Angkor bằng việc leo lên đỉnh Bakheng - một ngọn núi nằm độc lập ở gần thành Angkor để ngắm hoàng hôn. Có lẽ đối với khách tham quan trong một ngày thì đây là nơi nói lơi chào tạm biệt Angkor. Trên đỉnh núi là - ngôi đền Phmon Bakheng được xây dựng khoảng năm 900 sau công nguyên, đền được xây dựng theo kiểu kim tự tháp gồm 5 tầng, mỗi tầng đều có tháp. Từ đỉnh núi nhìn ra bốn phía là rừng rậm, hồ sâu, toàn cảnh đền tháp Angkor hùng vĩ,
Photobucket
ai cũng có suy nghĩ cho riêng mình, tôi thì luôn cố nhìn và nhìn bằng tất cả các giác quan mà mình có để lưu giữ để không tiếc nuối khi không còn có cơ hội quay lại mảnh đất mà tôi đặt chân qua. Nhung nhung ban di cung toi thi noi toi chang nhin duoc gi ngoai anh chang cambodia nay. hehe
Photobucket

chúng tôi trở về khách sạn và đi ăn tối tại nhà hàng Dead Fish gần khu Pub street, nơi đó có múa Apsara của người Cambodia. người của họ thật dẻo múa lúc nào cũng cong như hình chữ "S". Ấn tượng của quán này là sự kỳ lạ của kiến trúc và nội thất là những bánh xe hơi làm bàn ăn, nệm làm ghế ngồi và ròng rọng để lấy thức ăn và cái này là ấn tượng mãi không phai của tôi: 5,5$ cho món xúp của tôi bên trong bao gồm 8 miếng tai nấm mèo, 8 cọng rau cải ngọt, 5 cọng ngó sen và nước dùng nửa tô. Tuy nhiên nước ngọt vị tự nhiên có thể là nước hầm từ sương heo hay gì gì đó.
soup
I enjoy my soup in anyway hehe...
Kết thúc buổi tối bằng việc vào bar. chúng tôi tìm cho mình quán Bar ngồi uống, tôi chọn Coctail Grassshopper, chán phèo, tuy nhiên rất rẻ.
Kết thúc ngày 2 tại Siem Riep.
Ngày 3, chúng tôi thực sự không biết là mình làm gì vào ngày này cho đến buổi sáng khi sếp thông báo là sẽ đi chương trình "stay another day in Siem Riep" - Và đây là cảm nhận rất ấn tượng và thú vị để biết một cái khác ngoài sự hoành tráng, rực rỡ của thành phố Resort này.
chúng tôi đi tuk tuk 12km để đến với làng Ray, một ngôi làng nghèo khó ngoại ô Siem Riep, đến với trung tâm Shang Kheum Centre.
Photobucket
Nơi có 54 trẻ em bị bỏ rơi không gia đình được tập trung về đây, chúng tôi đến, chơi với các em, các em cũng dạy chúng tôi nhiều bài hát, trò chơi, chúng tôi cùng chơi, cùng vui cười, lưu luyến khi chia tay và mong có ngày sẽ quay trở lại.
Xe khởi hành đi Phnom Phenh lúc 11h30. Các chuyến xe du lịch đều hết chỗ vì thế chúng tôi đi bằng xe đò. Một hành trình lúc đầu có vẻ bực tức nhưng đúng là hành trình chúng tôi thích (more interact with local people).
Chúng tôi về lại Phnomphenh trong sự tiếc nuối ở Siem Riep nhưng dẫu sao về thủ đô xem có gì đặc biệt không.
chúng tôi lại sử dụng phương tiện Tuk Tuk để đi và hành trình tuktuk ở Phnom Phenh là hành trình kinh sợ và mệt mỏi nhất,
Photobucket
chúng tôi lần lượt qua các con phố bẩn thỉu và ô nhiễm, xây dựng khắp mọi nơi, nó khác xa với những trải nghiệm khi chúng tôi chỉ đi lướt qua vào ngày đầu trên đường đi Siep Riep. Cuối cùng chúng tôi cũng tìm được một nhà nghỉ để ở đó là nhà nghỉ gần cung điện hoàng gia - So Kha Heng trên đường 178. Chúng tôi được dạo quanh một vòng PhnomPhenh và Phnom Phenh chỉ có ý nghĩa gì đó khi chúng tôi được 2 người bạn Cambodia
Photobucket
dẫn đi vòng quanh và ăn ở một quán ăn rất local - đó là quán Guita de Amour Photobucket
trên đường 392 - Quán ăn này nằm trong một con phố hết sức yên tĩnh và lãng mạn chúng tôi được giới thiêu ăn những món ăn cũng local như kiến xào với hành tây và bò - món ăn đặc trưng và ngon theo đa số các bạn trong nhóm nhưng tôi thì không ăn được vì khi cắn vào con kiến nó có vị chua và the tiết ra làm tôi rùng mình.
Photobucket

Thưởng thức bia Angkor thì nên lấy chai nhỏ vì nó có vị hơn. Đặc biệt chúng tôi được biết đến cái vị mà trong mấy ngày ở Cambodia chúng tôi chỉ biết đặt tên là hương vị Cambodia đó là KHa Moc -hoá ra trong các món ăn người Cam luôn cho loại mắm đặc trưng đó vào. Ấn tượng nữa với người Cambodia là họ nói tiếng anh rất siêu. Họ còn làm việc rất chăm chỉ, hăng say và ... tôi thán phục.
PhnomPhenh về đêm trên những con đường thật tối vì không có đèn đường,
Ngày 4 chúng tôi có dự định tham quan nhiều nơi tuy nhiên cuối cùng đã không tham quan được gì và chỉ kịp đi shopping tại market centre trước khi lên xe về lại Vietnam. Tôi không mua được gì nhiều tuy nhiên khi về đến cửa khẩu mọi người lại nổi hứng xuống xe vào siêu thị miễn thuế để mua đồ và tôi đã thành con buôn tại đây. Tính ra mình đi buôn cũng được vì dẫu sao cũng lời được khoảng 15000 tuy nhiên lại không lấy được tiền gốc huhu...
Photobucket

hành trình về bằng xe buýt là một hành trình gian nan vói việc chen lấn và chật chội trong chặng đường dài 2 tiếng đồng hồ. Tuy nhiên có là gì so với cái mà mình đã có được trong chuyến đi 4 ngày qua.
đây rồi thành phố rực đèn hoa - thành phố Hồ Chí Minh -Vietnam.
Do you like it?
I like it - art art hehehe...

Thứ Hai, 1 tháng 9, 2008

Rung tram Tra Su - An Giang

Rừng Tràm Trà Sư thuộc xã Văn Giáo, huyện Tịnh Biên, tỉnh An Giang - Điện thoại: 0763877423 - 218025
Nếu đi Từ Long Xuyên thì theo đường đi Tri Tôn, qua thị trấn Tri Tôn đến xã Vĩnh Trung, theo đường đi Núi Cấm (lộ 984) hướng về Châu Đốc, đến Km số 7 qua cầu Bưng Tiền thì có đường lộ đá rẽ phải khoảng 3.5km là tới rừng Tràm.
Với tổng diện tích 845ha, vùng lõi và 643ha vùng đệm nằm trong hệ thống các khu rừng đặc dụng của Việt Nam và được công nhận là khu bảo vệ cảnh quan vào ngày 25/07/2005.
Khu rừng cách biên giới Việt nam - Cambodia chỉ 10km, trên tuyến du lịch liên hoàn với các khu du lịch Núi San, Núi Cấm và đồi Tức Đụp.
Là khu cảnh quan độc đáo vùng Tây sông Hậu, đây là di tích lịch sử ghi lại cuộc kháng chiến chống giặc ngoại xâm của quân, dân An Giang.
Đến đây, du khách có thể dùng xe đạp đôi đạp theo đường vòng tròn khu rừng Tràm hay dùng xuồng bơi lội xuyên rừng tràm khám phá đời sống của các loài chim trong đó có Cò Lạo Ấn Độ (loài chim đang có nguy cơ bị tuyệt chủng).
Rừng Tràm có thảm thực vật vô cùng phong phú (140 loài trong đó có 79 dược liệu quý). Quần xã thực vật thân gỗ chỉ có cây tràm.
Động vật hoang dã: 11 loài thú (5 loài dơi, 4 loài gặm nhấm)
70 loài chim (có bộ đến 26 loài). trong đó có 2 loài quý hiếm được ghi trong sách đỏ Việt nam là cò lao ấn độ(Giáng Sen) và Cổ Rắn (Điêng Điểng).
22 loài bò sát.
5 loài ếch nhái.
Tài nguyên Thủy sản: 23 loài cá thuộc 2 nhóm:
10 loài cá đen (Cá Lóc, Trê, Rô...) xuất hiện quanh năm.
13 loài cá trắng (cá Mè Vinh, cá Linh, Lăng...) chỉ xuất hiện trong mùa nước nổi.
Đặc biệt đến đây có thể thưởng thức trà Cỏ Bắt - độc nhất vô nhị mang lại cảm giác tươi mát và an thần.


Thứ Ba, 19 tháng 8, 2008

Ex rock

Nhờ có sinh nhật của một bạn trẻ nhất công ty và định kỳ dã ngoại của innoviet mà cả công ty được đi leo núi ex rock ở Quận 2.
Photobucket

Lần đầu tiên mình được leo núi đã và fun như thế.
Hôm chủ nhật tuần trước mình đi công viên Nước Đầm Sen. Chơi mấy cái trò trượt nước. Lúc đầu cũng sợ nhưng sau chẳng thấy gì mấy. Mình cũng chẳng muốn thử lại cảm giác ấy nhưng đúng là đi leo núi mình thấy thích thật. Chỉ là fun thôi vì mình chỉ tim chỗ để chèo lên còn có người người ta kéo dây cho. Đã nhất là lúc nhảy xuống.
Đoạn mà A Bao và Thủy trèo lên lấy quà mới thật hấp dẫn hehe...
Photobucket

Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket

MỘT THOÁNG QUÊ HƯƠNG

Cuộc sống cứ trôi đi, ngày nay, công nghệ thông tin đã làm chủ con người, thế giới như gần hơn.
Tôi dường như đã quên hẳn tuổi thơ với làng quê, cuộc sống cơ cực ngày nào cho đến hôm nay. Tôi ngồi uống trà và nhớ về quá khứ. Bạn sẽ nhớ gì khi nghĩ về tuổi 12?
Còn tôi, ngày đó theo các mẹ, các chị đi từ tờ mờ sáng một quãng đường 6km sang bên "Sổ"-một địa danh ở huyện Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình chỉ cánh đồng cói (sợi lát) để nhặt cỏ cói về làm mồi đun, cứ chiều chạng vạng tối là một đoàn người lũ lượt với gánh cói nặng trên vai vội vã về phía làng tôi. Nếu tôi là nhà thơ, nhà văn hay là nhà nhiếp ảnh hẳn tôi sẽ có được những tác phẩm để đời chứ chẳng chơi.

Lan man thêm tý nữa mình lại thèm mấy món quà quê: Nước chè xanh với kẹo gừng
Bánh gio giải nhiệt và bánh khúc gói lá chuối nhà quê ôi ôi quê tôi

Nam cat tien



Tôi đi chương trình Nam Cát Tiên(2ngày ngủ bầu sấu), một hành trình đáng nhớ trong tôi,
Đi Nam Cát Tiên thì tôi đi nhiều nhưng đây là lần đầu tiên tôi ngủ bầu sấu. Vừa đến với rừng, rừng đón chúng tôi bằng một trận mưa như trút nước. Vừa sỏ giầy, vừa nhìn mưa tôi như muốn chùn bước. Tuy nhiên 2 vị khách của tôi thì không. ok mặc áo mưa đi rừng. Chúng tôi lên xe đặc chủng 10km đường vào và đi trekking 5km đường rừng.Tôi ngao ngán khi nghĩ đến những con vắt khủng khiếp mà lần trước tôi đã cho nó khá nhiều máu.
May mắn thay khi bắt đầu trekking chúng tôi mới biết ở khu này không bị mưa như ở khu trung tâm. thanks god
Treeking trong rừng được một lúc im lặng nhìn lên, nhìn xuống, nhìn bốn xung quanh và phát hiện một số thứ nhưng cũng chẳng đáng gì ngoài cây, cỏ, khỉ, chồn.
Mưa bắt đầu nặng hạt trên lối mòn chúng tôi đi. Vắt bắt đầu tấn công. đầu tiên là đếm được sau thì trên trăm con nên mệt quá không đếm nữa.
Đi mãi, đi mãi khách của tôi mới nói khách không nghĩ rằng con vắt lại kinh khủng đến vậy. treeking từ 2h30 mà mãi đến 5:00PM mới tới nơi. Khung cảnh một màu âm u. Nhận giường, nghỉ ngơi, tắm táp. Mình thì thích vì đến nơi là tốt rồi. Còn khách thì nhìn nhà vệ sinh trong trạm kiểm lâm bầu sấu rồi lắc đầu.
Khi tắm xong khách hỏi nice shower? mình chỉ cười không nói gì.
Lúc trời chiều mình chỉ mong nhìn thấy con cá sấu bơi lội, nhưng không chỉ một màn mưa. Mấy anh Kiểm lâm nói mùa này nó đang đẻ con nên không ra.
Xung quanh hồ có nhiều loài chim nước đang kiếm mồi. Mình nghỉ ngơi đợi cơm tối.
Lúc ăn cơm mới thật hay. Vừa ăn vừa đuổi muỗi. Muỗi nhiều vô chừng kể, vo ve vo ve, điếc hết cả tai. Điện thì dùng năng lượng mặt trời nên cứ mờ mờ, tỏ tỏ... Vinaphone không có sóng. Mình lại nhớ cảm giác hôi khi mới có điện ở quê.
Ăn xong thì ngồi chòi quan sát nói chuyện, chờ thú tới. Chờ mãi, nói chuyện mãi, xem ti vi mãi mà vẫn không thấy con thú nào bén mảng tới. Đèn pha quét đi, quét lại vẫn không có rồi bỗng nhiên từ xa thấy có 2 đốm sáng nhỏ. Cá sấu đấy. Mình đến hồ cá sấu chỉ nhìn được hai cái mắt nó trong đêm.
Những đốm sáng bay lên bay xuống mình không biết là gì. A hóa ra là đom đóm. Nhóm người gồm những nhà nghiên cứu, khách du lịch, kiểm lâm và hướng dẫn viên thì thào nhỏ dần, những cái đập muỗi to dần và đôi mắt díp dần.
Thấy khách mệt, mình bảo thôi đi ngủ đi rồi khi nào thấy thú tôi gọi.
Vậy là khách đi ngủ.
Mình ngủ trong giường mà muỗi vo ve không thể nào ngủ được.May có một em kiểm lâm để nói chuyện. Thì thào, khúc khích, rồi mình cũng mệt, ngủ và đặt đồng hồ báo thức lúc 02 sáng.
Đang ngủ thì em kiểm lâm gọi dậy. Mình nghe tiếng cộp cộp...đều đặn. Một chú Nai đang đi qua ngay cửa sổ phòng mình. Để chị gọi khách.
Từ từ chị ơi có một con thôi động là nó chạy luôn đấy.
Lại chờ đợi, lại nói chuyện. Lúc này đã là 1h sáng. Trời lạnh nên muỗi cũng đi ngủ luôn thì phải. Một bầu trời đen kít.
đợi mãi không thấy con nào tới nữa, thôi đi ngủ 2h30 dậy. Lần này thì một đàn gồm vài con.Mình đánh thức khách dậy, khách ra được nhìn thấy cũng thích thú vô cùng. Mình chỉ đợi có thế rồi đi ngủ. Khách ngồi một lát rồi cũng về đi ngủ.
Sáng 7h mình dậy. Con công đang kiếm ăn cạnh hồ, mình gọi khách dậy, uống trả ngắm cảnh hồ buổi sáng. Rất nhiều chim quanh hồ rất đẹp. Mình đi vòng vòng quanh hồ. Cỏ cao mình chỉ sợ có rắn nó tợp cho một nhát thì đi.
10am check out, lúc về trên đường nhìn thấy rất nhiều vết chân nai đi về phía hồ, mình thấy rừng thật đặc biệt.
Trở về mình mang về những bức hình và những kỷ niệm.
Ôi Cát Tiên!


Thứ Năm, 14 tháng 8, 2008

Hanh trinh tay nguyen

Hành trình về với Tây Nguyên.

Trước khi chuẩn bị cho chuyến đi. Tôi nghĩ Tây Nguyên là một mảnh đất với nắng và gió, các bản làng dân tộc, núi non hung vĩ với Thác, và rất hoang vu. Tôi sẽ được lên đó cưỡi voi, được vào các bản dân tộc, xem cuộc sống đồng bào …
Tôi chọn mùa này tháng 8 để đi vì đơn giản mùa này là mùa thấp điểm đối với một công ty Du lịch và tôi có phép năm.
Phương tiện: Xe đò vì tôi nghi mình không thể đi xe máy cùng bố đến Tây Nguyên được, sẽ rất mệt…
Photobucket

Và đây là thực chất chuyến đi:

Đây là thời điểm chán nhất trong năm vì gần như ngày nào cũng mưa. Và 5 ngày tôi ở Tây Nguyên là 5 ngày mưa tầm tã.

Lên Xe và xuống xe: Phương tiện khám phá tốt nhất là bằng xe máy. Nếu bạn muốn khám phá Tây Nguyên thực sự.
Nên đi có bạn có bè có lẽ 4-5người thì tốt.
Hành trình của tôi:
Xuất phát từ Sài gòn (bến xe miền đông)12h30 đi Ninh Chữ. Đến Ninh Chữ -Ninh Thuận.
Photobucket
20h:00. Trên đường đi hai bên cảnh đẹp mê hồn với cánh đồng lúa, rừng cao xu, khu nuôi tôm, mướt một màu xanh.
Ninh Sơn - Ninh Thuận

B ãi bi ển Ninh Ch ữ d ài h àng 10km u ốn v òng cung, n ư ớc trong xanh. đ á x ếp h ình kh ô í r ất ng ộ. C ách b ãi bi ển kh ông xa l à nh ững c ánh đ ồng tr ồng nho, t áo r ất l ạ m ắt.
Photobucket

Cách đó 7km là tháp chàm với Ga tàu lửa Tháp Chàm, nếu bạn đi tàu lửa bạn có thể dừng ở đó thăm tháp trước khi đi Ninh Chữ. Làng gốm Bàu Trúc cũng là điểm tham quan thú vị của người Chăm.
Su�i Ninh Sơn/Ninh Thuận

Nếu bạn thích phiêu lưu, ban có thể đến thăm tháp chàm cổ của người Chăm, lối vào phải đi bộ và nếu mùa mưa thì tốt nhất là thôi.
. Từ Ninh Chữ ra quốc lộ 1 là 6km. Bạn có thể bắt xe đi Nha Trang (Quãng đường này thực sự rất đẹp, mướt màu xanh của dừa, núi, và của những cánh đồng nuôi tôm, cua.
16h chiều tôi đi Nha Trang đến 19h thì tới nơi. Ở ks Tiến Định 180k/night.
Thưởng thức nem nướng Nha Trang ở nhà hang Ngọc Tiên ngon mà rẻ.
Photobucket

Ngày 3: Sauk hi ăn sang Có thể đi xe buyt từ trung tâm đi thăm Tháp bà Ponaga,. rồi đi xe thồ hoặc taxi vào khu tăm bùn. 80k/pax
Photobucket
tha hồ mà tắm đủ từ tắm bùn, tắm nắng, ngâm nước nóng bể bơi nước khoáng nóng. Nhưng đừng có mà ngâm lâu (15phút) một lần ngâm là đủ.
Photobucket
Nha Trang
/Nha Trang

Tôi catch xe buýt đến viện Hải Dương Học. Và gọi xe Mai Linh đi Buôn Mê Thuột. Xe Mai Linh ngày có 4 chuyến 9h30,10:30, 14h30 và 15h15. đi mất 4 tiếng. Đi xe thồ hoặc taxi về khách sạn. Tốt nhất nên nói xe dừng lại khi đến trung tâm thành phố trước khi đến bến xe. Tôi ở khách sạn Thiên Mã nghe nói khách sạn này là vợ chồng với khách sạn Bạch Mã giờ thì ai kinh doanh đường nấy. Được một người trên xe giới thiệu đến Quán Ngon ở đường Bà TRiệu tôi tức tốc đến ăn thử nhưng thất vọng vô cùng. Vừa mắc ăn lại không ngon. Photobucket
Có hai cô váy ngắn cứ đứng đó nhăm nhăm đợi khách uống cạn bia là chạy đến rót và nhăm nhăm nhìn xem hết đĩa là mang đi. Mình prefer một cái quán local cơ chứ không phải là quán nhậu như thế này.
Từ Buôn Mê Thuột có xe buýt đi rất nhiều nơi tuy nhiên phải chờ hơi lâu.
Tôi đi cùng Ba nên chọn nơi nhẹ nhàng để đi: Tôi đi tuyến xe buyt đi Krong no và dừng ở thác Dray Sap. Một khung cảnh của rừng nhiệt đới hiện lên với rất nhiều cây to và đẹp, dây leo chằng chịt. Thác rất đẹp tuy nhiên con người đến đây tàn phá nó bằng cách xả rac với những bao ly nông và vở bao đồ ăn tạo nên một nỗi buồn cho những người đến sau. Nghe nói Đăk Nông sắp cổ phần hoá khu này hi vọng môi trường nơi đây sẽ tốt hơn.
Con thác đẹp này, nguồn nước này là hợp lưu của hai con sông Krong Ana và Krong No để trở thành dòng SeraPok(Dak Krong) huyền thoại, một trong hai dòng sông chảy ngược của Việt Nam. Và điều đặc biệt là từ đại ngàn Tây Nguyên, dòng sông SeraPok chảy qua 126km lãnh thổ Việt Nam và sang nước bạn Campuchia thêm 281km nữa để hợp cùng với dòng SeSan cũng từ Việt Nam đổ ra dòng sông lớn Mekong tại tỉnh Stung streng của Campuchia.
Sông Mekong lại về Việt nam qua đồng bằng châu thổ sông Cửu Long để ra biển. Vậy là mình cũng đang đứng trên một trong những chi lưu của sông Mekong - đi xa thế mà vẫn không thoát khỏi sông Mekong nhỉ?
Dray Nur

Dray Nur
Dak Nong

Đi them 6km nữa là tới thác Gia Long nhưng tôi không đi vì bố nói chỗ nào cũng là thác xem một cái được rồi thế có chán không chứ lỵ.
Photobucket

Sauk hi đi thác tôi đi xe buýt về trên đường lộ 14 về Buôn Mê Thuột có nhìn thấy biển chỉ thác Trinh Nữ nhưng cũng không dừng lại. Tiếp tục một chiếc xe buyt khác đi Buôn Đôn. (Xe hết lúc 17:30). Tôi chưa đến Buôn Đôn lần nào nên không biết nó có hai khu Sinh thái riêng biệt. Khu sinh thái cầu treo(gần hơn và xem được cầu treo, mộ vua săn voi. Tôi thì đi xa hơn một chút đến khu sinh thái của công ty Cao Su (từ chỗ dừng xe buýt đi bộ mất 2km) trên đường vào khá đẹp. tuy nhiên trời mưa nên … Vào gần đến khu sinh thái lễ tân mới mang xe car ra đón. Tôi chỉ vào khu sinh thái để ăn một bữa tối(ngon và rẻ với cơm lam và thịt heo nuôi nướng(2 xiên)
Photobucket
vì tôi không ăn được gà chứ không cơm lam ăn với thịt gà thì ngon phải biết. rau cải xào, một nồi lẩu cá với một bia và trà đá hết có gần 200k) và ngủ một đêm ở nhà sàn sinh thái. Định đi Cưỡi voi nhưng trời mưa và tôi cũng phải đi sớm (200.000/tiếng/con voi đi được 3 người). Tôi rời bản đôn về lại Buôn Mê Thuột bắt xe đi Chư Sê. Trời mưa tầm tã tôi chẳng đi được đâu. Định đi Ayun ha mà nghe nói mưa lắm không đi được đâu. Tôi ngủ ở nhà một người quen ở Thị trấn Chư Sê.
Toi toi di an oc nau chuoi ngon lam lam.
Photobucket

Chán quá hôm sau tôi bắt xe đi Kom Tum mặc dù trời mưa tầm tã tôi vẫn áo mưa, ba lô đi thăm nhà thờ Gỗ và cầu treo Konklor. Mấy buôn của người Bana gần đó.
Rong house
Bana house
Đồ ăn ở Kom Tum rẻ bất ngờ. Tôi thì muốn đi xâu hơn vào các bản làng bên trong nghe nói có dệt vải nhưng bố tôi mệt nên bắt taxi ra bến xe buýt về lại Pleiku ngủ một đêm.
Photobucket
Tôi cứ tiếc ngẩn ngơ vì vụ gần tới biên giới Lào chỉ qua cửa khẩu Bờ Y là tới PacXe (Lào), Vậy mà không đi được. Trước khi về ngủ lại ở Pleiku tôi năn nỉ bố dừng vào xem đôi mắt pleiku. truyền thuyết kể lại rằng bỗng nhiên một buổi sang thức dậy. buôn làng nọ thấy cả một buôn làng kia đi đâu mất tăm không còn lại một chút dấu vết thay vào đó là cái biển hồ này. Chuyện ngày nay kể lại rằng có hai nhà thám hiểm đi thám hiểm đáy biển hồ Tnưng đã không quay trở về và cũng không một dấu vết để lại. Tôi đến với biển hồ lúc trời mưa dần nhìn mực nước không cao lắm nhưng rất xanh, và view xung quanh thì không lời nào tả được.
Photobucket
Thực là một chốn thiên đường. Bồ tôi thì nói đôi mắt pleiku mưa nên ông thấy tét nhoèn. Photobucket
từ đồi vọng cảnh nhìn lại trông con đường đi vào đồi giống như chiếc mũi
Photobucket
và đôi mắt ở hai bên. Tôi nghĩ khu sinh thái chắc có chỗ nghỉ qua đêm nhưng ở đây thì không có. Tôi quay ra pleiku nghỉ đêm ở khách sạn Vĩnh Hội. khách sạn cũng đẹp và giá cả cũng được 10usd/night. Không ngờ pleiku về đêm lại mờ ảo đến thế. Tôi nghe nói có phở khô Gia lai ngon đi ăn thử nhưng đúng là tôi không thích lắm.
Tôi muốn thăm một số bản dân tộc ở đây hay mua quà lưu niệm gì đó nhưng không tìm được.
trẻ  chăn bò

Quay trở về Chư Sê hi vọng thời tiết sẽ tốt hơn nhưng vẫn vậy một màn mưa dày đặc.
Tôi ngán ngẩm nghĩ rằng chuyến đi của mình với mục đích lên đây để biết về các bản làng dân tộc, thác nước và cưỡi voi vậy mà chưa đến được bản dân tộc nào cho ra dân tộc . Thất vọng vô cùng ! Một buổi chiều mưa gió tôi quyết định phải đi xem quanh Chư Sê có gì vì mai tôi phải về thành phố rồi . Đi long vòng tôi tới được bản Jun cách Thị trấn Chư Sê chỉ khoảng 3,4km. Trời mưa, đường đất đỏ trơn, tôi cứ cố đi, đi thêm nữa. Tôi đến với Arba với những ngôi nhà sàn của dân tộc Jarai. Nhìn cuộc sống của người ta tôi thấy mình thật may mắn và thấy mình ích kỷ khi nghĩ dân tộc là nơi giữ lại những gì xưa cũ. Nhìn thấy cuộc sống thực bẩn thỉu của họ tôi thấy lo cho sức khoẻ và cuộc sống tương lai của họ. Nhìn những đứa trẻ lấm bùn hỏi tên họ không biết trả lời thế nào tôi thấy thương cho tương lai của chúng. Tôi tự hứa sẽ có ngày quay trở lại nơi đây nhưng tôi cũng không biết là quay lại nơi đây để làm gì. Tôi chỉ có cảm giác cái khoảnh khắc tôi đến với nơi đó sẽ đọng lại mãi trong tôi.
Photobucket

Photobucket
Photobucket

Tôi còn tìm được một thiên đường trên đường quay trở lại TT Chư Sê. Đó là một thung lũng con đường xuyên qua thung lũng tôi lạc vào một thế giới mơ với ruộng lúa bậc thang, một màu xanh tây nguyên ngút ngàn. Tôi đứng đó ngỡ ngàng sửng sốt. Tôi thấy được giá trị của chuyến đi này.
Chư Sê

Chư Sê

Chuyến bay của tôi bị delay vì thế tôi có thêm 1h để đi tìm nơi tôi muốn tìm nhà thờ plơi chuet
Pleiku
. tôi không có nhiêu thời gian ở đó nên tôi chỉ ngắm qua và đi vào nhà một người Jarai anh Joan anh làm những nhạc cụ dân tộc như đàn Tnưng, chuông gió…Vào đến nhà anh là âm thanh tây nguyên vang vọng.
Photobucket
Tôi mua một cái chuông gió nhưng về đến nhà phải bật quạt nó mới kêu thế mới biết cái gió Tây Nguyên góp phần làm cho Tây Nguyên có được cái đặc sắc riêng của mình. Tôi chẳng mua được gì ngoài lồ ô, trái bầu khô và bộ váy dân tộc. Khi trở lại Tp Hồ Chí Minh tôi lại có mong muốn đến với Tây Nguyên lần thứ hai vì cón nhiều điều chưa khám phá.
Truoc moi chuyen di nen xac dinh khoang thoi gian minh se o lai do? nen dat mot so dich vu nhu luu tru truoc. Mot chuyen di co dien den se dang gia hon. Ban co nhieu thoi gian relax hon

What is news!

Tạm dừng những cuộc hành trình dài cho những chuyến đi 1 ngày