HDV nọ lần đầu đi đón khách sân bay quốc nội từ Côn Đảo tới. 2 chuyến bay cùng một điểm khởi hành, có chuyến delay, có chuyến đúng giờ. Chờ mãi chả thấy khách ra, lái xe sốt ruột cùng vào xem sự thể thế nào. HDV hỏi lái xe, anh hay đi đón có thấy máy bay đáp mà khách chưa ra lâu như thế không. Lái xe trả lời. Có chứ, nhiều khi nó ra rồi mà thấy người Việt mình chen chúc đòi ra trước nó ghét nó ngồi lỳ trong đó không chịu ra luôn.
Hoặc có khi nó ra rồi mà nó thấy mình cầm cái bảng đón đứng xiêu vẹo nó ghét nó ngồi đâu đó chơi cho bõ ghét.
Thằng bé lo sợ phải cầm bẳng đi cứ thấy đôi nào ngồi là dí cái bảng vào mặt nó hỏi có phải mày không???
Mãi rồi khách cũng ra, khách dễ thương lắm, HDV gọi điện cho lái xe "Em bắt được nó rồi..."
Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2012
Hướng dẫn viên chuyện6
Nghe kể lại:
Hai vợ chồng Nga ngố sang du lịch Việt Nam. Sau chuyến đi dài 7 ngày, HDV và lái xe tiễn khách từ Mũi Né về sân bay sớm. Khách đổi vé về từ hạng economy sang hạng Bussiness mất thêm cả ngàn đô. chào tạm biệt khách, khách móc túi nọ, túi kia ra đếm tiền Việt. Lái xe và HDV đứng đó đợi tiền Tip. Pax đếm tổng cộng còn 4 triệu tiền đồng. Pax nói với HDV. Tao còn 4 triệu tiền đồng chả biết để làm gì thôi thì tao mang về nước chơi làm kỷ niệm.
HDV và lái xe về chả được một đồng tiền tip nhưng được công thêm một câu chuyện.
Hai vợ chồng Nga ngố sang du lịch Việt Nam. Sau chuyến đi dài 7 ngày, HDV và lái xe tiễn khách từ Mũi Né về sân bay sớm. Khách đổi vé về từ hạng economy sang hạng Bussiness mất thêm cả ngàn đô. chào tạm biệt khách, khách móc túi nọ, túi kia ra đếm tiền Việt. Lái xe và HDV đứng đó đợi tiền Tip. Pax đếm tổng cộng còn 4 triệu tiền đồng. Pax nói với HDV. Tao còn 4 triệu tiền đồng chả biết để làm gì thôi thì tao mang về nước chơi làm kỷ niệm.
HDV và lái xe về chả được một đồng tiền tip nhưng được công thêm một câu chuyện.
Hướng dẫn viên chuyện5
Một mình một lái xe và một ông khách Mỹ Tim Cuberson
Sau chuyến đi 2 ngày với ông khách Mỹ tour private, thích chụp hình đây đó. khách từng là diễn viên, là đạo diễn...Đến khi tiễn ông ra sân bay, chuẩn bị chào ra về thì khách bảo. Y gọi lái xe xuống đây tao nhờ một tí. Lái xe xuống đến nơi. Mày nói với lái xe là ông không biết qua nay ông chăm sóc ai đâu. Mình nghĩ chắc khách này là vip gì đây. Khách từ từ kéo khóa túi du lịch thì sấp sấp tiền toàn tờ 100USD lưng một túi. Khách bảo: với số tiền này tao có thể mua được một căn biệt thự đấy. Rồi Khách kéo khóa túi du lịch, bước đi.
Sau chuyến đi 2 ngày với ông khách Mỹ tour private, thích chụp hình đây đó. khách từng là diễn viên, là đạo diễn...Đến khi tiễn ông ra sân bay, chuẩn bị chào ra về thì khách bảo. Y gọi lái xe xuống đây tao nhờ một tí. Lái xe xuống đến nơi. Mày nói với lái xe là ông không biết qua nay ông chăm sóc ai đâu. Mình nghĩ chắc khách này là vip gì đây. Khách từ từ kéo khóa túi du lịch thì sấp sấp tiền toàn tờ 100USD lưng một túi. Khách bảo: với số tiền này tao có thể mua được một căn biệt thự đấy. Rồi Khách kéo khóa túi du lịch, bước đi.
Cuối năm ăn thịt chó
Năm mới kể chuyện cuối năm chơi.
Câu chuyện bắt đầu từ cách đấy 4 hay 5 năm gì đó. Trên đường từ rừng Cát Tiên về mình thấy người ta chở rất nhiều chó trong cái cũi sau xe máy. Mình ở trong ô tô khô ráo, còn mấy chú chó rét mướt dầm mưa trông rất tội nghiệp. Mình tự hứa với lòng mình rằng từ nay trở đi sẽ không ăn nó và các bạn của nó nữa. Nếu vì lý do gì đó mà mình ăn phải thì sẽ phải nhịn 2 ngày liền không được ăn gì.
Năm nay 2012, tết Nhâm Thìn, năm đầu tiên về quê chồng ăn tết. Mẹ chồng đã gọi điện, cuối năm nhà có con chó Vàng hư lắm nên mẹ giết thịt đãi các con về ăn cuối năm. Chồng đã can nên nói với mẹ, thôi mẹ ạ vợ con không ăn thịt chó. Nhưng mẹ vẫn quyết tâm làm.
27 tết âm lịch về đến nhà nhìn thấy nồi bánh trưng đang bắc trên bếp, mình xí phần nấu bánh trưng luôn. Trời rét 18độ ngồi cạnh bếp lửa ấm thật là ấm. Đang nấu bánh trưng thì mẹ vào, mở nồi bên cạnh ra và bảo là thịt chó đấy, ngon lắm. Mẹ làm từ đầu đến cuối từ thui cho đến giết mổ chỉ có cắt tiết là nhờ ông hàng xóm thôi. Đừng kiêng khem gì con ạ, thịt chó nhiều đạm ăn rất tốt cho sức khỏe.
Lát chồng vào mình kể lại chồng bảo uh chứ em thịt bò, gà đều kiêng khem cả vì có lý do là bị dị ứng chứ còn thịt chó về quê mà bảo là con không ăn vì trót hứa với mấy con chó thì dân làng người ta cười cho họ lại bảo với người còn chả giữ được lời hứa nữa là với chó.
Thôi cứ ăn một bữa rồi ra tết về nhà 2 đứa nhịn sau. Anh sẽ nhịn cùng em.
Mình ăn một hai miếng gọi là cho cả nhà vui. Mấy bữa sau mẹ chực gắp cho mình một miếng bảo là tập ăn dần thì mình bảo luôn là hôm qua con ăn rồi nhé, không thích lắm mẹ ạ. Con chó 12 cân mà có 8 người ăn nên đến mấy bữa vẫn chưa hết. Bữa nào cũng đầy thịt chó các món. Cũng may là chó chỉ được ăn cuối năm, cuối tháng không thì cả tết mình phải ngửi mùi chó.
Giờ đã ra tết, mình đã về nhà nhưng vẫn chưa thực hiện được lời hứa với mấy con chó. Mình đợi chồng về thực hiện cùng mình.
Câu chuyện bắt đầu từ cách đấy 4 hay 5 năm gì đó. Trên đường từ rừng Cát Tiên về mình thấy người ta chở rất nhiều chó trong cái cũi sau xe máy. Mình ở trong ô tô khô ráo, còn mấy chú chó rét mướt dầm mưa trông rất tội nghiệp. Mình tự hứa với lòng mình rằng từ nay trở đi sẽ không ăn nó và các bạn của nó nữa. Nếu vì lý do gì đó mà mình ăn phải thì sẽ phải nhịn 2 ngày liền không được ăn gì.
Năm nay 2012, tết Nhâm Thìn, năm đầu tiên về quê chồng ăn tết. Mẹ chồng đã gọi điện, cuối năm nhà có con chó Vàng hư lắm nên mẹ giết thịt đãi các con về ăn cuối năm. Chồng đã can nên nói với mẹ, thôi mẹ ạ vợ con không ăn thịt chó. Nhưng mẹ vẫn quyết tâm làm.
27 tết âm lịch về đến nhà nhìn thấy nồi bánh trưng đang bắc trên bếp, mình xí phần nấu bánh trưng luôn. Trời rét 18độ ngồi cạnh bếp lửa ấm thật là ấm. Đang nấu bánh trưng thì mẹ vào, mở nồi bên cạnh ra và bảo là thịt chó đấy, ngon lắm. Mẹ làm từ đầu đến cuối từ thui cho đến giết mổ chỉ có cắt tiết là nhờ ông hàng xóm thôi. Đừng kiêng khem gì con ạ, thịt chó nhiều đạm ăn rất tốt cho sức khỏe.
Lát chồng vào mình kể lại chồng bảo uh chứ em thịt bò, gà đều kiêng khem cả vì có lý do là bị dị ứng chứ còn thịt chó về quê mà bảo là con không ăn vì trót hứa với mấy con chó thì dân làng người ta cười cho họ lại bảo với người còn chả giữ được lời hứa nữa là với chó.
Thôi cứ ăn một bữa rồi ra tết về nhà 2 đứa nhịn sau. Anh sẽ nhịn cùng em.
Mình ăn một hai miếng gọi là cho cả nhà vui. Mấy bữa sau mẹ chực gắp cho mình một miếng bảo là tập ăn dần thì mình bảo luôn là hôm qua con ăn rồi nhé, không thích lắm mẹ ạ. Con chó 12 cân mà có 8 người ăn nên đến mấy bữa vẫn chưa hết. Bữa nào cũng đầy thịt chó các món. Cũng may là chó chỉ được ăn cuối năm, cuối tháng không thì cả tết mình phải ngửi mùi chó.
Giờ đã ra tết, mình đã về nhà nhưng vẫn chưa thực hiện được lời hứa với mấy con chó. Mình đợi chồng về thực hiện cùng mình.
Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011
Phải chăng ta hết đam mê?
Không còn yêu là hết đam mê? đã có những khoảng lặng nhưng sau khoảng lặng là mệt mỏi- ta không còn tình yêu? Đó là thói quen, là công việc hay là gì? Một tâm hồn gò bó, chán trường và mệt mỏi còn điều gì thú vị? Ta tự cho mình là kẻ yêu tự do, thích khám phá và theo chủ nghĩa xê dịch và rồi ta tạm ngưng lắng đọng để nghe thấy chính mình ta chưa nhận ra nhưng bỗng dưng không còn đam mê, không còn tình yêu. Ta đang ở đâu? Ta vẫn ở yên một chỗ. Ta cũ quá rồi, phải đổi mới thôi. Ta phải lấy lại năng lượng của chính mình ta phải đổi mới, đã đến lúc rồi.
Thứ Ba, 5 tháng 4, 2011
Một hành trình thú vị cùng CaiBe Princess
2 tiếng đồng hồ từ Saigon đến bến Du lịch Cái Bè, chúng tôi lên con tàu mang tên Hoàng tử Cái Bè, hành trình bắt đầu bằng một chiếc khăn thật lạnh, con tàu ngược dòng sông Tiền một chút để thăm bè cá, một hình thức nuôi cá phổ biến trên dòng Mekong. Người ta làm cái bè sâu khoảng 5m, có thể nuôi được ít nhất 3 loài cá - những loài sống ở độ sâu khác nhau.
Chúng tôi tiếp tục xuôi dòng qua thăm chợ nổi Cái Bè - một hình thức bán buôn phổ biến ở Mekông. Khách buôn thì treo sản phẩn trên chiếc sào trước mũi ghe. Người bán thì chèo vòng vòng chờ người buôn vẫy tay lại mà cả.
Điểm tiếp đến thăm nhà cổ Ba Đức, một ngôi nhà cổ của quan lại thời Nguyễn giữa thế kỷ 19, ngôi nhà đã truyền qua 6 thế hệ và giờ hiện tại là của ông Ba Đức. Nhà có 3 lớp, kết hợp kiến trúc Á Âu, nội thất toàn bằng gỗ trảm trai. Xung quanh khuôn viên là vườn cây trĩu trái đi hoài đến mỏi chân. Sau nhà chính là khu dành cho du khách có nhu cầu ngủ qua đêm - một hình thức du lịch phổ biến ở Cái Bè - homestay. Đặc biệt ở khuôn viên vườn có 1 nghĩa trang -được xây khá cổ kính và trang nghiêm - giống như bao gia đình ở miền Tây Nam Bộ, khi người thân qua đời, họ sẽ chôn cất ngay tại khuôn viên trong vườn. việc chôn cất chỉ duy nhất 1 lần và mãi mãi.
Rời nhà Ba Đức, chúng tôi tiếp tục hành trình tới thăm lò cốm, kẹo xem cách người dân làm những món quà, bánh, snack một cách hết sức đơn giản nhưng không kém phần thú vị.
Lần theo những kênh rạch chúng tôi dừng chân ăn trưa tại Lelongganier - nghĩa là quán ăn"Vườn Nhãn". Một ngôi nhà đẹp 2 tâng, theo phong cách kiến trúc thời thuộc địa. Những món ăn phổ biến được dọn ra như cá Tai Tượng chiên xù, Chả giò...
Tạm biệt không gian cổ kính, du thuyền tiếp tục đưa du khách 45 phút trên con kênh rạch thật là nhỏ, đẹp và hoang sơ, vịt lội tung tăng để đến cầu Phú Nhuận, kết thúc chuyến hành trình. Một cảm giác rất thích thú sau nhiều chuyến hành trình ở Cái Bè.
Chúng tôi tiếp tục xuôi dòng qua thăm chợ nổi Cái Bè - một hình thức bán buôn phổ biến ở Mekông. Khách buôn thì treo sản phẩn trên chiếc sào trước mũi ghe. Người bán thì chèo vòng vòng chờ người buôn vẫy tay lại mà cả.
Điểm tiếp đến thăm nhà cổ Ba Đức, một ngôi nhà cổ của quan lại thời Nguyễn giữa thế kỷ 19, ngôi nhà đã truyền qua 6 thế hệ và giờ hiện tại là của ông Ba Đức. Nhà có 3 lớp, kết hợp kiến trúc Á Âu, nội thất toàn bằng gỗ trảm trai. Xung quanh khuôn viên là vườn cây trĩu trái đi hoài đến mỏi chân. Sau nhà chính là khu dành cho du khách có nhu cầu ngủ qua đêm - một hình thức du lịch phổ biến ở Cái Bè - homestay. Đặc biệt ở khuôn viên vườn có 1 nghĩa trang -được xây khá cổ kính và trang nghiêm - giống như bao gia đình ở miền Tây Nam Bộ, khi người thân qua đời, họ sẽ chôn cất ngay tại khuôn viên trong vườn. việc chôn cất chỉ duy nhất 1 lần và mãi mãi.
Rời nhà Ba Đức, chúng tôi tiếp tục hành trình tới thăm lò cốm, kẹo xem cách người dân làm những món quà, bánh, snack một cách hết sức đơn giản nhưng không kém phần thú vị.
Lần theo những kênh rạch chúng tôi dừng chân ăn trưa tại Lelongganier - nghĩa là quán ăn"Vườn Nhãn". Một ngôi nhà đẹp 2 tâng, theo phong cách kiến trúc thời thuộc địa. Những món ăn phổ biến được dọn ra như cá Tai Tượng chiên xù, Chả giò...
Tạm biệt không gian cổ kính, du thuyền tiếp tục đưa du khách 45 phút trên con kênh rạch thật là nhỏ, đẹp và hoang sơ, vịt lội tung tăng để đến cầu Phú Nhuận, kết thúc chuyến hành trình. Một cảm giác rất thích thú sau nhiều chuyến hành trình ở Cái Bè.
Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2011
Hướng dẫn viên chuyện4
Thừa tiền đổi xe tay ga mà chả giám đổi. Thứ nhất xe để rất lung tung chả đảm bảo tí nào, thứ 2 có những trường hợp bất khả kháng phải vứt xe một chỗ như là thủng xăm hay xe hỏng chẳng hạn. Xe xấu, có mất cũng đỡ tiếc.
Mỗi lần gửi xe ít thì được miễn phí, nhiều thì cũng mất 10k, 20k.Khổ cái xe được gửi miễn phí thì ít mà gửi 10k, 20k lại nhiều. Mất tiền mà gửi nhiều khi không thấy đảm bảo tí nào...Đi xe xấu vẫn thấy yên tâm hơn.
Mỗi lần gửi xe ít thì được miễn phí, nhiều thì cũng mất 10k, 20k.Khổ cái xe được gửi miễn phí thì ít mà gửi 10k, 20k lại nhiều. Mất tiền mà gửi nhiều khi không thấy đảm bảo tí nào...Đi xe xấu vẫn thấy yên tâm hơn.
Hướng dẫn viên chuyện3
Đi Nha Trang - Đà Lạt có một ông khách, cái gì cũng private. Đi đảo ngắm san hô cũng chỉ có mình ông khách. Đến nơi,9h sáng đảo vắng tanh chả có bóng du khách nào. Mình chỉ chỗ cho khách thay đồ và lặn ngắm san hô. Được một tí đã thấy khách lên hỏi có thấy gì ko? Khách bảo chả thấy gì cả...Quái lạ, sao lại ko thấy gì đc mất công mình ko mang theo quần áo tắm mà cũng phải nhẩy xuống bơi vào bờ tìm san hô. Không cần kính lặn mình cũng thấy cả đống san hô với cá màu lội tung tăng, gọi khách xuống ngắm... Hóa ra khách sợ bị thuồng luồng ăn thịt nên bơi được một tí đã lên thuyền...Mình cũng ghét xuống nước và cảm giác sợ hãi khi một mình lẻ loi trước biển...Chả gì chán bằng đi tour mà chỉ có 1 khách...
Thứ Tư, 23 tháng 3, 2011
Hướng dẫn viên chuyện2
Seatting guide, chỉ ngồi rồi ăn tiền thôi? Chả sung sướng gì đâu. Cứ tưởng tượng rằng con người nói suốt hành trình tour giờ ngồi thu lu một đống không được nói câu gì...kiểu chơi chả được chơi mà làm chả được làm rõ chán. Thế mà chả yên đâu, HDV cùng nghề với nhau đấy thế mà nó cũng chặt chém mình, bớt xén tiền tip của mình ấy vậy mà nói với công ty công ty cũng chả giải quyết được...Nghĩ mà buồn cho thân phận thằng HDV mình. Chẳng lẽ lại túm cổ nó lại trước mặt khách mà xỉ vả như mấy anh chị HDV khác bày...thế thì còn gì the dien thằng HDV. Thế chả ai giải quyết cho mình cả. Chịu vậy thôi...
Hướng dẫn viên chuyện1
Trong lúc đợi khách đi ăn tối. Rảnh rỗi 1 tiếng nên vào thương xá tax ngồi cho mát. Một chị osc cũng đang ngồi chắc cũng đợi khách, tính bắt chuyện làm quen cho qua đi thời gian nhưng chị đang ngủ gật. Mình mua ít snack ngồi ăn cho qua thời gian. Đang ăn được một lúc, chị osc đứng bật dậy, chẳng nhìn quanh mà xem đồng hồ luôn và lao như tên bắn, đi được một đoạn chị lại xem đồng hồ và lao nhanh hơn...xem chừng trễ giờ hẹn khách rồi đây.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
What is news!
Tạm dừng những cuộc hành trình dài cho những chuyến đi 1 ngày